|
Cái thai gần một tháng,
tôi chở Hạ Âu đi khám bác sĩ. Khi ông bác sĩ trung niên bảo, mẹ con đều khỏe,
tôi vui lắm. Rồi về, tôi bắt đầu sắc thuốc bổ, hầm canh dinh dưỡng cho cô theo
lời khuyên của bác sĩ. - “Anh không thấy phiền phức à?” - Hạ Âu nhòm vào nhà
bếp, hỏi tôi đang bận túi bụi. - “Không hề, anh vui vô cùng!” - Tôi đuổi cô
vào phòng khách ngồi nghỉ ngơi. Cô lại đi viết lách thứ gì đó. Sau bữa
tối, tôi đi rửa bát, phát hiện trên bàn nước có một mảnh giấy, trên là nét chữ
Hạ Âu : “Tặng Bân, người em yêu vô cùng Em nấu ái tình thành món
canh Không gia vị, không bỏ đường Nhưng nêm chút cảm xúc Sôi trào Em
nấu ái tình thành món canh Những vui buồn đớn đau gác lại bên Để lửa nho
nhỏ Rồi thưởng thức Em nấu ái tình thành món canh Không thổ lộ không
khoa trương Để đôi khi trong cô tịch Mình em nếm Em nấu ái tình thành
món canh Như hương hoa lan xa mười dặm dù trời lặng gió Thẩm thấu, cho và
gửi lại Thanh thoát Em nấu ái tình thành món canh Không dục vọng không
vật chất nhưng đường dài Lo khi trái tình yêu chín Nơi em sẽ rộn
ràng ---- Hạ Âu tặng---” Tôi vui sướng cầm mảnh giấy, đọc đi đọc lại n
lần, cho đến khi thuộc. Sau đó đi vào phòng, tựa sát Hạ Âu, hôn cô, nhà thơ
vợ. Cô cười bảo, tôi nịnh đầm. - “Anh không nịnh vợ thì nịnh ai
nào?” Tôi định bảo cô nghỉ học đi, nhưng cô không đồng ý, cô bảo, chỉ vài
tháng nữa sẽ tốt nghiệp (cô học hệ Cao đẳng, chỉ 3 năm). Cô nói sau này công
việc cần. Tôi không để ý lắm đến bằng cấp, tôi chỉ lo lắng cho cô và đứa con
trong bụng thôi. Tôi đã quyết định rồi, chờ cô tốt nghiệp sẽ làm lễ cưới. Cô
sẽ thành cô dâu nhỏ bé của tôi, mỗi tội lúc đó cưới thì bụng sẽ hơi to. Nhưng
bất kể dù sao thì cô cũng sẽ rất xinh đẹp. Mà sắc đẹp của cô sẽ là tài sản
của tôi. Có một buổi trưa công ty tôi mất điện. Vậy nên tôi về sớm. Tôi định
cùng Hạ Âu đi ăn trưa, nhân tiện dắt cô dạo công viên xem khỉ. Hạ Âu thích nhất
loài động vật tên là... khỉ, cô bảo loài này giống tôi. Mỗi lần cô nói thế tôi
đều tóm cô lại phét vào mông cho vài cái! Hôm đó là ngày mùng 9 tháng 3, mặt
trời lấp ló nắng sau mấy đám mây. Tôi đỗ xe cách cổng trường một đoạn, bởi Hạ
Âu không thích mọi người để ý đến hai chúng tôi. Tôi chưa đi đến cổng trường
đã nhìn thấy Hạ Âu, cô đang đứng nói chuyện với một người đàn ông, trông rõ
mặt. Tôi lo âu, Hạ Âu cứ đứng đó im lặng một hồi lâu, tôi lén đi đến gần, nấp
sau một cây to. Không thể nghe thấy họ nói gì, chỉ nhìn thấy gương mặt Hạ Âu đầy
khủng khiếp, rồi phẫn nộ. Người đàn ông đấy nói gì, Hạ Âu im lặng mãi, trầm
mặc một lúc, mặt đờ đẫn. Cuối cùng người đàn ông nói thêm một câu, chỉ thấy cô
miễn cưỡng gật đầu, rồi đi vào trường. Người đàn ông bỏ đi, lướt qua tôi, tôi
nhìn hắn ta thù hận. Khi tôi nhận ra hắn chính là người đàn ông trung niên đã
bao nuôi Hạ Âu hai năm trước, trái tim tôi tràn lên nỗi đớn đau, ngạt
thở. Tôi tự dặn lòng phải tin tưởng Hạ Âu, cô ấy không còn là con đĩ mà người
nào muốn cũng có thể sờ mó, cô ấy sắp là vợ tôi, là mẹ của con tôi. Tối đó,
Hạ Âu về nhà đúng giờ, tôi quan sát cô rất kỹ nhưng thất bại. Cô giống như nước
xanh và trong, tưởng cái gì cũng nhìn thấu, nhưng nhìn mãi chả thấy gì. Tôi
