|
Tôi nhìn con đàn bà
này, cô ta bảo cô ta vẫn sẽ đi. Cô ta nói như một võ sĩ dũng mảnh quả cảm, can
đảm một cách tàn nhẫn. - “Em không định giải thích vì sao ư?” – Tôi lạnh
lùng - “Xin anh đừng hỏi em, như thế này đã là tốt lắm rồi!” - Cô kêu lên
khẩn cầu. - “Như thế này? Như thế này là như thế nào? Cô thỉnh thoảng lén đi
tìm giai, rồi mỗi tối lại dúi vào lòng tôi kêu “Con chúng mình thế này thế kia”?
Hay thật sự cô là con đĩ rạc nên thèm thỏa mãn cái nhu cầu kia?” - Tôi gào lên
từ trong sâu thẳm cõi lòng, kính cửa sổ rung lên như sắp rơi xuống vỡ tan. -
“Anh... thì anh hãy coi em như là tình nhân, có được không? Em xin anh cho em ở
bên cạnh anh, thì thế nào cũng được. Em có thể nấu cơm cho anh, em sẽ không để ý
nếu anh có người yêu, chỉ xin anh đừng vứt bỏ em...” Cô ấy tủi nhục và mệt
mỏi, như con mèo hoang, miệng lắp bắp như kẻ ăn xin đầu đường. Tôi cảm giác tôi
thua tôi bất lực, tôi muốn cứu vãn tình yêu, nhưng cô ta thì không. Thì ra,
cái cô ta cần chỉ là những yêu chiều của tôi, hoặc có lẽ tôi chưa bao giờ có
được tình yêu như tôi tưởng. Tôi đã từng tin, như mẹ cô ta nói, một con đĩ,
cái quý nhất trên đời với nó là một lời hứa hẹn của đàn ông. Nhưng tôi, của tôi
thì Hạ Âu không thèm, Nếu tôi cứ trao, cô ta sẽ càng mệt mỏi. Tôi chậm chạp
đứng dậy, tôi cần đi khỏi nơi này. Không khí trong phòng ngột ngạt quá, tôi như
một con thú bị nhốt trong cũi, không thể thở cũng không thể cử động. Và những gì
tôi đã trao cho Hạ Âu, níu giữ cho cô, là cái cũi cuối cùng của đời tôi. Đi
ra cửa ngoái lại, thấy Hạ Âu còn ngồi lặng trên sa-pha, tóc xoã xượi, mắt ngây
dại. Những trăm ngàn lời nói thương xót trong lòng tôi vào giây phút này đã tràn
khỏi con đê ngăn. - “Hạ Âu! Hạ Âu!” – Tôi quay người chạy đến ôm chặt cô,
điên cuồng lắc vai cô, ôm ghì lấy mặt cô hôn như điên dại lên đôi môi - “Hạ Âu,
em làm như thế này là sai rồi, chúng ta có thể sống rất tốt, chỉ cần em tránh xa
thằng khốn đấy ra!” – Tôi dùng tất cả sức mạnh của thân thể tôi ôm chặt lấy cô,
khe khẽ thì thầm vào tai cô – “Em, em hãy nghĩ đi, còn đứa con của chúng ta nữa!
Đứa con của hai chúng ta! Em định để nó cũng trầm luân sao? Anh sẽ cho em tất
cả, chúng ta sẽ có một gia đình hạnh phúc, sẽ có một đứa con xinh đẹp, ở trong
công viên, chúng ta sẽ nhìn thấy con nô đùa, em ơi, con mình sẽ nói gì nhỉ, nó
sẽ mập mạp rắn chắc, nó sẽ nói cái giọng non nớt như chim non “Bố ơi! Mẹ ơi!Xem
con đu cao không, con đu cao đến tận trời rồi này!” Hạ Âu, em đừng phạm sai lầm
nữa, em không nên đi vào ngõ cụt, em hãy nghĩ đến con chúng ta!” - “Con chúng
ta?” - Cô ấy lắp bắp, rồi đột nhiên cô ấy cười như điên dại, cười làm tôi nổi da
gà, toàn thân lạnh toát, tim thót lại. – “Con chúng ta ư, ngày thứ hai anh bỏ
nhà đi, em đã đi bác sĩ, biến nó thành một đám máu nhầy rồi! Có thể đúng là nó
đã bây lên trời đi mất rồi!” Cô ta vẫn đang cười, cô ấy cứ cười mãi. Tôi
không chịu nổi con điên này nữa. Cô ta đã giết con tôi rồi! Cô ta biết tôi
yêu đứa con ấy thế nào! - “Thế thì cô được như cô mong muốn rồi! Hạ
Âu!” Tôi vội vã chạy trốn khỏi căn nhà có một con điên, có hung thủ đã giết
con tôi. Tôi vội vã chạy trốn, quên cả thay giầy. Tôi chạy ra đến cổng khu
cao ốc, thấy mình đúng là một thằng không nhà. Tôi chưa từng nghĩ sẽ đuổi Hạ Âu
ra khỏi nhà tôi. Vì cô ta, nếu đuổi, sẽ thật sự không có nhà để về. Và tôi
không bao giờ về nhà nữa. Hai tháng sau, Hạ Âu gọi điện cho tôi, cô ta bảo, cô
