Thư mục: Tổng hợp |
Thơ tình toán học
Anh tìm em trên vòng tròn lượng
giác,
Nét diễm kiều trong tọa độ không gian.
Đôi trái tim theo nhịp độ tuần hoàn,
Còn tất cả chỉ theo chiều hư ảo.
Bao mơ ưóc, phải chi là nghịch đảo,
Bóng thời gian, quy chiếu xuống giản đồ.
Nghiệm số tìm, giờ chỉ có hư vô,
Đường hội tụ, hay phân kỳ giải tích.
Anh chờ đợi một lời em giải thích,
Qua môi trường có vòng chuẩn chính phương.
Hệ số đo cường độ của tình thương,
Định lý đảo, tìm ra vì giao hoán.
Nếu mai đây tương quan thành gián đoạn,
Tính không ra phương chính của cấp thang.
Anh ra đi theo hàm số ẩn tàng,
Em trọn vẹn thành phương trình vô nghiệm
********************************
Yêu là gì cho tôi xin định nghĩa
Yêu chính là tình cảm của chiều cao
Hai tâm hồn đồng dạng yêu nhau
Rồi từ đó suy ra định lý
Yêu nối tiếp khi tình yêu chung thủy
Yêu dối lừa khi hai góc phụ nhau
Người yêu thật yêu rồi sẽ khổ đau
Tình đổ vở khi có đường phân giác
Muốn trùng bề mặt của tình yêu
Thì phải lấy hình chiếu của nụ cười
Đem nhân với chiều dài của góc mặt
Anh biết em trong phương trình hoá học
Và quen em khi phản ứng cân bằng
Từ phương trìng oxi_hoá mangan
Tình hai đứa hoà trong dung dịch
Và xa em khi hoà axit
Và quen em khi phản ứng cân bằng
*****************************
Em nói em yêu những đường tròn
Ngàn đời không tính được số pi
Hơn nữa đường tròn luôn hoàn hảo
Anh bảo tròn trịa để làm chi?
Em nói em yêu toán dựng hình
Tuần tự các bước đúng như in
Anh nói cuộc sống không cần thế
Mà cần những bài toán chứng minh.
Em nói em yêu những phương trình
Cân bằng, sóng gió chẳng rung rinh
Anh bảo cũng cần bất đẳng thức
Để thấy giá trị của phương trình.
Em nói em yêu tuổi chúng mình
Hai đứa chung nhau một niềm tin
Anh bảo bây giờ em mới đúng
Anh với em, chung một chữ tình
Bài
thơ tình thứ 11 ...
Ta yêu em tựa Phương Trình Bậc Nhất
Trọn trăm năm chỉ một nghiệm mà thôi
Mặc nhân gian có vật đổi sao dời
Lấy Limit tình mình luôn vô cực
Ta yêu em nên cả đời gắng sức
Biến tình mình tăng trưởng Cấp Số Nhân
Dù cuộc đời kinh tế mãi khó khăn
Ta yêu em như Sin tương tư Cos
Này em ơi! đừng bắt anh thề thốt
Không Song Song Hai Đường Thẳng gặp nhau
Khi đôi ta đã ý hợp tâm đầu
Thì chắc chắn điểm tình yêu Cực Đại
Tiểu thư ơi anh không hề gian dối
Hàm Số yêu đương anh vẽ đêm ngày
Lấy Đạo Hàm Đường Cong thẳng lại ngay
Và tình mình sẽ muôn đời Tịnh Tiến
Bài
thơ tình thứ 12
Định nghĩa tình yêu
Là giao điểm hai tâm hồn đối xứng
Là tương giao hay đồ thị hai chiều,
Ai là người định nghĩa nổi tình yêu,
Đầy tạp số tôi học hoài không hiểu
Tôi cố định trong sân trường đơn điệu,
Lặng nhìn trên hình chiếu của giai nhân,
Thả hồn theo một tiếp tuyến thật gần,
Theo em mãi suốt đời về vô cực
Tình tôi đó chẳng cần dùng công thức,
Tan trường về tôi cố sức song song,
Tới ngã tư liền bày tỏ nỗi lòng,
Em ngoe nguẩy từ từ tăng tốc độ.
