|
Tôi thật sự bị kích
động khi bật hỏi câu này, giọng nói gằn cao. Hạ Âu đang thu dọn bàn, cô ấy lại
mặc tấm váy trắng ấy, như một u hồn mê hoặc đang phiêu diêu trong phòng khách,
mặt mang một nỗi điềm nhiên lạnh lùng. Nghe tôi bất chợt cao giọng hỏi, cô ấy
sững lại, rồi đi vào bếp. Tôi đã đến cực điểm giận dữ, tôi nghĩ đến người phụ nữ
đáng thương hại mà tôi và Hạ Âu đang cùng gọi là mẹ, bà ấy đã vắt kiệt tinh lực
để làm một vòm trời sạch che chắn cho con gái, tôi thậm chí hiểu ra vì sao bà vô
cùng thích thú con gái mình mặc những bộ đồ bình dân giản dị, vì bà không muốn
đứa con gái bị lây bất kỳ một ảnh hưởng nào của bà. Giờ bà mãn nguyện rồi, thấy
con trưởng thành rồi, sắp được gả rồi, mọi giấc mơ đẹp nhất đời bà sắp thành sự
thật rồi, bà vui như chú Anh Vũ lông lấp lánh ánh sáng rồi, miệng sẽ luôn lẩm
nhẩm về tương lai hạnh phúc của Hạ Âu rồi. Nhưng bà càng vui mừng tôi càng
thấy thương xót, Hạ Âu chỉ là nhân ngãi của tôi thôi, bỏ tiền ra bao gái mà
thôi. Mới đầu khi tôi thấy cô ta dùng ánh mắt để thành thật ngưỡng mộ tôi, tôi
rất ăn năn, nhưng giờ đây tôi nhìn thấy Hạ Âu sa ngã không lý do, tất cả những
khó chịu trút cả lên cô ta. - “Cô phải nói tôi nghe! Cô nghĩ cô thanh cao làm
sao ư?” – Tôi đuổi theo cô ta vào tận bếp, kích động nói, nhìn cô ta đổ rác một
cách nhã nhặn, dường như làm việc nhà theo kiểu chơi dương cầm đầy nghệ
thuật, mặt cô phủ lớp không khí bình lặng. - “Cô câm à? Cô trả lời cho tôi
biết!” - “Thế anh thích tôi nói cái gì nào?” – Cô chậm rãi ngước lên nhìn tôi
– “Anh đã đi thăm mẹ tôi rồi còn gì!” Tôi nghĩ tôi sắp phát điên rồi, có vẻ
như bà đĩ kia mới là mẹ tôi, giờ tôi bắt một người khác phải quý mến bà ta vậy.
Tôi nói Hạ Âu cô thật vô lương tâm! Mẹ cô ấy, bà ấy định chờ cô tốt nghiệp rồi
kết hôn với tôi, cô biết không! Đúng, gần đây mỗi lần tôi đi thăm mẹ Hạ Âu
đều vui sướng nhắc chuyện tốt nghiệp rồi kết hôn, đính hôn có thể bỏ qua. Bà là
một phụ nữ mẫn cảm, bà luôn hỏi tôi, phải các con cũng định cưới rồi, đúng
không, hay con không định cưới Hạ Âu nhà mẹ? Hay con sợ tai tiếng về thân thế
của mẹ? Đôi tay Hạ Âu chựng lại một giây, khi nghe hai chữ kết hôn, nhưng
dường như ngay lập tức, cô lại bắt đầu trở nên bận rộn, rồi cô đi lau bàn. Khi
cô lách qua tôi, tôi nghe thấy một âm thanh tuy đã cố giữ bình tĩnh song đã
không thể che giấu nỗi tuyệt vọng : - “Chả lẽ anh không biết, mẹ em chết đến
nơi rồi!” Tôi bình tĩnh lại, quan sát cô, mặt trắng xanh thân thể gầy gò. Lúc
này đôi mắt trống rỗng vô hồn của cô, tôi biết, nó có chứa một nỗi yêu mẹ sâu
sắc hơn bất kỳ trái tim người con nào. Có điều tôi không hiểu ra. - “Thế..