định hỏi cô về người đàn ông kia, nhưng cô sẽ đau lòng vì tôi. Nhưng tôi sẽ phải
hỏi, không tôi chết mất. Tôi phải đi toa-lét đến lần thứ 4, rồi quay ra mới
đủ can đảm hỏi cô : - “Hạ Âu”. - “Dạ, gì ạ?” - “Hôm nay ở trường có gì
không?” - “Hì hì, không có gì đặc biệt”. - “Thế... không gặp cái gì bất
thường à?” Cô ấy chả nói gì, nhìn tôi xem xét. Tôi sợ cái nhìn tinh tường của
cô, thành ra tôi lại thành kẻ giấu diếm. Tôi vội thanh minh: “Hơ hơ, anh chỉ
muốn hỏi em bé trong bụng mẹ có quậy không, trưa nay anh ngủ trưa, mơ thấy nó
gọi bố ơi!” Cô cười, trìu mến áp vào tôi : - “Mới một tháng, làm sao dám
quậy? Đồ ngốc! Nhưng hôm nay em gặp một người quen, người ta còn dạy em cách an
thai nữa!” Cô cười tôi ngốc, tôi thật lòng mong giá mình là thằng ngốc bên cô
thì hay. Tôi liên tục 3 ngày liền xin nghỉ trưa sớm đi đón cô ở cổng trường,
tất cả tốt đẹp, chả có chuyện gì. Tôi cũng không thấy trên mặt cô có nét gì bất
thường. Nỗi lo âu cảnh giác trong tôi đỡ dần. Một tuần sau tôi ở công ty nhận
cú điện thoại của Đại Bản. Hỏi tôi xem Hạ Âu đang làm cái gì? Hạ Âu đang ở đâu.
Lúc đó là 10 giờ sáng, Hạ Âu có lẽ đang học tiết 3. Vì thế tôi trả lời là cô
đang ở trường. Hỏi hắn vì sao, hắn không nói, bảo tao tiện mồm hỏi thôi mà, rồi
dập máy. Đại Bản xưa giờ chưa từng hỏi câu này, càng không bao giờ nhắc
chuyện Hạ Âu. Tôi thấp thỏm gọi tới số của Hạ Âu, một giọng nói thanh nhã vang
lên: “Số máy quý khách vừa gọi hiện đang đi vắng...” càng làm tôi run, cả buổi
cứ bồn chồn. Trực giác làm tôi nghĩ, chắc chắn sự việc không đơn giản
thế. Trước đây, tôi nghĩ “phải tin mẹ của con mình”, giờ câu thần chú ấy vô
hiệu. Mãi mới tới trưa, vội vàng đi tới trường, bạn cùng phòng cô nói : -
“Hôm nay Hạ Âu trốn học!” Trái tim tôi lăn xuống tận đáy vực sâu. Buổi
chiều tôi không về công ty, tôi về thẳng nhà. Không ăn, không bật ti vi,
không lên mạng, tôi ngồi ở ghế sô-pha, nhìn lên mặt đồng hồ treo tường. Kim giây
chạy như bay, kim phút đi bộ, kim giờ di động mệt mỏi một nửa hình bán
nguyệt. Chín giờ tối, cuối cùng cô ấy đã về. Cửa mở, cô đi vào. Tôi chú ý
thái độ cô, không ân hận không sợ hãi. Cô chỉ mệt mỏi, nặng nề ngồi xuống
sô-pha. Cô nhắm mắt, thở dài mệt nhọc. Tôi không hiểu gì nữa, tôi cũng mệt
lắm rồi, tôi sợ đôi mắt có cái nhìn lấp liếm giấu kín của cô lắm rồi, tôi cũng
chả còn hơi sức và kiên nhẫn đi tìm hiểu cô, tôi càng không có sự từ tâm để đi
hiểu xem cô đang nghĩ gì. Tổn thương hay không tổn thương gì nữa, tôi đã dành
cho cô tất cả chở che, cô đã để cho tôi đầy mình thương tích. - “Cô đi đâu
về?” - “Đừng hỏi, được không?” Mặt lỏng lẻo, lời đáp khó hiểu, bảo tôi làm
sao chịu được? - “Em đi tắm! Anh ngủ trước đi!” Cô để tôi lại một mình
trên sô-pha, đi vào buồng tắm. Tôi ngồi ì ra 10 phút, rồi nhảy vào buồng
tắm. Đá tung cái cửa buồng tắm, cảnh tượng khó quên lại hiện ra, tôi tưởng
tôi sẽ không bao giờ còn thấy cảnh tượng ấy. Cô ấy đang vội vã dùng rượu nóng
xoa bóp những vết thâm tím trên eo. Dưới tay cô là vệt eo đen thâm tím. Tôi
không thèm nói một lời, giận dữ trừng mắt nhìn cô. Đôi mắt đã lừa phỉnh tôi 4