Tôi vẫn cố giử tình yêu đồng bộ,
Hai năm dài đáp số giải không xong,
Tin hành lang em sắp sửa lấy chồng,
Lòng điên đảo trước định đề đen bạc
Tôi xoay mắt theo vòng tròn lượng giác,
Có thấy gì ngoài quỹ tích tình yêu,
Tình đơn phương trong tam giác ba chiều,
Lay hoay mãi trên chuyến đò vĩ tuyến
Tìm lối thoát đồng quy hay tịnh tiến,
Hệ luận nào thuyết phục nổi em tôi,
Đành đi theo phân giác tận chân trời,
Tìm ẩn số của phương trình vô nghiệm
Bài
thơ tình thứ 13 :
Bài toán tình
Ðời tổng hợp bởi muôn ngàn mặt
Mà tình em là quĩ tích không gian
Kiếp nhân sinh những hàm số tuần hoàn
Quanh quẩn chỉ trong vòng tròn lượng giác
Anh không muốn cuộc đời đầy Sin Cos
Sống khép tròn trong cộng trừ nhân chia
Cạnh góc đối! Ôi phức tạp vô cùng
Mà hạnh phúc chính là đường biểu diễn
Sống yên bình vào vòng đời tịnh tiến
Ðâu phải là nghiệm số của lòng trai
Anh muốn lên tận cực của thiên tài
Ðể đo lấy bán kính trần gian vũ trụ
Nếu dòng đời toàn là thông số
Bài toán tình là căn thức bậc hai
Bài
14: Em nói em yêu...
Em nói em yêu những đường tròn
Ngàn đời không tính được số pi
Hơn nữa đường tròn luôn hoàn hảo
Anh bảo tròn trịa để làm chi?
Em nói em yêu toán dựng hình
Tuần tự các bước đúng như in
Anh nói cuộc sống không cần thế
Mà cần những bài toán chứng minh.
Em nói em yêu những phương trình
Cân bằng, sóng gió chẳng rung rinh
Anh bảo cũng cần bất đẳng thức
Để thấy giá trị của phương trình.
Em nói em yêu tuổi chúng mình
Hai đứa chung nhau một niềm tin
Anh bảo bây giờ em mới đúng
Anh với em, chung một chữ tình
Bài
15: Tìm em
Phương trình nào đưa ta về chung lối
Định lý nào sao vẫn mãi ngăn đôi
Biến số yêu nên tình mãi hai nơi
Điểm vô cực làm sao ta gặp được
Đạo hàm kia có nào đâu nghiệm trước
Để lũy thừa chẳng gom lại tình thơ
Gia tốc kia chưa đủ vẫn phải chờ
Đường giao tiếp may ra còn gặp gỡ
Nhưng em ơi! Góc độ yêu quá nhỏ !
Nên vẫn hoài không chứa đủ tình ta
Tại nghịch biến cho tình mãi chia xa
Giới hạn chi cho tình yêu đóng khép
Lục lăng kia cạnh nhiều nhưng rất đẹp
Tại tình là tâm điểm chứa bên trong
Nên đường quanh vẫn mãi chạy lòng vòng
Điểm hội tụ vẫn hoài không với tới
Em cũng biết tung, hoành chia hai lối
Để tình là những đường thẳng song song
Điểm gặp nhau vô cực chỉ hoài công
Đường nghịch số thôi đành chia hai ngả
Bài
thơ tình thứ 16
Hỡi nàng ơi , quỹ tích của âm thanh
Thuở song song trong khung cảnh bình hành
Trong không gian đồng qui âu yếm hẹn
Hai ta là một đẳng thức e thẹn
Sống chung nhau hai vế một phương trình
Đợi ngày anh sung sướng chứng minh
Anh nhớ em muôn đời làm định lý
Phần phản đề xin em đừng đãng trí
Lại gần đây dù một ép si lon
Đứng bên kia giới hạn em buồn
Đã bao lần anh tiếp tục nói luôn
Tình anh bằng lũy thừa vô cực
Tình cấp số cọng sai từng ngày một
Không tương đương anh nguyện đạo hàm
Xin nhắc em anh nguyên hàm chưa sún
Bụng tuy to nhưng mặt hiền ít mụn
Sao gần em em biến thành vô định
Đẳng thức không với dạng thức vô cực
Số em âm em ngại gì vô tỉ
Cực lòng anh là một kẻ tình si
Tim anh rung không biết mấy chu kỳ
Trong không gian đồng qui âu yếm hẹn
Đôi ta là một đẳng thức e thẹn
Nghiệm
duy nhất là... Em
Đường đến tim em là đường định hướng
Dù uốn nhiều như đồ thị hàm sin
Anh mãi tìm theo toạ độ trái tim
Bỗng lạc giữa khoảng tình nơi em đó
Đôi mắt em chứa bao ẩn số
Mà hàng mi nhẹ mở góc alpha
Tóc em dài như dãy số đi xa
Môi hội tụ một nụ hoa bối rối
"Ôi! Anh ngốc" - yêu sao lời em nói
Sinh nhật em anh tặng trái tròn xoay
Đên Noel hình chóp cụt trên tay
Anh bỗng hóa cây thông dâng trọn em thổn thức
Mãi mãi em ơi
Phương trình cuộc đời dù chưa giải được
Nhưng anh tin rằng...