đã chuyển ra khỏi nhà rồi! Tôi lập tức về, mở cánh cửa, ập vào mũi vị hoang
hoải trống vắng. Khi ngôi nhà có đàn bà, người ta không dễ nhận ra thứ hơi ấm
đã quá quen. Nhưng khi người phụ nữ ấy rời xa, bạn sẽ nhận ra thứ mùi hương đã
làm bạn mê mẩn trong những ngày xa xưa. Tôi xem xét mọi căn phòng, chiếc nhẫn
kim cương vẫn nằm trong ngăn kéo, tủ áo treo một chiếc váy trắng, tôi biết khi
mặc nó, Hạ Âu sẽ phiêu diêu như đám mây trắng nhẹ nhàng. Trong phòng tắm, sữa
rửa mặt của cô không còn, tôi thấy trên mặt bàn còn để một VCD “Để trở thành
người mẹ trẻ tuyệt vời”. Nước mắt tôi đã lăn ra vào lúc tôi không ngờ nhất. Tôi
cứ nghĩ, tôi sẽ tìm được một mẩu giấy, trong đó cô sẽ viết, đại loại như, nếu
anh thế này thế này, em sẽ quay trở về! Nhưng hoàn toàn không có. Ngôi nhà tôi
đã trở nên rỗng trống như ba năm về trước. Đêm trước giấc ngủ, tôi còn thấy
sót lại trên đầu giường một sợi tóc dài. Tôi đã cất giữ dấu vết còn lại duy nhất
ấy của Hạ Âu. Hai tháng sau, Đại Bản giới thiệu cho tôi một người con gái
khác. Cô vừa tròn 21, đang học năm thứ ba ở một trường ĐH danh tiếng. Những nét
đẹp toát ra từ nội tâm làm cô giống như một cô bé. Tiểu Mãn, cô bạn gái mới
giống người có bệnh hiếu động, làm tôi thường nghĩ, giá cô ấy thành đôi cùng Đại
Bản thì đẹp. Nhưng Tiểu Mãn nói, cô chả thấy xi-nhê gì với chàng Đại Bản. Cô ấy
là như thế, nói năng ngẫu hứng và từ ngữ lộn xộn theo kiểu các diễn viên đang
nổi trong các phim truyền hình dài tập, tuy nhiên theo cái kiểu khá nhã nhặn vui
vẻ. Thời gian đầu, tôi không thể quen được với sự lóc chóc nhí nhảnh của cô,
nhưng sau rồi cũng chả để ý nữa. Cô không nấu nướng, tôi đành vào bếp làm cho
cô. Nhưng tôi bắt cô phải học thuộc bài thơ kia, hàng ngày đọc tôi nghe. Tất
nhiên cô không chịu, bảo, thơ gì mà dài thế này. Tôi làm mặt lạnh mất hai hôm.
Khi tôi cho rằng chuyện giữa tôi và Tiểu Mãn thôi thế là đứt, thì cô tìm tôi,
đọc một mạch bài thơ từ đầu chí cuối, rồi cười hì hì bảo, mỗi người đều có thói
xấu, hai người ở bên nhau thì phải đành thôi! Từ đó về sau tôi mới thật sự mở
cửa trái tim cho cô, coi cô ấy là người yêu thật sự, tuy nhiên thỉnh thoảng cũng
bị cô ấy kể tội với “đại ca” Đại Bản của cô. Đó là khi Hạ Âu đã bỏ đi được
nửa năm. Tôi cũng không tìm thấy cô ở đâu nữa. Mùa hạ lại đến, nghỉ hè, cô
người yêu bé nhỏ bám chặt tôi suốt cả ngày. Ngày xưa, tôi chưa bao giờ cảm
thấy Hạ Âu bé bỏng, cho dù Hạ Âu còn nhỏ hơn Tiểu Mãn một tuổi. Phải chăng vì
trong Tiểu Mãn, bầu trời của cô luôn tràn nắng lấp lánh. Hai mươi mốt tuổi, cô
như một chú ve tràn trề sinh lực, rền giọng ca luôn miệng. Mỗi ngày cô đều có
những công việc làm không hết, nhàn rỗi đến phát chán và cũng vui vẻ đến khôn
cùng. Niềm vui sướng nhất của cô là lẻn đến sau tôi bịt chặt mắt tôi và kêu, đố
biết ai nào. Rồi sau đó vui sướng để tôi nói đáp án là: Vợ! Cô kêu tôi phải
gọi cô là vợ. Cô bảo, ở trường em bọn nó yêu nhau toàn gọi thế này đấy! Ngày
xưa, tôi tha thiết mong gọi Hạ Âu là vợ, cô thường không chịu, cô vẫn cười bảo,
chưa cưới cơ mà! Tôi ép mình đừng so sánh hai người con gái, bởi Tiểu Mãn sẽ
thua thê thảm. Tiểu Mãn thật sự là rất nhỏ, bởi những gì cô ấy làm: Cô vô
cùng yêu các anh cầu thủ đẹp trai nhưng lại chả hiểu gì bóng đá. Bởi vậy những
đêm cô thức tới 2h sáng để cùng tôi chờ cúp châu Âu, thì đúng 2h10 phút cô trườn
vào giấc ngủ. Cô thích chọc giận người khác sau đó lại nũng nịu ngọt ngào như
thể mèo. Đồng thời cô cũng có tật lo lắng xốn xang trước mỗi kỳ kinh nguyệt...
