|
Hạ Âu bước ra khỏi cổng
trường, kinh ngạc thấy tôi, vừa mừng rỡ vừa ngạc nhiên : - “Sao anh lại đến
đây?” - “Đến đón bạn gái tan học, không được sao?” Tôi bước đến, mở cánh
cửa xe cho cô, như một gentlement chính hiệu. Tan lớp, sinh viên nhiều như
đàn ong vỡ tổ, Hạ Âu nhanh chóng trở thành tiêu điểm. Cô không giấu nổi vẻ tự
hào. Tôi cũng vui. - “Thực ra là anh định vào xem cái giường sắt trong ký túc
của em là loại rách nát gì”. Giọng tôi nghiêm túc nhưng mắt cười. Làm sao
mà không giận cái giường ngủ trưa ở ký túc của cô được, làm cho lưng và eo con
gái nhà người ta bầm tím. Chỗ bầm tím rất rộng, lại sẫm màu, tôi nhìn thật lòng
đau đớn. Tôi vẫn thường thấy Hạ Âu lén lấy rượu nóng chườm những vết bầm tím
trên eo và lưng ở nhà. Mỗi lần tôi đòi giúp, cô đều vội nói, tay anh mạnh lắm,
sợ em càng đau hơn. Vì thế sau tôi cũng không hỏi thêm. - “Mình đi thăm mẹ em
đi!” - Cô chợt đề nghị, tôi cũng vui vẻ ừ. Đi qua một cửa tiệm bách hoá, tôi
dừng xe bảo phải đi toa-lét. Thấy dáng tôi có vẻ buồn đi lắm rồi, cô bảo, anh cứ
tạm tìm toa-lét của tiệm XX đi, cô ấy nói cô ấy sẽ chờ tôi trên xe. Mười phút
sau tôi đi ra. Trong túi áo tôi đã có thêm một chiếc nhẫn kim cương. Mở cửa
xe, lòng vui sáng như bầu trời Hy Lạp. Khi ánh nắng ấm áp chiếu qua cửa xe, tôi
nhìn Hạ Âu bên tôi, nét mặt hạnh phúc của cô cũng sáng ngời. Có lẽ vì niềm vui
trong tim, tôi luôn thấy chiếc hộp vuông nho nhỏ trong túi áo cựa quậy. Trái
tim phiêu đãng ba chục năm của tôi giờ sẽ quy thuộc trong 1 phút. Tôi sẽ, trong
bữa tối, mang cho Hạ Âu một lời thề sáng lóng lánh, cho cô một niềm tin rực
rỡ. Và cũng sẽ mang cho tôi, một người vợ xinh đẹp. - “Sao anh cứ cười mãi
thế?” - Hạ Âu hỏi Tôi cuống, vì tôi không biết cách che dấu tâm sự khéo như
cô, tất cả đã hiện lên trên nét mặt tôi. Hạ Âu nhìn thấy tôi cười ngượng
nghịu. - “Hơ, có gì đâu” - Để không làm cô nghi ngờ, tôi nói thêm - “Anh đã
trở thành Tổng đại lý toàn khu vực Tây nam”. Hàm ý của tôi là: “Chồng em tiền
đồ rộng mở”. Hạ Âu im lặng, cô không thích hỏi về công việc của tôi, tôi cũng
không thích để cô lo nghĩ về công việc của tôi. Mặt cô hướng về cửa sổ xe, cho
đến lúc xuống xe. Chúng tôi đã sống cùng nhau hai năm rồi, thế mà tôi vẫn không
cách gì hoàn toàn nắm giữ trái tim, suy nghĩ của cô, vui đấy, muộn sầu
đấy. Mẹ cô và cô lại nồng nhiệt thân mật một lúc, rồi mẹ cô đi vào
bếp. Lòng tôi bắt đầu bấn loạn, tôi chẳng biết nên mở miệng thế nào để cầu
hôn. Đột ngột, một tiếng rơi ầm trong bếp, tiếng bát vỡ nhọn hoắt. Tiếng một
vật đổ xuống. Tôi và Hạ Âu cùng lúc nhảy bổ vào bếp. Mẹ cô ngã trên sàn, đã
ngất đi. - “Mẹ, mẹ!” - Hạ Âu hoảng hốt chạy tới, vội vã tìm cách nâng đầu mẹ
dậy. - “Để yên, có lẽ não tụ máu rồi!” - Tôi biết tôi buộc phải bình tĩnh hơn
Hạ Âu, bởi trường hợp này khả năng tử vong cao. - “Em mau đi gọi xe cấp cứu!”