...nghiệm duy nhất là EM.
Bài thơ tình thứ 18 +
Anh đau đón nhìn em qua quỹ tích
Tình em nào cố định ở nơi đâu
Anh tìm em khắp diện tích địa cầu
Nhưng căn số đời anh đành cô độc
Để anh về vô cực dệt duyên mơ
Cho không gian trọn kiếp sống hững hờ
Chiều biến thiên là những cơn mơ.
Đường biễu diễn là chuỗi ngày chán nản
Em sung sướng trên đường tròn duyên dáng
Anh u sầu trên hệ thống x-y
Biết bao giờ đôi ta được phụ kề
Anh đành chết trên đường tiệm cận
Ôi anh chết cũng vì hệ số
Định đời anh trong biểu thức khổ đau
Như cạnh góc vuông , với cạnh huyền
Gần nhau đấy nhưng không trùng hợp
Qua những điều trên ta quy ước
Tình yêu là 1 cái compa
Vòng tròn nào dù nhỏ dù to
Cũng đều có tâm và bán kính
Tâm ở đây là tâm hồn cố định
Bán kính là nỗi nhớ niềm thương
Tình
Yêu Giải Tích
Ta gặp nhau qua phương trình thể tích
Ánh mắt buồn những chẳng kém thiết tha
Góc độ nào mà tính mãi không ra
Hay nghịch biến cho lòng hoài xa cách
Đời nghịch số nên em không oán trách
Giới hạn lòng cho sầu khổ vơi đi
Định lý nào mà ngăn được bờ mi
Không rơi rớt hạt châu buồn hận tủi
Tâm điểm kia chứa chút tình ngắn ngủi
Nên đau buồn là hệ luận trần gian
Tình yêu em dù chứa đựng ngút ngàn
Nhưng vô cực là niềm đau Bất biến
Ân tình anh dù luôn luôn biểu hiện
Nhưng đường đời mình hai kẻ song song
Yêu thuơng chi chỉ là những hoài công
Nên ẩn số tình yêu không tụ điểm
Tình Yêu Sơ Cấp
Tôi và em tính tình hơi đồng dạng
Sống bên nhau chắc tỉ số cân bằng
Tôi xin thề không biện luận cao xa
Mà chỉ lấy định đề ra áp dụng
Tôi có thể chứng minh là rất đúng
Vì tình tôi như hàng điểm điều hòa
Nếu bình phương tôi lại rút căn ra
Cũng chẳng khác điều năm trong quĩ tích
Tôi yêu em với một tình yêu cố định
Tìm chu kỳ cho hàm số tuần hoàn
Dùng định lý thay ngàn câu ước hẹn
Xuống lũy thừa thay vạn lá thư duyên
Giải đạo hàm mong tiếp xúc cùng em
Tìm toạ độ trong tình yêu toán học
Ðời tổng hợp bởi muôn ngàn mặt
Mà tình em là quĩ tích không gian
Kiếp nhân sinh những hàm số tuần hoàn
Quanh quẩn chỉ trong vòng tròn lượng giác
Anh không muốn cuộc đời đầy Sin Cos
Sống khép tròn trong trừ cộng nhân chia
Cạnh góc đối! Ôi phức tạp vô cùng
Mà hạnh phúc chính là đường biểu diễn
Sống yên bình vào vòng đời tịnh tiến
Ðâu phải là nghiệm số của lòng trai
Anh muốn lên tận cực của thiên tài
Ðể đo lấy bán kính trần gian vũ trụ
Nếu dòng đời toàn là thông số
Bài toán tình là căn thức bậc hai
Bài
thơ tình thứ 19 +
Nhà em xa đường về vô tận
Gót chân anh di chuyển chậm muôn vàn
Ai định nghĩa được lũy thừa vương vấn
Ai vì ta rút gọn nửa không gian?
