|
Mất đi người mẹ, Hạ Âu
bắt đầu rất tiêu cực, mọi chuyện giữ lại trong lòng, nỗi đau đớn cũng giữ lại
trong lòng. Cô còn ít lời hơn trước, thường một mình ngồi đờ đẫn, hoặc trốn kín
trong phòng ngủ, viết gì đó. Tôi lo cho cô, nhưng tôi không trách gì. Nhẫn
kim cương cất trong ngăn kéo. Tôi đã chưa thể trao cho cô, tôi chờ cô bình
tâm. Hạ Âu rất sợ mất tôi, trước, cô có mẹ, giờ, tôi là chỗ dựa duy nhất. Mỗi
tối cô không còn dùng tay nhẹ nhàng vuốt ve tôi, mà như con mèo nhỏ náu kín
trong lòng tôi, đôi tay gấp gáp ôm chặt eo tối. Thật lâu rồi mới ngủ thiếp
đi. Đã hết hai năm thời hạn làm gái bao cho tôi! Tôi giờ đây không còn phát
lương hàng tháng cho Hạ Âu nữa, ngược lại, đưa tất cả thẻ tín dụng và tài khoản,
tiền bạc cho cô giữ. Chúng tôi đã sống như một đôi vợ chồng thực sự. Tôi chưa
từng nghĩ rồi ái tình của tôi sẽ vỡ tan ra làm sao, tôi cứ tận hưởng cuộc sống
yên bình hạnh phúc này. Có thể nói, tôi vì được đủ đầy mà vui sướng. Một
ngày, cũng không rõ vì sao, cô đột nhiên vui lên, mặt hồng nhuận, đôi lúc hóng
ngoài cửa sổ, cười ngọt ngào và thầm kín. Tôi không rõ đã xảy ra điều gì, nhưng
tôi vui mừng vì cô đã hồi sinh. - “Cười cái gì hả ngốc?” - Hỏi cô, tôi vô
tình đã lây nỗi vui kia. - “Em chả nói cho anh biết!” - Nói rồi, cô quay
người chạy mất. Tôi lâu lắm mới có tâm trạng thoải mái. Dục vọng cuồng lên
như sóng cả, khi tôi thấy cô kiều diễm và nhí nhảnh lắc lư đôi mông nhỏ chạy
mất. Tôi như con mãnh thú trong mắt chỉ còn con mồi, ôm cô lại, bước dài về
phía buồng ngủ, rồi sau đó chả xót xa gì vứt cô thật mạnh như một đồ vật lên
giường, rồi tôi chồm tới. - “A! Không! Cút ngay!” – Cô giãy giụa. Suýt nữa
tôi tưởng mình nghe nhầm, vì sự phản kháng đầy mãnh liệt của cô trước đây chưa
bao giờ có. Tôi ngừng lại, nhìn cô, trong đầu vô tình bắt đầu nghĩ loạn xạ -
trước đây cô làm nghề gì. - “Đừng, anh nhẹ một chút có được không?” – Cô ấy
nói, vô cùng hấp dẫn trong bộ quần áo xốc xếch, đôi mắt hỗn loạn tia nhìn như
thủy yêu làm tôi mê mệt. Nhìn thấy Hạ Âu trong lúc khêu gợi và giận dữ, một
thằng đàn ông như tôi đã mất cả mọi suy nghĩ và quy tắc. Tôi lại chồm lên, xé
quần áo cô. - “Anh Bân, anh Bân, đừng! Trời ạ, anh đừng làm đau con!” – Cô
hét lên. Tôi sững lại, bàn tay để trên bầu vú Hạ Âu, quên vò.. - “Cái gì?