- Cô vội vã chạy ra, mặt lộ vẻ khủng khiếp Lúc đó thật ra tôi cũng hoảng. Tôi
nhẩm đi nhẩm lại trong lòng, Hà Niệm Bân, bình tĩnh, Hạ Âu lại chạy tới, cẩn
trọng để người mẹ nằm gọn lại, để đầu mẹ quay qua 1 bên để bà dễ thở. Sau đó nới
lỏng áo khoác của bà, rồi mở cửa sổ. Tôi kêu Hạ Âu mang khăn lạnh tới. Bỗng
dưng, tôi nhìn thấy eo mẹ Hạ Âu, một đám bầm tím y hệt như của Hạ Âu, giống y
hệt. Tôi lặng đi, quên mất tôi đang định làm gì. - “Bây giờ làm gì, làm gì
đây?” - Hạ Âu nhìn tôi cầu cứu, giọng run rẩy, cô tưởng như tôi là cọng cỏ cứu
mạng, tôi nhìn thấy những nước mắt cô đang tuôn hoảng loạn, chúng nhắc nhở tôi,
thời gian đã gấp lắm rồi. - “Đặt khăn lạnh lên trán mẹ!” - Tôi ra
lệnh. Sau 5 phút, đã nghe thấy tiếng thở phì phò của bà, tôi cũng bắt đầu trở
nên tuyệt vọng, tôi nhớ đến hoàn cảnh mẹ tôi ngã tụ máu não 6 năm trước. Sau khi
thở phì phò, chỉ vài giây sau bà tắt thở. Tôi cần phải làm mọi cách để cứu bà mẹ
đáng thương này. Nhưng những vết thâm xanh mà tôi nhìn thấy làm đầu óc tôi hỗn
loạn. Tôi gượng giữ tinh thần, kêu Hạ Âu mang khăn tới. - “Khô hay ướt?” –
Cô cuống quýt - “Sư bố cô ngu như lợn! Ướt thì làm được gì, tất nhiên là khăn
khô!” – Tôi bực mình vì sự vụng về của cô đến cực độ, to giọng chửi cô. Hạ Âu
chựng lại 1 giây rồi lao vào buồng. - “Nhanh lên, Tiên sư cô cô lại còn ngồi
trang điểm à?” – Không nhịn được tôi lại chửi. Tiếp lấy chiếc khăn run rẩy
của Hạ Âu, tôi vội vạch miệng mẹ cô ra, lưỡi bà đã bắt đầu rũ xuống, tôi vội vã
dùng khăn bọc lưỡi, nhè nhẹ kéo ra ngoài. ...... Chiếc xe cứu thương chết
tiệt đến sau 10 phút. Sau đó Hạ Âu khóc mếu đi theo xe tới bệnh viện. 10 phút
nữa, tin dữ đến, mẹ cô đã đi rồi. Tôi ngồi phủ phục trên đất mất một
lúc. Tôi nghĩ tới người mẹ chết vì tràn máu não, rồi lại nghĩ đến mẹ Hạ Âu,
những trùng điệp nhau. - “Mẹ!” - Tôi thốt nhiên đau vô cùng, những người tôi
thương! Trong óc tôi hiện lên những cảnh tượng ngày tôi thơ ấu. Hồi đó nhà
có ba anh em, tôi là út. Mẹ thương tôi nhất, khi nấu cơm thường kéo tôi ngồi
bên, thức ăn chín tôi thích nhón vài miếng ăn trước, mẹ lấy tay phát nhẹ vào đầu
tôi, mắng, đồ mèo ăn vụng. Tay mẹ nhẹ lắm, mẹ mắng vẫn cười. Tôi lại nghĩ
đến mẹ Hạ Âu, vẫn thường gắp miếng ngon nhất cho tôi, nghiêm giọng bắt tôi ăn
hết. Giọng nghiêm mà nồng hậu yêu thương. Nỗi đau lớn lao khiến tôi quên
phắt chiếc nhẫn kim cương, và vết bầm tím trên eo lưng kia. Vài ngày sau tôi
mới gặp Hạ Âu ở cổng trường, cô tiều tụy như ngọn lúa héo. Khi nhìn tôi, mắt cô
mới có chút thần, tuy vẫn trống rỗng. - “Hạ Âu...” - Tôi gọi khẽ, nỗi thương
xót như tảng đá lăn từ đỉnh xuống vực sâu, tôi sắp không gánh nổi rồi. Cầm
tay cô, lặng yên. Xem tiếp chương 8
|