Thư mục: Tổng hợp |
(Coppy từ Blog của Luciata, tiêu đề đã được đặt lại)
Sắp tới mùa vu lan rồi. Hôm nay, tự dưng muốn viết một cái gì đó cho má.

Má mình không đẹp, ngay dưới mắt má có một mụn thịt, nó làm khuôn mặt má có vẻ nặng và rất nghiêm.
Má cũng chẳng được học cao, lớp 5 đã phải nghỉ học ở nhà lo đủ mọi công việc phụ bà ngoại.
Má hoàn toàn không phải là một “môđen mama” với đủ loại sách hướng dẫn để hiểu tâm lý con cái.
Má không hề biết Internet. Má không biết đi thang máy.
Má không biết đường sá thành phố, cũng chẳng mấy khi lên Sài Gòn, họa hoằn là đi khám bệnh hoặc lên thăm bà con. Mỗi khi lên thành phố, má thường rất lo lắng.
Má mình chưa bao giờ đi du lịch. Cũng chưa từng bước vào nhà hát, rạp để xem một buổi ca nhạc, một bộ phim...
Má chưa bao giờ mặc váy đầm. Cũng chưa bao giờ xịt nước hoa.
Không có khái niệm “weekend”. Không có khái niệm “stress”...
Má mình không đẹp, nhưng má là duy nhất trên đời.
Má mình không được học cao, nhưng má dạy mình tập đi, tập đánh răng, tập cả chữ O và con tính cộng đầu tiên khi mình chưa đủ tuổi đến trường.
Má hoàn toàn không phải là một “môđen mama”, nhưng má cho mình hiểu những điều không bao giờ có trong sách vở.
Má không hề biết Internet, nhưng luôn là người kết nối với mình trong mọi hoàn cảnh, mọi thời điểm.
Má không có khái niệm “weekend” vì má luôn cần thời gian để chăm sóc và yêu thương con cái.
Má không có khái niệm “stress” vì má còn phải là bến bình an cho con cái tìm về.
Nghe bài hát "Xuân này con về mẹ ở đâu" do Quang Lê hát tại đây nè http: http://www.nhac.vui.vn/Music/Play,55050






Quý đẹt 01:52 26-08-2009
Hôm mẹ vào thấy chú Cu đơ hơi vất vả nhẩy.
Nhưng còn bao nhiêu lần được vất vả thế hả em.
Hãy làm hết sức cho mẹ. Ví như vụ đám cưới cô em chú đã làm cho mẹ vui rồi đấy
Cu đơ Hà Tĩnh11:07 26-08-2009
Beet 23:08 25-08-2009
Cu đơ Hà Tĩnh11:06 26-08-2009
Rubylin 13:20 24-08-2009
MẸ
(Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ
Đỗ Trung Quân - 1986)
Con sẽ không đợi một ngày kia
khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
ai níu nổi thời gian?
ai níu nổi?
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.
Con sẽ không đợi một ngày kia
có người cài cho con lên áo một bông hồng
mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng
hoa đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng sợ?
Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
Những bài thơ chất ngập tâm hồn
đau khổ - chia lìa - buồn vui - hạnh phúc
Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác
mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
giọt nước mắt già nua không ứa nổi
ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
mấy kẻ đi qua
mấy người dừng lại?
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
ta vẫn vô tình
ta vẫn thản nhiên?
Hôm nay...
anh đã bao lần dừng lại trên phố quen
ngã nón đứng chào xe tang qua phố
ai mất mẹ?
sao lòng anh hoảng sợ
tiếng khóc kia bao lâu nữa
của mình?
Bài thơ này xin thắp một bình minh
trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
bài thơ như một nụ hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày
sẽ tới!
Cu đơ Hà Tĩnh16:30 25-08-2009
Hồi mới vào đại học, trong một đêm mưa, nhớ nhà Cu đơ có làm một bài thơ cho mẹ. Trong đó có câu như
"Ai khổ cực một đời
Ai nuốt đắng cay cho con lớn thành người
Để bây giờ con biết được
Mùa Vu lan chỉ có một mà thôi"
Giờ thỉnh thoảng Cu đơ có Entry về mẹ. Quả thật, mỗi lần nhìn thấy sự đổi thay trên mái tóc mẹ, bỗng cảm thấy giật mình. Cảm ơn R tặng Cu đơ bài thơ rất ý nghĩa