năm của cô cũng đang khiếp hãi nhìn tôi. Sau đó tôi như thằng điên bỏ ra khỏi
nhà. Khi tôi xuất hiện trong mắt nhìn của Đại Bản, với đôi mắt mà sau này Đại
Bản tả lại là vằn máu như mắt bò tót trong trận quyết đấu, làm cậu ta khiếp sợ
kinh hoàng. - “Trời, Bân, cậu làm sao thế?” - “Anh nói xem hôm nay anh đã
thấy gì?” - “Cái gì?” - “Nói ngay, tôi cần phải biết! Hôm nay anh thấy con
đĩ ấy ở đâu?” Đây là lần đầu tiên trong đời, tôi gọi Hạ Âu là đĩ, cơn máu
nóng trong đầu giúp tôi phát âm từ này trơn tru. - “Cô ấy đã nói gì rồi?” -
Đại Bản kinh dị bảo - “Ối giời ôi ông em tôi, đàn bà ấy mà, mày việc gì phải
nóng thế, mày nhìn mày đây này” - Nói rồi anh ta ngoác cánh tay ra ngoặc ôm tôi
- “Tóc thì dựng đứng lên này!” - Nói xong anh ta cười gằn hai tiếng, dùng một
giọng hạ lưu nói - “Đàn bà thì có con nào không có lúc hứng tình? Huống hồ mày
bảo trước nó làm nghề gì? Có khi tại cái c... của mày không làm nó sướng. A a
a...!” Hắn chưa nói hết, mặt bị tôi quại một đấm trời giáng. - “Đ. mẹ mày!
Tao hỏi mày cái đấy à? Bố mày đang hỏi sáng nay mày thấy cái gì?” Đại Bản lấy
đà tống cho tôi một nắm đấm trả đũa, đấm vào ngực tôi, tiếng vang lên trầm. -
“Sư bố mày, bị con đĩ làm cho phát điên rồi à? Anh em cũng không nhận ra à? Tao
nói thì mày làm gì được? Sáng nay tao thấy nó, cục cưng của mày, với một thằng
giai đi vào khách sạn *** bán dâm. Mày còn ở đây thương xót gì cho nó, mẹ nó làm
điếm, nó còn điếm hơn cả mẹ nó! Mày còn chưa thấy người ta đi ô tô gì à? Cái
Benz của mày đừng hòng so sánh....” Đại Bản còn chửi một hồi, nước bọt bắn
tung toé. Tôi thì khi nghe thấy chữ khách sạn *** đã đờ đẫn rồi. Cuối cùng
Đại Bản an ủi tôi mấy câu, kéo tôi đi uống rượu. Đêm say về, thấy Hạ Âu bồn
chồn ngồi trên sô-pha, nghĩ đến lời Đại Bản, tôi nhìn mặt cô mắt cô càng nhìn
càng thấy bẩn thỉu, tôi giận điên lên, bèn lôi xềnh xệch cô lên giường cưỡng
hiếp! Ngày hôm sau, mắt bị ánh nắng chói tỉnh dậy, đầu đau như búa bổ, thấy
Hạ Âu vội bưng đến bát canh giã rượu, ân cần như xưa, dỗ tôi uống, dường như
chưa có ngày hôm qua. Tôi hoang mang, tôi nhìn sâu vào đôi mắt sóng sánh hồ
thu của cô ta, thanh tịnh trong sáng, không một vết gợn. Tôi không nghĩ ngợi ra
được điều gì nữa. Phải cô ta là thiên sứ. Thiện lương? Tôi chợt thấy đôi tay bê
bát, có vết cấu véo, màu tím xanh chọc cơn giận dữ, tôi xé toạc áo cô ta ra,
liền thấy dấu vết trên eo. Tôi có thể hiểu đây là dấu vết của cái gì. Tôi có thể
tưởng tượng đôi tay nhờn mập mạp bẩn thỉu của người đàn ông kia, dâm ô vờn vê
trên da thịt cô ta, làn da sạch thơm và mượt mà của Hạ Âu. Mà đôi tay đó chắc
chắn đã mó khắp thân thể Hạ Âu. Tôi hằn học nhìn cô ta, tôi đã từng nghĩ cô
ta là con đĩ trong sạch nhất thế giới này. Cô ta cũng nhìn tôi, ánh nhìn sợ
hãi. - “Tránh ra, tôi lên công ty”. – Tôi nói một cách nhọc nhằn và trống
rỗng. Tôi hận tôi vì vẫn còn thấy trong lòng chút thương hại. Cô ngồi trên
mép giường, dịch tránh sang một chút, tôi phát hiện tay cô che bụng. Rồi tôi
lạnh lùng khoác áo đi khỏi nhà. - “Dưới bàn tay kia, trong bụng cô, chả biết
là cái của nợ của ai!” Xem tiếp chương 10
|