<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[TrangNhok &#39;s Blog]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/trang.nhok]]></link>
        <description><![CDATA[So sánh ~ Phân biệt ~ Suy luận ~ Giá trị của con người nằm ở cái đầu :]]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/11/06 13:53:32</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Này em !]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/trang.nhok/article?mid=352]]></link>
            <description><![CDATA[
&nbsp;


 
- Này em, em đừng u sầu
vì em có nụ cười rất tươi.
- Này em, hãy thôi suy nghĩ, thôi hi vọng
vì điều đó tốt cho em.
- Này em, hãy thôi chờ đợi, thôi nhớ mong
vì nó sẽ không làm em đau.
- Này em, hãy kiềm nén những giọt nước mắt
vì nó sẽ giúp em chóng quên hơn là khơi ngợi một nỗi nhớ.
- Này em, đừng thôi cố gắng và làm việc

để nó làm thời gian trôi đi nhanh hơn.
- Này em, hãy luôn mĩm cười
vì trong em xinh hơn khi làm như vậy.
- Này em, đừng quá cầu toàn và đòi hỏi
điều đó sẽ làm đốt cháy chính mình.
- Này em, hãy học cách chia sẻ
để giữ những gì em yêu thương.
- Này em, hãy quan tâm gia đình và bạn bè
để không phải cô đơn nếu có lần vấp ngã.
- Này em, đừng nghĩ quá nhiều vào một điểm đến
vì khi mất đi nó sẽ làm em bơ vơ.
- Này em, hãy hòa vào dòng người
để dù khi điều em muốn có không đến cũng không làm em gục ngã.
- Này em, đừng quá kỳ vọng
vì khi thất vọng sẽ đau thật nhiều.
- Này em, hãy nghĩ cuộc sống của em đang là rất tốt
nếu không em sẽ đánh mất những gì đang có.
- Này em, hãy cố gắng là một người lớn
đừng cứ mãi bọc vỏ bọc trẻ con.
- Này em, hãy chấp nhận thực tế và đừng quá ảo tưởng
vì nó không có thật trong cuộc sống của em.
- Này em, hãy viết, viết thật nhiều, đừng bao giờ ngừng cầm bút…………………………
……………………khi em còn những nổi buồn.
Bình Minh Mưa ]]></description>
            <pubDate>2009/08/27 20:02:43</pubDate>
            <guid><![CDATA[Này em !:352]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Khói và Nắng]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/trang.nhok/article?mid=299]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;
IKhông hiểu sao Lam vẫn hay bị khói ám ảnh. Mỗi lần cầm cái gì nong nóng lên uống, Lam hay ngây người nhìn làn khói tỏa ra từ miệng tách. Thẫn thờ.Những lúc như thế, Nghiên hay nhìn Lam chăm chú. Chăm chú đến mức Lam không thể thẫn thờ mãi được._ Nghiên nhìn gì?_ Nhìn khói._ Nhìn khói sao không nhìn vào tách mà nhìn Lam?_ Khói trong mắt Lam đẹp hơn.Phản ứng quen thuộc của Lam trước những câu nói kiểu ấy của Nghiên là cười. Cười vì không biết nói gì hơn. Cười. Vì Lam vốn hay cười.IICó lần, Nghiên tự nhiên nói với Lam:_ Nghiên thích nhìn Lam khóc với Nghiên hơn là cười.Lam trợn mắt:_ Nghiên bị bệnh thích ngược đãi người khác, nhưng Lam không bị bệnh tự ngược đãi đâu._ Ờ._ Ờ là sao?