Đăng ngày: 14:13 03-10-2009
Stalin!StalinBữa trước mẹ cho con xem ảnh
Ông Stalin bên cạnh nhi
đồng
Áo ông trắng giữa mây hồng
Mắt ông hiền hậu, miệng ông mỉm
cười
Trên đồng xanh mênh mông
Ông đứng với em nhỏ
Cổ em quàng khăn
đỏ
Hướng tương lai
Hai ông cháu cùng nhìn
Sta-lin! Sta-lin!
Yêu biết
mấy nghe con tập nói
Tiếng đầu lòng con gọi Sta-lin!
Mồm con thơm sữa xinh
xinh
Như con chim của hoà bình trăng trong
Hôm qua loa gọi ngoài
đồng
Tiếng loa xé ruột xé lòng biết bao
Làng trên xóm dưới xôn xao
Làm
sao, ông đã làm sao, mất rồi!
Ông Sta-lin ơi! Ông Sta-lin ơi!
Hỡi ôi Ông
mất! Đất trời có không?
Thương cha thương mẹ thương chồng
Thương mình
thương một thương Ông thương mười
Yêu con yêu nước yêu nòi
Yêu bao nhiêu
lại yêu Người bấy nhiêu
Ngày xưa khô héo quạnh hiu
Có người mới có ít
nhiều vui tươi
Ngày xưa đói rách tơi bời
Có người mới có được nồi cơm
no
Ngày xưa cùm kẹp dày vò
Có Người mới có tự do tháng ngày
Ngày mai
dân có ruộng cày
Ngày mai độc lập ơn này nhớ ai
Ơn này nhớ để hai
vai
Một vai ơn Bác một vai ơn Người
Con còn bé dại con ơi
Mai sau con
nhé trọn đời nhớ Ông
Thương Ông mẹ nguyện trong lòng
Yêu làng yêu nước yêu
chồng yêu con
Ông dù đã khuất không còn
Chân Ông còn mãi dấu son trên
đường
Trên đường quê sáng tinh sương
Hôm nay nghi ngút khói hương xóm
làng
Ngàn tay trắng những băng tang
Nối liền khúc ruột nhớ thương đời
đời.(Tố Hữu 1953)
Xin lưu ý là năm 1953, lúc Tố Hữu viết bài thơ trên, ông không phải chỉ là một
nhà thơ bình thường như vô số các nhà thơ khác.RC: potay cụ Tố Hữu..hic.hic..; lúc bé, RC cứ toàn được dạy cụ Stalin là thánh sống, sau này lớn lên mới bít cụ ấy còn có tài chôn sống cả vạn tướng lĩnh ở vùng siberi... .

kinh zị...
Mr.USA 13:01 27-10-2009
Trong bài “Lão Đầy Tớ”, chàng trai 18 tuổi Tố Hữu đã viết :
…Ông đã nghe ai nói
có một xứ mênh mông
nửa Tây và nửa Đông
mạnh giầu riêng một cõi?
nơi không vua, không quan
không hạng người ô uế
không hạng người nô lệ
sống đau xót, lầm than.
nơi tiêu diệt lòng tham
không riêng ai của cải
hàng triệu người thân ái
cùng chung sức nhau làm
để cùng nhau vui sướng
ai già nua tật nguyền
thì cứ việc ngồi yên
đã sẵn tiền nuôi dưỡng…
ai cũng có nhà cửa
cũng sung sướng bằng nhau?
đã không ai đè đầu
làm chi có đầy tớ?
Cậu bảo: cũng không xa?
- Nước Nga?
- Ờ, nước ấy
và há mồm khoan khoái
lão ngồi mơ nước Nga…
(Huế tháng 6.1938)
Ông lão đầy tớ đã chết không kịp ngáp, mang theo những giấc mơ đẹp nhưng cũng quá ư viễn vông của lão. Còn nhà thơ năm 1938 ấy thì hơn nửa sao thời nay vẫn nhiều kẻ "mộng du" và "hoang tưởng "???
Rùa con13:07 27-10-2009
Mr.USA 14:00 08-10-2009
"Yêu biết mấy nghe con tập nói
Tiếng đầu lòng con gọi Sta-lin!"
Nịnh đến thế là cùng ! Con cái mới sinh ra " Papa" là tiếng mói đầu lòng.Không dạy con yêu cha mẹ, ông bà, anh chị.Mà dạy yêu tay độc tài xứ trời Tây nào !
Hèn chi trả trách thế hệ ngày nay " bất hiếu" hơn bị nhiều đấy ! Khốn nạn thật
Rùa con14:12 08-10-2009
Ông Sta-lin ơi! Ông Sta-lin ơi!
Hỡi ôi Ông mất! Đất trời có không?
Thương cha thương mẹ thương chồng
Thương mình thương một thương Ông thương mười...
Vịt Ngan mình nó thía, chả bít cụ TH ấy thương tiếc bố mẹ mình ra răng, mà cụ khóc Ít xì ta lin ghê quá, hehe...
ôi, PTT đấy nhá, chứ chả phải dân đen lọ nồi...
"đường ta rộng thênh thang 8 thước.."
hehehe...