Thư mục: Tổng hợp |
(Bài giảng của giáo sư Hồ Ngọc Đại tại trường viết văn Nguyễn Du. Giáo sư đầu bạc trắng, áo trắng, quần trắng, giọng nói sang sảng, giọng điệu hài hước và thẳng thừng).
5 điều cơ bản của buổi học:
1. Sự tương quan giữa triết học và lịch sử.
2. Sự tồi tệ của nghị quyết và chính sách.
3. Sự cần thiết của mở rộng/ phá bỏ tư duy cũ.
4. Phát hiện lớn nhất của con người là Công Nghệ Sinh Đẻ.
5. Ta tạo ra chính mình.
Tôi xin nói ngay là, tôi nói điều tôi nói, còn tiếp nhận hay không là việc của các anh các chị.
Thơ dù đề là “Vô đề/ Không đề” thì vẫn cứ là có đề. Vậy hôm nay bài giảng của tôi có đầu đề là “Triết học và lịch sử”.
Có hai vấn đề tôi cho là cơ bản nhất trong các vấn đề cơ bản: triết học và lịch sử. Xin nhớ cho rằng, chúng ta không mày mò điều mà nhân loại đã đi qua. Ta sinh ra thế giới đã có sẵn, anh buộc phải chấp nhận những điều có sẵn đó. Và ta phải chịu quá nhiều sức ép. Dưới những sức ép không gì cưỡng lại đó, ta cứ ngỡ là mình được tự do.
Anh ngồi yên ở đây, anh phải chịu sức ép của không khí, phải chịu lực hút của Trái Đất. Ta thấy điều đó là tự nhiên, ai cũng phải chịu những sức ép ấy, vậy là chẳng ai phải chịu sức ép cả.
Quay lại với triết học và lịch sử. Tính triết học được hiểu là cái lý cuối cùng của cuộc đời (không thấy được bằng mắt); còn lịch sử được hiểu là cái có thật, cái đã/đang/sẽ có thật, hoàn toàn trần trụi.
Mấy ngàn năm nay, nhân loại bao giờ cũng đứng trước hai vấn đề: triết học (tinh thần) và lịch sử (vật chất). Nhà văn như các bạn là phải hiểu vật chất một cách rất tinh thần.
Tôi chẳng hiểu tại sao lại có thứ câu hỏi ngu xuẩn đến thế, không hiểu sao có loại nhà trường ngu như thế! Đấy là cứ đặt ra hai câu hỏi cho học sinh: vật chất có trước hay tinh thần có trước? Cái nào quyết định cái nào? Điên à! Như mấy anh nào cứ hỏi con gà có trước hay quả trứng có trước ấy, hỏi để làm gì?
Lịch sử và triết học tương đương nhau. Hegel nói: “Lịch sử và triết học là hai hình thái tương đương nhau”. Anh chị chú ý chữ “hình thái”, hay là “hình thức” ở đây. Hôm nay tôi mặc áo màu trắng, ngày mai tôi mặc áo đỏ, hoặc có lúc nào có chị gặp tôi không mặc áo gì cả, vẫn nhận ra tôi. Bởi đó chỉ là hình thức thôi.
Triết học và lịch sử có sự chuyển hóa lẫn nhau. Ngày xưa vợ chồng gọi nhau là “mình” là triết học nhất. Mình mà lại không phải là mình. Bây giờ không còn gọi nhau như thế là bởi nhiều mình quá. Và phải hiểu rằng khi gọi “thằng chồng” là đã ám chỉ có “con vợ” ở trong rồi.
Tư duy quá rạch ròi tạo ra trình độ thấp. Cái nhìn thấy chứa cái không nhìn thấy.
(Giáo sư giơ cánh tay lên) Tôi đố các anh các chị đây là cái gì? (Hội trường: cánh tay). Cánh tay à? À, tôi nghe thấy có chị nào bên dưới bảo đây là cái gối. Đúng đấy, với riêng chị có thể đây là cái gối. Với người khác có thể là gọng kìm, là quả đấm.
Hiểu rõ hai vấn đề, nhìn thấy hai mặt của một sự việc, các anh chị sẽ viết văn thoải mái hơn. Trên đời không có cái gì tồn tại đơn độc hết. Trong đời, cư xử cũng chính là một dạng triết học. Như tôi, giảng bài cho các anh các chị thì là Giáo sư, nói những gì, quay ngang quay dọc ra sao, nhìn ngó thế nào. Tôi về nhà, vợ gọi: “Đại đâu?” là phải “Dạ!” ngay (GS khoanh tay cúi đầu), không thì chết với nó.