Con mình à?” - Hỏi lại. - “Dạ!” - Mặt Hạ Âu đỏ dần, như đóa hồng. - “Của
chúng mình à?” - Lại hỏi lại, nghi ngờ. - “Dạ!” Tôi có lẽ 3 phút liền
không nói năng gì, cứ thế nhìn xuống cô ấy. Người con gái đôi mắt long lanh
trong tay tôi, đã làm mẹ rồi. Tay tôi trượt xuống bụng cô ấy, vuốt ve nhè nhẹ, ở
đây có một sinh mệnh nhỏ bé! Đó là đứa con của tôi. Mẹ kiếp, mình có con rồi
này! Rồi tôi bắt đầu cuồng lên ôm bổng Hạ Âu, nhấc bổng cô lên, làm cô lại
kêu thét - Kìa, cẩn thận còn em bé nữa! Tôi lại đặt cô xuống nhẹ nhàng, vui
sướng vô bờ bến. Tôi chạy như điên ra phòng khách, chạy vào nhà bếp, rồi lại
chạy trở ra, mồm hét vang lên : - “Tôi có con rồi, ha ha, con ơi, bố mày là
thiên tài đấy nhé!” - “Khiếp quá, anh điên rồi à!” - Hạ Âu cười, mặt tràn trề
vui. - “Hạ Âu, Hạ Âu! Em phải nói cho con biết, bố nó là một thiên tài!” -
Tôi lại hưng phấn chạy tới ấp lấy gương mặt cô hôn như điên. Hạ Âu lúng búng
cười, cười rồi hỏi : - “Sao lại thiên tài?” - “Vì bố nó làm cho mẹ nó có
em bé!” - Tôi hào sảng nói - “Không phải thiên tài sao?” Cô ấy cười rạng
rỡ. Tối hôm đó tôi đã đi mua ngay bỉm và bình sữa, mua thêm cả tá quần áo trẻ
sơ sinh và giày vải, rồi ôm đống đồ dùng bé xíu xinh xẻo ấy nhủ thầm - “Quỷ con,
mày nhất định phải đẹp trai và thông minh như bố đây này!” Ngày thứ hai, tôi
kéo Hạ Âu đi ra phố mua cái giường trẻ con thật đẹp. - “Còn lâu mới đẻ!” - Hạ
Âu bảo. - “Em thì biết cái gì, chả lẽ đẻ ra con lại ngủ với chúng mình à? Anh
không cho phép ai đến giành mất Hạ Âu của anh, con cũng không được!” - “Em
thấy có vẻ anh bị điên thì phải!” - Cô nói, cười êm ái. Cuộc sống sau này sẽ
thật ấm áp và tươi sáng. Còn phải nghĩ tên cho con này, còn phải mua sách cho
con nà, rồi còn phải học cách trở thành một ông bố! Hạ Âu có lần nhắc, có lẽ
em trước khi lo sinh con thì nên lo tốt nghiệp, nhưng bị tôi mắng. Phải biết đã
dùng toàn bộ thân thể và tâm hồn tôi để đón đợi đứa con yêu dấu này. Đứa con
đầu lòng của tôi và Hạ Âu. Sau Hạ Âu không nói gì nữa, cô vốn không thích
nhiều lời, chỉ cười mỉm và tận hưởng hạnh phúc làm mẹ. Hạ Âu trên giường, nằm
trong lòng tôi, nhè nhẹ nói về những tâm trạng của người làm mẹ. - “Giá mẹ em
còn sống, trở thành bà ngoại, tốt biết bao!” - Cô thầm thì. Mẹ cô? Trong óc
tôi phiêu dạt lại những hình ảnh trước lúc bà mất, vết bầm tím trên eo. Nhưng
chỉ thoảng qua như mây dạt thôi, bởi Hạ Âu trong lòng tôi ngủ, vết bầm trên eo
cô vì cái giường ký túc cũng đã tan đi dần. - “Đừng nghĩ nhiều em ạ, mẹ em sẽ
nhìn thấy chúng ta từ trên trời”. Tôi không thể tưởng tượng cuộc sống có thể
tràn đầy ý nghĩa như thế này, nhiều đến mức, tôi không kịp nếm trải hết. Công
việc cũng nhiều thành tựu, tôi không có gì ưu phiền. - “Hạ Âu!” - Tôi ôm cô,
gọi tên cô nồng nàn. - “Dạ!” - Cô đáp khẽ. - “Anh yêu em và con!” - “Em
cũng thế!” - “Em là của anh phải không?” - “Vâng, em chỉ là của
anh!” Những âm thanh ấy êm đềm mãi trong trái tim tôi. Tôi định, vào ngày
lễ Tình nhân tới, sẽ đeo vào tay Hạ Âu chiếc nhẫn cầu hôn, rồi cô ấy sẽ là người
yêu thương duy nhất của đời tôi. Nhưng khi đó, tôi không bao giờ nghĩ, sau
này tôi sẽ gọi vợ yêu bằng tên người khác. Và chiếc nhẫn cầu hôn như lời thề yêu
thương ấy, Hạ Âu suốt đời không còn cơ hội đeo. Xem tiếp chương 9
|