|
Lúc về, bác Trương quả
thật sống chết cũng không lấy tiền Hạ Âu, dù chỉ là ba bát, có hai đồng vẫn còn
thừa 5 hào. Bà chất phác nói : - “Hạ Âu này, về sau cứ mang cậu người yêu
đẹp trai tới đây ăn nhé!” Hạ Âu cười đáp vâng, tôi cũng hứa sẽ còn trở
lại. Có điều đây là lần cuối cùng trong đời, tôi ăn chè của người đàn bà má
hằn vết chân chim, bởi không lâu sau, nơi đây bị giải toả, mọi người phiêu bạt
nhiều nơi. Khi Hạ Âu nghe tin này, tôi tưởng cô sẽ bảo, sau này chả còn chè tôm
lạnh mà ăn nữa. Ai ngờ cô lặng đi một lát rồi khẽ bảo, từ nay trở đi đã mất hẳn
khoảng trời của cô. Tôi nghĩ cô đã để mảnh trời xanh đó cất giấu vĩnh viễn
trong trái tim thuần khiết như thiên đuờng. Nơi không ai gieo trồng, nơi không
bao giờ bị đánh đục, cũng không bao giờ bị dỡ bỏ. Nhưng tôi có chết cũng không
chịu thừa nhận, ngày hôm ấy cũng đã ở lại trong tim tôi. Về sau, tôi có một
cảm giác lạ lùng khó nói với nghề làm gái. Hạ Âu thì lại sống như chưa hề có gì
xảy ra, trở về nét mặt trơ lỳ như gỗ đá, ngoài việc bị tào tháo đuổi suốt ba
ngày. Hạ Âu muốn tôi thi thoảng đi thăm mẹ cô. - “Nếu anh rảnh, anh đi
thăm mẹ em được không? Trò chuyện với mẹ em, cho mẹ em vui đi!” Đêm đó Hạ Âu
nói với tôi. Tôi nhíu mày, nghĩ, cô nàng ơi, cái xấu xí nhất của cô nàng là cô
chả hiểu mình đang đứng ở vị trí nào. Tôi lấy đâu thời gian ra hầu chuyện mẹ
đĩ? Tôi nghĩ trong lòng, mặt cũng lộ ra ngay. - “Anh để ý đến chuyện mẹ em
là đĩ ư? Hay là bất mãn vì bây giờ đang hầu chuyện anh là một đĩ?” - Hạ Âu nói,
cô ấy dường như giận dữ, dùng giọng nói rắn đanh chưa từng có. Tôi để ý
chuyện mẹ cô ta là đĩ? Giờ đây, nhớ lại cảm giác khi mẹ cô nhiệt tình, thân
thiện, kể những chuyện gia đình bé nhỏ, tôi mới hiểu được vì sao ngay từ đầu tôi
không hề bận lòng về thân phận của bà, và một cảm giác nuối tiếc. - “Tôi chỉ
ghét cái kiểu cô nói với tôi” – Tôi đáp trả. Bắt đầu hút thuốc. - “Được
rồi, tôi đi tắm đây, vặn nước vào bồn cho tôi!” – Tôi lạnh lùng nói với
cô. Cô nàng lẳng lặng đi vào nhà tắm. Nghe tiếng vòi nước. Tôi nghe lòng
phiền não, bực mình cả tiếng vòi nước, nó làm thói quen tư duy lý tính của tôi
ngập chìm dần. Đầu óc tôi thoáng qua hình ảnh cô ấy như bay lượn, nắm tay tôi
dưới ánh trời, và hình ảnh cô ấy vừa cúi đầu lủi thủi đi vào nhà tắm, tôi quyết
định, hai hôm sau dành thời gian đi thăm mẹ cô. - “Nước đầy rồi!” – Cô nói,
nét não nề trên mặt đã hết, giờ lại là nét mặt thuần khiết tĩnh lặng, tôi chán
ghét vẻ giả dối khéo che đậy của cô, vì lúc đó tôi không nhìn thấy cô đang nghĩ
gì. Trong đôi mắt to xinh đẹp kia là một màn phẳng lặng. Không đau, không dày
vò. Tắm, ngủ. Nằm trên giường, Hạ Âu quay lưng về phía tôi. Tôi kêu cô
quay lại, cô quay lại, nhìn tôi, vẻ ngơ ngác, tôi biết cô giả vờ. Trong lòng
tôi lại cơn giận đến, Tôi nghĩ, cô đã làm cái nghề này, mà còn để ý tự ái này
nọ? Có cái gì mà bắt tôi phải thỏa hiệp, cô cũng chả phải mẹ tôi. Giận, tôi
nhắm mắt ra lệnh : - “Tắt đèn! Ngủ!” Cả tiếng sau tôi không thể ngủ được.