Tiếp theo, tôi xin nói về “Siêu hình, biện chứng”. Hegel nói, “Toàn bộ triết học thâu tóm vào phương pháp”. Có hai phương pháp cơ bản: siêu hình và biện chứng.
• Siêu hình.
Hegel được coi như “ông trùm của duy tâm”. Ông nói: “Các nhà triết học phê bình tôi, họ tưởng tôi cũng ngu như bọn duy vật”.
VD: các cô trong đây giữ cho mình một cái ảnh trẻ nhất, đẹp nhất, mỗi khi ai hỏi thì đem ra khoe, hoặc yêu mến ai đem ra tặng. Các cô ngày thường có thể đanh đá, chua ngoa cau có, nhưng bức ảnh chụp lại một tích tắc đẹp và chặn đứng sự vận động của nó (siêu hình). Cái ảnh đó là sự thật, không hề bịa, nhưng lại sai (ngày thường con bé đành hanh, sao trong ảnh lại hiền dịu thế).
• Biện chứng.
Tức là để sự vật vận động và nghiên cứu nó trong lịch sử. Như thế thật mà không thật. Xem phim là một điển hình về biện chứng giả (thực chất là những siêu hình kế tiếp).
Mấy nghị quyết của Nhà nước giả là vì thế: cuộc sống vận động, nhưng nghị quyết thì đứng. Ngu thế chứ! Điển hình của sự sống là luôn luôn vận động. Hãy xem những nghị quyết như những cuốn tiểu thuyết. Hai đứa đấy lúc đầu gặp nhau thì chúng nó vui, chắc gì cả đời còn lại chúng nó vui?
Mà tư duy kiểu Việt Nam : không sai là đúng, không đúng là sai, có chết không.
Trong văn chương, anh không bao giờ là anh thì anh mới là anh. Anh luôn luôn là anh thì anh chết. Sự ổn định chỉ là ước lệ.
Như vậy, hãy tin vào Triết học, nhưng cũng không nên tin vào Triết học.
Không phải đi đâu xa, cuộc sống chính là lịch sử. Ta sinh ra từ đó và ta sống chết với nó. Cho nên các bà già nông thôn triết học lắm.
Triết học cao thì nhìn cuộc sống rõ. Cuộc sống đích thực thì triết học mới cao được.
Ở thế hệ của chúng ta, cuộc sống vận động rất nhanh. Mác nói: “Rồi có lúc một ngày bằng 20 năm”, chính là lúc này đây.
Mác nói: “Lịch sử là tự nhiên”. Khái niệm “lịch sử” ở đây chính là cuộc sống thực, là thực tiễn, là hiện thực, là hiện thực khách quan, như các anh chị thường dùng. Hồi đó Mác tí tuổi đầu, chưa tới 30, mà một ông GS 70 tuổi vẫn phải trích dẫn (ý GS tự nói mình) thì các anh chị biết là Mác giỏi thế nào.
Triết lý cuộc sống hết sức đơn giản: muốn gì thì gì, cứ phải sống đã. Ăngghen nói: “Sống là sự trao đổi chất”. “Trao đổi” tức là phải có hai bên, có chất trao đổi, có sự vận động về thời gian và không gian.
“Lịch sử là tự nhiên”. Thế tức là cái gì tự nhiên nhất thì vĩ đại nhất.
Cứ nống lên là vĩ đại à? Việt Nam buồn cười. Thi đua khác nào kiễng chân lên, có tăng được chiều cao đâu. Nước ta thế, khẩu hiệu càng nhiều, đất nước càng khốn nạn.
Năm 69,70 gì đó, tôi sang Liên Xô học. Những người bạn Liên Xô nói với nhau: “Các bạn ơi, chúng ta nên thương anh Đại. Cái mà chúng ta sắp đổ rồi thì anh Đại sang học”.
Họ khuyên tôi nên đọc Platon, Kant, Hegel, Marx- chỉ cần đọc 4 ông ấy thôi, và chú thích cách đọc: thứ nhất, lúc nào chán không còn việc gì làm nữa thì hẵng đọc; thứ hai, đừng đọc theo hệ thống, hãy đọc lung tung bạ đâu đọc đấy.
Tôi không hiểu nổi những lời khuyên của họ. Nhưng chính cách đọc ấy làm tôi mở rộng tư duy, không theo khuôn thước nữa.
Các giáo trình triết học bây giờ buồn cười, bảo sai thì không sai, nhưng mà học chẳng để làm gì.