Rồi sau kỳ kinh, lại bắt đầu khôi phục lại vẻ xốn xang phớn phở của gái. Tiểu
Mãn là một cô gái tốt, Tiểu Mãn còn trinh. Lần đầu tiên tôi làm tình với Tiểu
Mãn, lại là một lần tôi hơi say, cho nên, tôi đã nhầm cô là Hạ Âu. Sáng tỉnh
dậy nhìn vết máu như cánh hồng trên chăn, tôi chết điếng. Tôi không làm sao cất
được nụ cười yêu thương và hạnh phúc với Tiểu Mãn, nhưng Tiểu Mãn lại không để ý
đến điều đó, cô chỉ nũng nịu vít cổ tôi xuống nói, em nhất định sẽ lấy anh. Tôi
run lên trong cơn lạnh lẽo, bởi chưa từng nghĩ, sẽ cưới người con gái nào đó
không phải là Hạ Âu. Tôi hỏi, vì sao. Cô đáp rất hồn nhiên - “Vì em còn
trinh mà!” Hạ Âu vẫn luôn lạnh lùng khi nói: “Tôi là một con đĩ”. Bỗng
dưng tôi đau đầu quá. Một năm sau, tôi sắp 32, tôi vẫn không gặp lại Hạ Âu.
Tôi bắt đầu nghĩ đến chuyện kết hôn với Tiểu Mãn. Tôi tự hỏi chính bản thân
tôi lý do, thì, cũng là lý do như Tiểu Mãn từng nói. Tiểu Mãn hồn nhiên,
thẳng thắn và tự hào khi nói: “Vì em còn trinh!” Tiểu Mãn giống như quảng cáo
nước ép trái cây, ngon mát đầy sức sống, bộc lộ ra cái sức sống thanh xuân làm
người ta thèm muốn. Cô ấy luôn luôn ngẫu hứng, sống ở giây này mới quyết định
giây sau, vô kế hoạch vô nguyên tắc. Cho nên, khi cô ngồi trên sô-pha, nuốt đến
quả dâu tây thứ 8, lấy ngón út khều tôi lại bảo : - “Đi, mua cái sơ-mi mới
cho anh nào! Anh xem anh chẳng bao giờ mua áo mới, may mà trông anh vẫn còn
phong độ của người có của!” Cô rất thích gọi tôi là “người có của”, nhưng
thực ra tôi cảm thấy khó chịu vì cách gọi đó, chả hiểu vì sao. Rồi Tiểu Mãn
bắt đầu lăng xăng đi thay quần áo, chạy từ góc này sang góc kia tíu tít rửa mặt
chải tóc, chọn đôi giày đẹp hợp với quần áo, vui thích vô cùng. Tôi nghĩ tôi
không thể không cười lên cùng cô. Cô bảo : - “Em sẽ mua cho anh một bộ đồ
thể thao thật oách!” - Bị tôi trợn mắt lên, cô cầu hòa - “Thôi anh ngoan ngoãn
nghe em đi nào! Anh toàn mặc đồ tây mãi được à? Nhanh nhanh lên, thay áo đi cùng
em!” Rồi cô kéo tôi đi, tôi cười như mếu. Ngắm Tiểu Mãn tung tăng dạo phố,
ngửi mùi hương thơm tho như trà sữa từ cô, tôi muốn ôm cô vào lòng quá, tôi nghĩ
lấy người thế này cũng hay. Tôi đưa tay phải ra, tôi sắp vòng ôm cô vào bên
tôi. Thì ngay lúc đó, tôi thấy Hạ Âu đi tới, vội rụt tay lại. Hạ Âu dường như
cũng đã nhìn thấy tôi, Hạ Âu mỉm cười với tôi. Hạ Âu đứng giữa khoảng nắng
ấm, mặc chiếc áo hai dây nhỏ màu hồng, váy trắng dài, với nụ cười duyên dáng tự
nhiên, xinh đẹp như ba năm trước ngày tôi gặp Hạ Âu trước cổng trường đại học.
Làn da trắng mịn của cô ửng lên một màu hồng của má đào tơ, lặng lẽ và quen thân
như thế, cảm giác dâng lên từ một sớm hè. Tôi tưởng cô là một dáng vóc thiên
thần bước ra ngập ngừng trong ánh mặt trời kia. Và người con gái ở bên cạnh
tôi lúc này chỉ còn tầm thường như mọi phụ nữ khác. Thiên thần nhìn tôi mỉm
cười, và tôi đã không còn gì lưu luyến nơi cõi trần. Xem tiếp chương 12
|