Quay nhìn Hạ Âu, tôi bị đôi mắt mở to long lanh làm giật thót mình. - “Cô cả
đêm không chịu ngủ nhìn tôi làm cái gì? Dọa cho tôi sợ chết đi à?” - “Em chờ
anh thức dậy, em có hai câu muốn nói với anh, nếu có thể thuyết phục anh thì
tốt, còn thất bại thì em cũng chả còn cách nào”. - “Nói đi!” - “Câu thứ
nhất, mẹ em chưa bao giờ nhận được một lời hứa nào từ đàn ông, mẹ em quý anh như
thế, là bởi một con đĩ luôn cho rằng, nếu một người phụ nữ mà được một người đàn
ông hứa hẹn trọn đời, đó là hạnh phúc tuyệt vời nhất. Câu thứ hai, mẹ em chẳng
sống được đến sang năm. Thế thôi, anh ngủ đi!” Cô ấy nói xong, đôi mắt đen
như làn sóng nước ngưng đọng, nhìn tôi. Tôi đột ngột đau nhói như tan vỡ, đau
đớn ôm lấy cô ấy, một người con gái tròn 20, cô ấy như hang sâu như bí ẩn trong
thần thoại, lại đạm bạc đơn thuần đến đau lòng. – “Em đừng nói gì nữa, em ngủ
đi, ngày kia anh đi thăm mẹ em!” Rồi cô gái trong lòng tôi ngủ, thở
đều Giây phút ấy, tôi tưởng tôi sắp bị cô ấy làm rung động. Sau đó tôi cứ
có thời gian là đi thăm người phụ nữ ấy. Cái người mẹ mà sau mấy mươi năm làm
điếm cảm thấy lời hứa của thằng đàn ông thật hiếm hoi ấy. Tôi cứ thấy hình như
Hạ Âu không thật thích đi thăm mẹ, vì mỗi khi tôi bảo đi thăm, cô ấy đều kiếm ra
việc phải làm, theo bạn cùng lớp đi dạo phố, trường có các hoạt động v.v...
Nhưng thật sự cô ấy cũng rất yêu mẹ. Tôi phát hiện cuối cùng tôi chả tìm hiểu
thêm được gì, từ người con gái có đôi mắt trong sáng kia. Mẹ cô hình như
không biết con gái làm gì, trước mặt tôi toàn kể những tốt những hiếu thuận,
thiện lương của cô. Lần thứ ba tôi đi thăm, bà kiến quyết không cho tôi gọi bằng
bác. Tất nhiên tôi hiểu ý bà, mau mắn gọi một tiếng mẹ, những vết nhăn trên mặt
bà giãn ra thành đóa hoa. Khi gọi bà là mẹ, tôi thề có tới 50% thật lòng
trong đó, vì bà quá tốt với tôi, cảm giác giống như người mẹ đã qua đời của tôi.
Tôi thường mua tặng bà những thứ linh tinh, dù tôi biết bà đủ giàu đến mức chả
bao giờ cần đến cái gì của tôi. Nhưng bà vẫn tỏ ra vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ,
mà tôi không thấy chút xíu nào giả tạo, làm tôi có vẻ như một đứa con thật hiếu
thuận. Tôi biết vì sao bà đau bụng, tuy cái đau của bà không hề như cái đau
của cha tôi, nhưng tôi vẫn làm như chả biết gì, mang cho bà thuốc của cha tôi,
như đã hứa lần đầu. Tất nhiên lại được bà khen ngợi, tặng thêm một mâm cơm
đặc sản. Có lần tôi đề nghị mời một giúp việc cho bà, vì bà ở một mình quá
đơn độc, lại có bệnh. Nét mặt bà đột nhiên rũ xuống, thở dài, néu u sầu bình
thường không thể thấy vẽ lên trong mắt : - “Bân, cháu gần như con bác rồi. Có
việc bác không thể giấu cháu mãi”. Tôi biết bà định nói gì, nhưng tôi không
muốn nghe bà nói ra, nó sẽ cứa đứt lòng bà. Bà và Hạ Âu khác nhau, Hạ Âu không
để điều gì lại trên nét mặt, bà lại bày mọi cảm xúc lên đôi mắt nhìn. Tôi bất
nhẫn, tôi không muốn người phụ nữ đã bước một chân vào quan tài này nghĩ, người
rể có điều khinh khi. Cho nên tôi vội vã cắt lời : - “Mẹ, mẹ mệt rồi, để
con đấm lưng cho mẹ!” - “Không mệt, bác có chuyện muốn nói với con, đến đây
ngồi cạnh bác”. Ngồi, mồ hôi ra đẫm tay. Tôi nghĩ bà sẽ chả biết làm thế
nào để bắt đầu. Bởi mãi mà bà không nói. Tôi nhìn bà, sau đó nhìn trái táo trên
bàn, đờ đẫn. Hôm nay bà trang điểm nhẹ nhàng, phớt nét lông mày, phấn nền và màu
mắt tạo hiệu quả đẹp, trông bà như chưa 40. - “Bân, không rõ baby có kể gì