Có mấy người mời tôi đến dạy, sợ không đủ thù lao. Trời ơi, sinh viên là thù lao lớn nhất đối với tôi. Mà chính ra họ sợ tôi đến làm loạn sinh viên. Sinh viên là bọn dễ nổi loạn nhất.
Trong trường học, các anh chị toàn dạy Dao, Kéo cả, chẳng thấy Mác đâu hết.
Mác nói: từ trước đến giờ, các cuộc cách mạng đều là của số ít, không thấy cuộc cách mạng nào là của số đông. Ông hi vọng ở cuộc cách mạng tư sản Pháp, nhưng về sau ông thất vọng.
Các anh chị xem này, lúc đầu có hai loại người là “chủ nô và nô lệ”. Hai loại này bị thay thế bởi “địa chủ và nông dân”. Hai loại này lại bị thay thế bởi “tư sản và vô sản”. Thế bây giờ muốn tư sản chết mà mỗi vô sản sống thôi à? Vô lý! Thằng đấy chết phải có thằng khác thay vào, hoặc là phải có hai thằng mới.
Có phải về mặt triết học, “nông dân” là phản động, bởi họ đại diện cho phương thức sản xuất cũ nên phải hủy bỏ không?
Ông…. hỏi tôi có gì trách Đảng không. Tôi bảo, tôi giận chứ tôi không trách, mà tôi quý tôi mới giận. Thứ nhất, ngàn đời nay Việt Nam toàn nông dân, nhưng chính sách với nông dân tệ quá. Các vị cũng từ nông dân mà ra chứ đâu. Thứ hai là chính sách với trí thức. Bọn này cực kỳ yêu nước, chỉ phải tội chúng nó hay chửi lung tung, thì Đảng hay cà khịa với chúng nó.
Lúc đầu trên đời không có gì hết, chỉ là một thế giới vô cơ. Sau đó xuất hiện sự sống hữu cơ, rồi có thực vật và động vật. Lịch sử luôn sáng tạo ra cái mới. Đến khi con người ra đời thì toàn bộ cơ sở tự nhiên đã có rồi.
Về mặt lịch sử, ta có cơ thể người. Về mặt triết học, ta có “phạm trù người”.
Người là sản phẩm sau cùng của lịch sử tự nhiên. Việc mà toàn bộ lịch sử tự nhiên làm suốt tỉ tỉ năm qua thâu tóm vào trong CÔNG NGHỆ SINH ĐẺ. Đó là tinh túy của lịch sử.
Ta biết rằng ông Trời làm khoán, rất chắc chắn, an toàn tuyệt đối: con bò sẽ đẻ ra con bò, con vịt lại đẻ ra con vịt,… Và muôn loài cho gì hưởng nấy.
Riêng con người tự sinh ra mình, qua lao động. Loài người là loài ương bướng.
Con khỉ đầu tiên đi bằng hai chân, thể nào cũng bị đồng loại phê bình, họp kiểm điểm mạnh lắm. Cũng như cái anh đầu tiên nghĩ tới việc đi xe đạp, khác hẳn việc cưỡi ngựa hoặc đi xe ngựa (vẫn là dùng sức bộ), chắc chắn sẽ bị hàng xóm cười: “Thể nào nó chẳng ngã?”.
Nhưng có xe đạp, loài người mới được giải phóng tư duy, rồi mới có ô tô, máy bay, đỡ sức.
Nói về chữ “RA SỨC”. “Ra sức” để làm gì, ngu muội! Tôi đi ô tô, tôi nhẹ nhàng khởi động xe, không việc gì phải dùng sức hết. Thế lẽ ra phải đề cao mấy thằng “không ra sức”, đằng này lúc nào cũng hô hào “ra sức”, có điên không.
Con người ta vĩ đại là ở tinh thần, không ở thể xác. Ông Mác cao có 153cm, nếu đi thi hoa hậu thì ông cao vừa đến eo, mà với mãi hai tay lên chưa chắc đã với được đến chỗ cần với. Nhưng ông vẫn vĩ đại. Như vậy là tinh thần quan trọng hơn cơ thể.
Tôi nói câu này: “Con người là một thực thể tinh thần”- cái này nhiều ông sợ không dám nói. Con người là một thực thể tinh thần, do đó loài người tự sinh ra mình, bất chấp Kinh Thánh.
Ta quen “Lạy Trời mưa xuống, lấy nước tôi uống, lấy ruộng tôi cày,…” Tư duy hèn hạ. Lại còn “Nước, phân, cần, giống”, nghe thì rất vĩ đại khi khái quát nó lên, nhưng đồng thời cũng rất chung chung. Bao nhiêu “nước”? “Phân” lúc nào?