_ Ờ là ờ. Chứ sao?Giờ thì đến lượt Nghiên đang cười. Dù Nghiên ít hay cười.IIIMột kịch bản có thể được diễn đi diễn lại với nhiều nhân vật đổi chỗ lẫn nhau. Lam xuất hiện trong cả 2 lần diễn. Điều làm Lam không vui là, Lam biết, ở mỗi lần, Lam lại đóng một vai trái ngược nhau.Kha đi theo ảo ảnh. Lam đi theo Kha, vì Kha cũng là một ảo ảnh khác... của Lam.Nghiên đi theo Lam, vì Lam là ảo ảnh... của Nghiên.Biết đâu lại có một người nào khác xem Nghiên là ảo ảnh của mình.Những vai diễn cứ lặp đi lặp lại, chồng chéo lên nhau. Nhưng kịch bản thì chưa bao giờ thay đổi.Chưa bao giờ cả.IVRồi cũng đến lúc có ai đó mệt nhoài và dừng lại bên vệ đường. Đầu ngoảnh lại, dù chân vẫn giữ nguyên tư thế và hướng cũ, người đó an tâm chờ đợi người đi sau mình bước đến._ Hãy nghỉ mệt ở đây một chút. - Người đó nói.Và bên đường, có 2 người được ở bên nhau.Rồi lại đi...VCó một khoảng thời gian Kha say sưa liên tục. Lam hỏi, Lam khuyên giải, giận dỗi, thậm chí là lớn tiếng, rồi lại gần như van xin thế nào, Kha cũng vẫn uống đến say mềm, chập choạng sáng mới ngất ngưởng về nhà, người nồng nặc mùi rượu, mùi bia, mùi nước hoa.Lam thức chờ Kha, mòn mỏi và nhẫn nại. Chỉ khi nào biết chắc Kha đã về đến nhà chứ không nằm gục một nơi nào đó giữa đường, Lam mới có thể nhắm mắt tự dỗ mình vào cơn mê nặng nhọc. Trừ một đêm...Đêm ấy gọi mãi không thấy Kha bắt máy, Lam lo đến mụ mẫm cả người. Toàn thân lúc nào cũng nóng bừng bừng như lửa đốt, như có kiến bò. Khoác vội cái áo, Lam chạy đến nhà Kha.Chưa bắt kịp hơi thở của mình, Lam đứng ở góc đường. Ánh trăng lạnh lẽo soi vào gương mặt xanh lọc của Lam, lấp loáng những vệt sáng như vệt nước. Bên kia đường, Kha đang hôn một ai đó.Lam đứng sững người. Thẫn thờ. Nét thẫn thờ giống như mỗi lần Lam nhìn những làn khói thi nhau tỏa lên từ tách cà phê buổi sớm.Lam cứ đứng như thế đến sáng, khi bóng người kia xa dần cùng với tiếng động cơ xe.Lam đẩy cửa vào nhà. Kha đang ngủ trên giường. Quần áo vứt lung tung. Đồ đạc trong nhà bừa bộn, ngổn ngang. Mùi rượu lẫn khói thuốc cứ váng vất.Lam ngồi xuống bên mép giường, nhìn Kha. Nét mặt Kha khi ngủ hồn nhiên như trẻ thơ. Một giọt nước mắt Lam rơi trên mắt Kha, lăn dài xuống má. Kha hơi trở mình.Lam cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên mắt Kha.Khi Lam đã khép cửa và đi... như chưa từng đến, Kha tỉnh dậy. Sờ tay lên mắt, một khoảnh khắc ngạc nhiên khó hiểu thoáng qua. &quot;Chắc mình khóc trong mơ mà không nhớ.&quot; - Kha tự nói với mình.VICùng hôm ấy, khi Lam về đến nhà, Nghiên đã ở đó tự bao giờ.Nghiên không hỏi Lam đã đi đâu, cũng như Lam không hỏi vì sao Nghiên đến._ Nghiên làm xong bữa sáng rồi. Còn nóng đó, Lam ăn đi. - Nghiên nói dịu dàng.Lam ngồi xuống bàn, ăn chậm rãi, từ tốn. Gương mặt trắng xanh như một pho tượng tạc bằng ngọc bích. Nghiên đặt xuống trước Lam một tách trà sữa bốc khói.Lam ngước lên, ánh mắt dừng lại một chút ở những vệt khói, rồi lướt qua, hờ hững.Nghiên nhìn Lam, cười dịu dàng.Mắt Lam hơi ướt. Khi thời tiết ấm áp, có một giọt mưa vừa ngưng đọng lại từ vô vàn những vệt khói._ Mưa trong mắt Lam đẹp hơn khói trong mắt Lam.Đó là câu đầu tiên Nghiên nói khi họ dừng lại bên nhau._ Lam trông thấy nắng trong mắt Nghiên.Đó là câu đầu tiên Lam nói khi họ dừng lại bên nhau.VIIHãy là cơn gióThoảng qua nỗi buồnKhuất sau vạt cỏMột chiều mưa tuônHãy là tia nắngRọi lên nụ cườiVu vơ mây trắngBay về xa xôiHãy là ánh mắtNồng nàn hương thơmMùa thu trong vắtLấp đầy hoàng hônHãy là duy nhấtMột mình em thôiGiữa trời và đấtLẽ nào đơn côi... 