cho cháu không, sự thật, bác... bác không có chồng. Cả đời bác chưa từng được ai
cưới, cũng chưa bao giờ được ai hứa sẽ cưới”. Tôi nhìn bà, nhìn bà nói khó
khăn song vẫn nói, tôi thấy tôi tàn nhẫn. - “Bác toàn làm đĩ!” Cuối cùng
bà cũng nói cái quan trọng nhất ra. Bà lo sợ nhìn trộm tôi một cái, không thấy
tôi phản ứng gì, rõ ràng bà nhẹ nhõm. - “Ngày xưa hồi trẻ thật sự là bác tham
vinh hoa phú quý, bác sợ đối diện cái nghèo hèn. Từ sau khi bác có baby, thì
trong lòng bác chỉ mong nó được sống đầy đủ. Không thể nói, bác cả đời đều hy
sinh vì con, nhưng ít ra cũng là bác cam lòng. Bác rất cắn rứt, bác không thể
cho con gái một gia đình hoàn chỉnh, bác ngoài tiền ra thì không có bất cứ cái
gì. Con bé từ nhỏ đã hiểu đời, ân cần, nhưng lớn quá sớm. Bác đoán nó có lẽ từ
khi rất nhỏ đã biết bác làm nghề gì. Nhưng nó chưa bao giờ tỏ ra cái gì. Bác cố
không bao giờ cho nó gặp phải người bác tiếp xúc, bác cũng chưa bao giờ gặp mặt
bạn bè nó. Cho nên, bác yêu con, con bác cũng yêu bác từ đáy lòng. Nhưng gần hai
mươi năm nay mẹ con bác tiếp xúc rất ít. Nó học cấp hai đã trọ ở trường. Bác
mong nó có sự bảo hộ toàn vẹn. Giữ gìn con gái bác, cho nó có một linh hồn trong
trắng và một sự tự trọng hoàn hảo”. Tôi chưa bao giờ nghe được những lời đáy
lòng thế này. Tôi cũng chưa từng biết một người mẹ có thể yêu con đến mức ấy.
Tôi tuy yêu mẹ tôi, song mẹ tôi vẫn là một bà nội trợ mù chữ, mẹ tôi chưa bao
giờ nói với một tình yêu thương tràn đầy thế này. Tôi gần như ghen tỵ với Hạ Âu,
cô ấy có một người mẹ vĩ đại. - “Cho nên không thể mời Osin hay người ngoài
vào nhà, bác sợ con gái phải nghe những lời đàm tiếu. Bác biết con gái bác ít
tới, là vì không muốn giáp mặt người đàn ông hiện nay của bác. Ôi...đứa con tội
nghiệp của tôi, nghiệp chướng tôi mang! Bân, Bân à, bác nhìn con rể càng ngày
càng thấy quý mến. Bác thật sự yêu quý con tin cậy con. Bác biết con là người
đàn ông tốt. Cả đời bác chỉ còn có một đứa con gái bé ấy, bác nói có vẻ cảm tính
quá, bác không biết phải thổ lộ với chàng trai như con như thế nào. Nhưng bác
thật lòng coi con như con trai. Con liệu sẽ để ý việc bác không sạch sẽ, sau này
con còn đến thăm bác nữa hay không? Gọi bác là mẹ một tiếng nữa đi, có được
không?” Giây phút ấy, tôi gọi bác là mẹ, tiếng gọi chân thành nhất trong suốt
mấy tuần nay. - “Mẹ...” - Tôi thấy người phụ nữ mặt đầy lệ ướt, ngồi trước
mặt tôi, sao như mẹ tôi. - “Ôi, con trai. Bác bị bệnh này, cũng sắp đi về đất
rồi, Hạ Âu là một đứa tốt, nó không bao giờ làm con phải xấu mặt. Con hãy tốt
với nó, mẹ nó bẩn thỉu, nhưng nó là một đứa con gái tốt đẹp, tinh khiết như
nước”. - “Mẹ, con biết, mẹ cứ yên tâm. Mẹ đâu có lỗi gì, mẹ đừng nói thế”. –
Mắt tôi lại ướt rồi. Tôi xem Hạ Âu như đĩ, nhưng người mà tôi gọi mẹ này coi
con gái bà thanh khiết như nước mát. Có vẻ ông trời đùa tôi quá ác. Không hay
ho gì, không vui vẻ gì. Giây phút đó tôi vô cùng căm ghét Hạ Âu, vì sao cô ta
làm vỡ vụn cái mảnh trời thanh khiết mẹ cô dựng lên cho cô! Cô ta có một người
mẹ hết lòng bao bọc như thế, lại có tiền, cô ta còn cái gì là không tốt đâu? Mà
còn đi bán trôn. Phải chỉ vì bất mãn của tuổi trẻ, hay căn bản trong xương tuỷ
cô ta là dòng máu làm đĩ? Về nhà, nhìn thấy Hạ Âu, nhìn kiểu gì cũng thấy cô
ta đĩ thõa ma mị. Rồi không nhịn được nữa, tôi hỏi : - “Này, sao cô lại đi
làm đĩ nhỉ?” Xem tiếp chương 6
|