(Quay lại công nghệ sinh đẻ) Cuối thế kỷ XIX, người ta phát hiện ra cơ chế thụ thai. Trước đó thì có con là việc trời cho. Bây giờ muốn lúc nào có lúc đấy, có hay không đều được. Bây giờ “coi trời bằng vung”, dám làm rồi.
Và có công nghệ sản xuất vật chất thì ắt phải có công nghệ sản xuất tinh thần.
Người ta hỏi tôi: 30, 40 năm qua, anh làm được gì? Tôi đáp, ngần ấy năm tôi chỉ làm được có ba chữ thôi.
(Ba chữ gì?)
Có ba chữ thôi.
(Nhưng là ba chữ gì?)
HỒ NGỌC ĐẠI!
(cả hội trường ồ lên vỗ tay).
Tôi xin kết thúc bài giảng ở đây.
(tôi cũng xin kết thúc bài ghi ở đây).
Văn bản do nhà văn Châu Diên cung cấp
calm_sea 00:44 03-01-2010
xungu21:46 05-01-2010
kut3_yeuhoangtu 06:16 05-11-2009
peter_pan_lovely 20:45 27-05-2009
Cháu cũng rất sợ sự ngộ nhận trong những suy nghĩ của mình về những bộ phim đó, nên cháu cũng coi đây là sự chia sẻ dần dần giữa hai bác cháu mình.
Điện ảnh cũng có những tác phẩm mà khiến sự nhận thúc của chúng ta bối rối.
Cháu còn nhớ hôm cháu nghe buổi nói chuyện ỏ Viện văn hóa Anh đấy. Khi anh P.Đ.Di có nói về các tác phẩm của Giả Trưởng Khả, về cách khai thác bối cảnh như một nhân vật kể chuyện thì điều này đã xuất hiện tù khá lâu rồi. Và cháu nghĩ Giả Trưởng Kha đã thành công khi kể câu chuyện đương đại của TQ như thế.
Ông Antonioni có một định nghĩa về ĐA " điện ảnh là xây dụng mối quan hệ giữa con người sống và môi trừong sống của mình".
peter_pan_lovely 18:51 26-05-2009
Cháu vô cùng yêu thích một ông đạo diễn, tên là M.Antonioni, đạo diễn người Ý, bài giảng này làm cháu nghĩ nhiều hơn đến phim ông ấy. Trong đây có một nhận định, hay nói đúng hơn là 1 ví dụ làm cháu phải đào sâu thêm:
Biện chứng
"Tức là để sự vật vận động và nghiên cứu nó trong lịch sử. Như thế thật mà không thật. Xem phim là một điển hình về biện chứng giả (thực chất là những siêu hình kế tiếp)."
Vậy cháu cũng có thể hiểu một bộ phim đã làm ra rồi thì tự bản thân nó không có khả năng vận động nữâ, có chăng nó chỉ là sự vận động lặp đi lặp lại mà thôi., cháu không biết phải nói sao cho sáng tỏ hơn nữa.
Nhưng trong phim của ông Antonioni ấy, cháu thấy nó luôn có một "cái kết mở"- và đây là sự nhận định được nhiều nhà phê bình đã thừa nhận. Cháu nhận thấy ở phim của ông ấy có một khả năng vận động tự thân lớn hơn, không chỉ đơn thuần là sự vận động trong tư duy của một người xem phim nữa.
Một phim là Cuộc phiêu lưu thì cái kết của nó , cộng với những dự kiện trong phim có thể hoàn toàn đặt ra nhiều cách phát triển khác nhau, suy đoán khác nhau... nhưng nói thế không có nghĩa là bộ phim không làm đến nơi đến chốn mà là nó phát triển hết cái ý " cuộc phiêu lưu" mà thôi.
Còn bộ phim thứ nữa là " Đêm" thì xem xong cái kết thì cũng là lúc xâu chuỗi bộ phim lại từ đâu.
Phim thứ ba là " nhật thực " người ta xem phim và có cảm giac, những gì chính yếu nhất của bộ phim thì nằm ngoài bộ phim, còn bộ phim là những mảnh vụn của cái sự kiện chính yếu đấy mà thôi.
Tuyệt tác lớn nhất của ông ấy là Blow-up thì cháu càng học cháu càng không biết nói gì.