- Khiết Lam -
Những vai diễn cứ lặp đi lặp lại, chồng chéo lên nhau. Nhưng kịch bản thì chưa bao giờ thay đổi. Ám ảnh w&#39; :)]]></description>
            <pubDate>2009/08/09 20:02:58</pubDate>
            <guid><![CDATA[Khói và Nắng:299]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Đy !]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/trang.nhok/article?mid=278]]></link>
            <description><![CDATA[
Em phải bước tiếp đi, không được dừng lại...Quá khứ thúc đẩy. Phía sau những ngày tháng cứ như vực thẳm, rớt rơi từng mảng kéo dài đến hiện tại. Nếu em đứng lại, em sẽ lại rơi vào khoảng không ấy - lại chơi vơi, lại chơ vơ, lại buồn bã những cơn đau nhói khi mơ đến lúc nước mắt ướt đẫm gối chăn...Em phải bước tiếp đi, không được dừng lại...Những kỷ niệm như hồn ma, bám víu lấy em chẳng rời. Dẫu nước mắt em đã như dòng sông, chẳng hiểu sao lại không thể gột sạch... Em sợ những tháng ngày ấy, em sợ mình lại như một con người không phải em - cứ ngóng chờ những điều hư ảo, trống rỗng như tiếng sóng ập vào bờ chẳng biết đâu.Em phải bước tiếp đi, không được dừng lại...Phía trước là những tháng ngày khác. Phía trước còn một chân trời khác. Phía trước còn là con đường mới. Phía trước luôn có một người đứng ở một nơi ven đường chờ đợi bước chân em đến.... Phía trước, là nơi em mơ. Đúng không?Em phải bước tiếp đi, không được dừng lại...Em tự nhủ lòng như thế...Anh cũng đừng dừng lại...Chúng ta phải bước đi, đừng làm vực thẳm của nhau.Buồn lắm, đêm rồi mà vẫn nhớ những tháng ngày. :) 
Gia Đoàn &#39;s facebook]]></description>
            <pubDate>2009/08/03 20:31:23</pubDate>
            <guid><![CDATA[Đy !:278]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Khy nào a thuộc về e ?]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/trang.nhok/article?mid=293]]></link>
            <description><![CDATA[
Những ánh sáng vàng mờ ảo từ phía căn phòng nhỏ dịu dàng hắt xuống từng bậc cầu thang. Căn phòng số 203. Cửa quên khép, tôi đưa tay gõ.Người đàn ông ấy bước ra, không nhìn tôi, mắt anh cụp xuống. Tôi nghĩ anh đang chăm chú ngón chân tôi. Những ngón chân mộc mạc không tô vẽ. Tôi thở nhẹ, kiễng chân, rướn người qua bờ vai ấy. Chỉ cần có thế, anh ôm lấy tôi.Anh ôm tôi thật chặt. Ôi anh, nếu em trong vòng tay anh mãi thế này.Anh kéo tôi về cuối giường...Tại sao đến bây giờ, em mới đến.Em nghĩ rằng em sẽ không gặp anh.Điện thoại tắt. Cửa khoá. Người ta bảo em đi xa. Anh hốt hoảng tìm em. Anh đau lòng khi em tự tách mình ra khỏi thế giới của anh.Anh chưa bao giờ thuộc về em.Anh đã, mãi và sẽ thuộc về em. Vấn đề chỉ là thời gian. Anh sẽ tự cởi bỏ hết những ràng buộc.Bây giờ hoặc không bao giờ.Tôi ấn chiếc điện thoại vào tay anh.Gọi, hãy gọi đi, nói với cô ta, chẳng còn gì hết, chấm hết. Gọi đi.Anh van em.Bây giờ hoặc là vĩnh viễn...Anh không phải là kẻ nhẫn tâm.Anh đang nhẫn tâm với đứa bé con là em đây. Anh có biết không?Tôi suýt hét lên. Tôi muỗn khóc. Thậm chí là cầu xin anh hãy cho tôi yêu anh không biên giới không sẻ chia không day dứt.Nhưng anh đã im lặng.Tôi không khóc. Tay anh đưa lên cổ áo tôi. Bắt đầu từ đó, chiếc khoá sẽ trượt xuống ngoan ngoãn. Tôi sẽ nằm xuống mê man. Anh sẽ yêu tôi bất tận.Nhưng tôi đã đứng dậy.Ở lại đêm nay với anh.Đừng để anh lại một mình.Đừng.Tôi mãn nguyện vì anh cầu xin tôi. Nhưng cũng là khoảnh khắc tôi rùng mình vì tình yêu của anh.Không vật vã.Tôi quay bước. Để lại sau lưng hai cánh tay buông thõng.Thành phố cô đơn như thể không đèn. Tôi đi một mình tôi. Anh của em, mình sẽ còn gặp lại, còn âu yếm cười đùa và còn yêu nhau. Nhưng không thể là lúc này, khi tâm hồn anh dù chỉ một chút thôi hình ảnh người đàn bà khác em chiếm lĩnh.