sao cô vẫn làm... nghề này?” – Tôi lẩm bẩm – “Cô đã có thể có cả tuổi trẻ sạch
sẽ cơ mà”. Hạ Âu bất động, cô đột ngột đi về phía tôi, tôi nhìn thấy con
ngươi cô, nước đang chảy nhè nhẹ trong đó. - “Bân, em cảm ơn anh đã đến với
mẹ em. Thật lòng, cảm động không thể nói ra, cho mẹ em như thêm một người con
trai. Nên anh cũng không nên khổ sở vì địa vị “con rể hờ” như thế!” Thì ra cô
nàng nhìn rõ cả tâm lý tôi rồi. - “Tôi chỉ nghĩ, sao em lại không nghe lời
mẹ, thế thôi”. - “Chuyện dài lắm, càng biết nhiều càng đau đớn. Có lẽ không
biết thì hơn. Mà có biết rồi, thì cũng chả làm gì được”. - Hạ Âu não nề. Tôi
không dám hỏi thêm, tôi không dám nhẫn tâm. Đã thu rồi, tôi giống hệt một
người đàn ông sắp kết hôn, bận rộn và sống ngăn nắp, mỗi sáng dậy sớm đi làm,
đúng giờ về nhà, đúng giờ ăn cơm, cơm bốn món một canh, đúng bốn ngày đi thăm mẹ
Hạ Âu một lần. Tôi cũng không còn muốn đi phân tích quan hệ của tôi với Hạ Âu
nữa. Cũng không đi để ý rằng tôi đã dành cho cô niềm thương lớn hơn cả một nỗi
xót xa. Tôi có cớ, đó là bà mẹ sắp chết. Nhưng tôi cũng gầy đi mỗi ngày, tôi
bị cuốn vào một lời nói dối ngọt ngào, lương thiện nhưng khủng khiếp. Tôi lừa
đảo từng giây từng phút. Tôi không thể phân biệt câu nào giả dối câu nào thật
lòng. Tôi rất ít khi làm tình, tôi không muốn nhắc người con gái tốt và đẹp
sống bên tôi về thân phận của cô nữa. Mỗi đêm khi được tôi ôm ấp vào lòng, cô
đều ngước lên nhìn tôi với ánh mắt ấm áp, dùng giọng nói rất phụ nữ, đầy thiên
tính làm mẹ bảo tôi: “Ngủ đi nào, đừng nghĩ ngợi nhiều! Rồi mọi chuyện sẽ tốt
đẹp!” Khi tôi ngủ, tôi ngủ rất ngon lành. Chuyện giao dịch giữa tôi và Hạ
Âu, chỉ có Đại Bản biết! Khi tôi nói cho Đại Bản biết về tình trạng hiện tại
của chúng tôi, anh ta đã kinh ngạc há hốc mồm, bảo, mày bị rơi vào bẫy của đĩ
rồi! Nhưng sau đó, khi nhìn bộ dạng tôi quá đau khổ, rồi biết rõ sự tình, Đại
Bản lại dùng lý trí để khuyên tôi, đĩ thì đã làm sao, đĩ cũng là người, cũng có
những chuyện bi thảm, ai mà chả muốn sống sung sướng, được một người đàn ông yêu
dấu? Rồi Đại Bản nói một câu, tôi cho là câu chính xác nhất đời của anh ta:
“Mày thôi đừng tìm cớ nữa, tao thấy cái cớ vĩ đại nhất của mày là mày đã yêu một
con đĩ!” Tôi kinh ngạc nhìn Đại Bản, thằng bạn nối khố tính nhố nhăng này làm
sao lại nhìn thấu gan ruột tôi thế. - “Chậc chậc, bản phủ cự tuyệt mọi loại
sùng bái mù quáng, đừng có nhìn tao như nhìn phật sống thế. Mày đi mà soi gương
đi, thằng cu điên, xem mày bị dày vò đến mức độ nào? Ai mà chả nhìn thấy mày yêu
con đĩ ấy, mà lại yêu say đắm mới chết người chứ!” Tôi? Yêu Hạ Âu? Mà lại còn
say đắm? - “Chú yêu nó thì cũng có làm sao, vì người mày yêu là một
người mày có thể yêu mà!” Tôi bị kích động suốt vài ngày trời, Hạ Âu
cũng thấy sự bất thường của tôi, cô nói, chả có việc gì, sao anh cứ bồn chồn
thế. Tôi nhìn cô, Hạ Âu đáng thương và hiền lành của tôi, cô ấy đẹp đến mức
tôi muốn ngắm. Vì sao không thể cưới đĩ? Mà cô điếm đó là người phụ nữ bạn yêu.
Tôi chao đảo, tôi thường lặng lẽ - vào những lúc cô đang lúi húi làm việc nhà –
ôm siết lấy cô trong một cái ôm mạnh mẽ. - “Hạ Âu!” – Tôi chỉ thốt lên tên cô
giữa những cái ôm ghì thao thiết - “Híc, sao người đã sắp 30, lại giống trẻ
con thế nhỉ”. – Cô mắng nhẹ. - “Em chả nghe thấy người ta nói sao, những
người đàn ông càng chững chạc, trước mặt người phụ nữ họ yêu, càng giống trẻ
con”. Đấy là câu đầu tiên tôi tỏ tình với cô ấy. Tôi đến giờ vẫn còn ghi nhớ,
vẻ hạnh phúc và nghi hoặc lẫn kinh ngạc trong đôi con ngươi của Hạ Âu. Giây phút
đó tôi đã từng nghĩ, anh xin tình nguyện được cưới em, cho dù trước đây anh chưa
hề nghĩ tới. Nhưng anh sẽ bằng lòng cưới một con đĩ, nếu là em. Từ đó, tôi
như người yêu trong mối tình đầu, mỗi ngày là một niềm vui vô bờ. Tôi không giấu
giếm tình yêu, cái mà tôi đã từng cố tình giấu giếm. Mỗi lần ôm hạ Âu, nhìn
cô ấy thở khe khẽ trong vòng tay tôi, là một nỗi xúc động thật thà chưa từng có
trong đời. Khi tôi buông mình trong ái tình, tôi yêu chiều Hạ Âu tới mức tôi
không nhận ra tôi, đau mỗi lúc cô vấp, trách cái giường sắt ký túc quá lạnh mỗi
giấc trưa của cô. Bởi cái giường sắt ký túc đè lên lưng cô một vệt xanh. Tôi
trách cô không biết chăm sóc bản thân, và trách trường đại học quá khắc
khổ. Hạ Âu cười tôi trẻ con. Cho đến giờ ngồi lại, đó là thời gian hạnh
phúc nhất đời tôi, thứ hạnh phúc mà đến giờ còn ám ảnh, đau xót! Xem tiếp chương
7
|