Cháu có vài ý kiến trao đổi với bác, cảm ơn bài viết của vị giáo sư.
xungu07:20 27-05-2009
peter_pan_lovely 20:27 13-05-2009
xungu22:11 13-05-2009
Lê Mai 12:01 12-05-2009
Cảm ơn anh Phạm Xuân Nguyên đã đăng một bài giảng rất hay và ấn tượng của Giáo sư Hồ Ngọc Đại. Giảng về những vấn đề khó như triết học và lịch sử mà nghe cứ như "không" vậy, thấm thía lắm. Thiên tài là gì? Có nhiều cách định nghĩa, và có một cách định nghĩa thiên tài là người có thể làm cho người bình thường hiểu được những vấn đề khó nhất. GS Hồ Ngọc Đại là như thế chăng?
Nói thế thôi chứ đọc về công nghệ giáo dục của GS cũng khó hiểu lắm anh Nguyên ạ.
Nhưng lý luận về siêu hình, cỡ vớ vẩn như bọn tôi, sao dám có ý kiến gì, song điếc không sợ súng, cứ liều nói rằng, không khéo GS lại rơi vào siêu hình chăng?
xungu06:16 13-05-2009
Nguyệt Vũ 18:14 11-05-2009
Thêm cho lão cái ảnh " giả nai" trông hiền lành thế
. Lão sang bên nhà em hôm nay em mới viết hết bài viết lên án lão vì cái tội " bỏ bom" em đấy hu hu
xungu06:12 13-05-2009
duong de mui 13:13 11-05-2009
Nụ Cười 07:01 11-05-2009
xungu08:26 11-05-2009
Nguyệt Vũ 19:55 10-05-2009
Sáng nay Thư viện ngôn ngữ Đông Tây - đã tổ chức buổi ra mắt hoành tráng tập sách Ký ức vụn của nhà văn Nguyễn Quang Lập - bloger hot nhất của Yahoo Plus - blog Quê Choa. Nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên dẫn chương trình
Bọ Lập là cái tên mà bạn đọc mạng đã quen thuộc từ blog Yahoo 360 hôm nay có mái tóc húi cua cực ngắn. Trông anh đỡ đẹp trai hơn
so với trong ảnh nhưng lại nam tính hơn.
Để biết thêm thông tin mời các bạn ghé đọc tại blog Nguyệt VŨ vì mình đang cập nhật
xungu08:26 11-05-2009
Ôi, hoành tráng và cảm động! Cám ơn Nguyệt Vũ.
duong de mui 16:56 10-05-2009
xungu08:27 11-05-2009
kesai 15:04 10-05-2009
Nước ta thế, khẩu hiệu càng nhiều, đất nước càng khốn nạn.
..........“Các bạn ơi, chúng ta nên thương anh Đại. Cái mà chúng ta sắp đổ rồi thì anh Đại sang học”.
........ Thế bây giờ muốn tư sản chết mà mỗi vô sản sống thôi à? Vô lý! Thằng đấy chết phải có thằng khác thay vào
......ngàn đời nay Việt Nam toàn nông dân, nhưng chính sách với nông dân tệ quá. Các vị cũng từ nông dân mà ra chứ đâu. Thứ hai là chính sách với trí thức. Bọn này cực kỳ yêu nước, chỉ phải tội chúng nó hay chửi lung tung, thì Đảng hay cà khịa với chúng nó.
xungu08:28 11-05-2009
An Thảo 14:40 10-05-2009
Hì.
Làm mãi không xong ba chữ
Thế mà mẹ đặt tên dài
Thôi thì làm người tiếp vậy
Đến ngày hoá áng mây bay
xungu08:28 11-05-2009
Đọc thơ AT lại thấy đời nặng trĩu cái kiếp nhân sinh.
Q.Vuong 11:21 10-05-2009
quanglap52 00:10 10-05-2009
xungu08:20 10-05-2009
Nụ Cười 09:45 09-05-2009
Về triết học thì NC rất dốt.
Đọc entrry, NC thấy rằng GS Hồ Ngọc Đại là một nhà sư phạm tuyệt vời. Bài giảng được dẫn dắt rất nhẹ nhàng, hài hước, tạo không khí thân thiện giữa người giảng và người nghe.
Ấn tượng ngay từ lời vào bài : "Tôi xin nói ngay là, tôi nói điều tôi nói, còn tiếp nhận hay không là việc của các anh các chị.
Thơ dù đề là “Vô đề/ Không đề” thì vẫn cứ là có đề. Vậy hôm nay bài giảng của tôi có đầu đề là “Triết học và lịch sử”. Hiii....
Lúc đọc tới những ví dụ về cái nhìn thấy chứa cái không nhìn thấy và về siêu hình, biện chứng thì không thể nhịn cười được.
Chọn những mình họa gần gũi dễ hiểu pha chút hài hước như vậy thật tuyệt
Bi chừ mới biết " Ông Mác cao có 153 cm"
xungu08:21 10-05-2009