- Cấn Vân Khánh -]]></description>
            <pubDate>2009/08/02 15:08:28</pubDate>
            <guid><![CDATA[Khy nào a thuộc về e ?:293]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[23.07 TrangNhok]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/trang.nhok/article?mid=217]]></link>
            <description><![CDATA[
The path that I’m walkin, I must go aloneI must take the baby step stil I’m full grown, full grownFairy tales don’t always have a happy ending, do they ?And I foresee the dark ahead if I stay
I know you know we’re had some good times Now they have their own hiding place I can’t promise you tomorrow But I can’t buy back yesterday
&nbsp;
23.07 TrangNhok&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/07/23 00:10:45</pubDate>
            <guid><![CDATA[23.07 TrangNhok:217]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[18.07 TrangNhok]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/trang.nhok/article?mid=200]]></link>
            <description><![CDATA[
&nbsp;I wanna have you there beside me Stay, stay within my heart...Whenever I&#39;m alone, I know that you are there...]]></description>
            <pubDate>2009/07/18 22:23:24</pubDate>
            <guid><![CDATA[18.07 TrangNhok:200]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Ảo | Ngày 1 |]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/trang.nhok/article?mid=31]]></link>
            <description><![CDATA[ 
&quot; E được chiều w&#39; nên hư &quot;
&quot; E được chiều w&#39; nên hư &quot;
&quot; E được chiều w&#39; nên hư &quot;
E nhớ mãi câu này, nhớ mãi.
Cười, lần thứ nhất vỳ nó thật sự rất buồn cười.
Cười, lần thứ 2 vỳ nó hoàn toàn k phù hợp để nói với 1 đứa như e.
Cười, lần thứ 3 cho chýh bản thân mỳh.
&quot; E được chiều w&#39; nên hư &quot;
Cười lần thứ 2 ? Ai chiều e ?
3 e àh ? K, hoàn toàn k. Vốn dỹ 3 e k phải là ng` být chiều chuộng vợ con.
Mẹ e àh ? K thể nào. Với 1 ng` chồng cố chấp và bảo thủ như 3 e, mẹ e k có cơ hội để chiều con cái.
E con 1,k chị gái, k a trai.
Gia đỳh bên nội và ngoại đều w&#39; xa.
Lấy ai mà chiều e chứ ?
Bạn bè àh ? K a ạh. E chỷ là e bth như bao ng` khác. Tsao bạn bè lại phải chiều theo ý e ?
Ngyêu của e àh ? Ừh, a ấy đã từng rất chiều chuộng e. Nhưng k còn thế nữa lâu r`.Chtay là hết...
A có chiều chuộng e k? A nói đy ?
A k là j của e cả ?
A trai, k. Bạn bè, k. Ngyêu, k...
Nhưng nếu 11h đêm e nt bảo e thèm ăn báh bao k nhân. Từ trên giường a sẽ bật dậy, vội mặc quần áo, phóng xe ra đường và tìm bằng được cho e cái&nbsp;báh bao k nhân.
Này, nếu 4h sáng e lại&nbsp;đáh thức a zậy bằng cái nt muốn a chở&nbsp;đy dạo biển thỳ sao nhỷ ? A sẽ lại vội vội vàng vàng chạy ngay&nbsp;đến cửa nhà e, dù&nbsp;đêm&nbsp;wa&nbsp;a&nbsp;cày game&nbsp;đến tận 2h.
Này, nếu bỗng dưng e giở chứng, bất kể đấy là ngày đẹp trời, ngày mưa bão hay ngày nắng gắt, e vẫn có thể ngồi sau xe a, ngêu ngao hát và được đèo đy lòng vòng khắp phố phường.
Này, khy e như 1 con nhím xù lông, hét toáng vào mặt a &quot; A cút đy, tôi k cần a nữa. Để tôi yên &quot;thỳ a sẽ piến mất trước mắt e thật. Nhưng a lặng lẽ quan tâm e từ phía sau.
K phải ngyêu, k phải a trai, càng k phải bạn. 
E&nbsp;trẻ kon,&nbsp;cứng đầu, hay đòi hỏi, cực kỳ khó ưa và đặc biệt là luôn có những hàh động w&#39; đáng vs a.
A ng` lớn, luôn ần cần, nhẹ nhàng, tử tế vs e w&#39; đỗi.
Tsao nhỷ ?
|| 10.06 TrangNhok ||
Xog part 1, hơi khó hiểu nhưng cứ từ từ đợi xem ngày tiếp theo r` sẽ hiểu :)]]></description>
            <pubDate>2009/06/10 01:54:58</pubDate>
            <guid><![CDATA[Ảo | Ngày 1 |:31]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[:)]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/trang.nhok/article?mid=2]]></link>
            <description><![CDATA[
Who can make me smile ?]]></description>
            <pubDate>2009/05/21 15:44:40</pubDate>
            <guid><![CDATA[:):2]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w1.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Fri Nov 27 23:24:14 SGT 2009 -->