Sao kết vội một khung trời hiu quạnh
Dãi ngân hà không giao tuyến nối duyên
Tinh tú nọ bờ xa trời chớm lạnh
Nhạc nghiêng bầu chấn động lửa thiêng liêng.
Nhà em đâu, đường xa không giới tuyến
Anh say sưa ước lược mãi chu kỳ
Chưa tương giao sao vội vã phân ly
Tình độc nhất lòng nỡ đành bội phản.
Nẻo từ phổ song song đôi đường sức
Em ngập ngừng anh chẳng hẹn đồng qui
Tình ta đó thiên thu nguyền trung trực
Yêu vô cùng mà dám chứng minh chi!
Hào vạn lý ngăn đôi miền mặt phẳng
Mộng rã rời trên chăn gối so le
Tình tương tư kết tinh hồn vắng lặng
Lòng theo nàng tìm vô cực bên tê.
Buổi tao ngộ lỡ làng duyên tương ứng
Biện luận làm sao em hỡi giải làm sao
Vũ trụ tuyến phân chia miền đối xứng
Nhớ nhung về hỗn hợp với thương đau
Lưu lượng bờ mi muôn dòng lệ đổ
Em nghi ngờ xin tính rõ Coulombs
Anh khóc anh thề tình anh không độ
Ta yêu nhau kết hợp một từ thông.
Em nhất định đoạn tình từ cảm ứng
Chín tháng trời ai ước đến trùng phương
Đến bao giờ dạng thức ấy thê lương
Em mới thấy rằng phương trình vô nghiệm.
Phân chia mãi để triệt tiêu tình ái
Dù phương trình vô nghiệm cũng đành thôi
Nhân chia mãi lại càng thêm khó giải
Có bao giờ dị chất hợp dung môi.
Bài thơ tình thứ 20
Phép cộng của tình yêu
Là khi em hờn dỗi
Phép chia của tình yêu
Khi một lần nông nổi
Bên nhau tròn trăm tuổi
Ta vẫn thèm số dư
Thời gian dù tiếp nối
Tình yêu không phép trừ
Gian khổ hay cách trở
Thương nhau thêm bội phần
Và với em khi đó
Tình yêu là phép nhân
Bài thơ tình thứ 21
Dáng em đi trên quỹ tích
đường tròn
Mắt ngọc em định chiều tọa độ
Nếu có em phương trình còn nghiệm số
Vắng em rồi nghiệm số sẽ bằng không
Thơ tình hóa học
Khi tôi nói em đừng ” phản ứng “
Hãy ngồi nghe “khái niệm” tình tôi
Trái tim nầy dù “điện giải” thành hai
Tôi cũng sẽ vì em làm “thí nghiệm”
Sắc đẹp em như một ” giây dẫn điện “
Vì đó là ” đặc tính” tự ngàn xưa
Một nụ cười” công dụng ” của em ư ?
Hay ” nguyên tắc ” giết người qua khoé mắt
Theo ” định luật ” của tình tôi ” đậm đặc “
Kẻ si tình bị ” điều chế ” nơi em
Một cuộc đời son trẻ phải lên men
Bởi ” nồng độ” ái tình không hạn chế
Tôi yêu em không cùng ” hoá trị “
Biết lấy gì do ” thể tích ” sầu thương
Em đã làm “tỏa nhiệt ” trái tim hoang
Và ” trọng lượng ” đã mấy lần co giãn
Tôi đau khổ tim tôi vì nứt rạn
Nên vội thay ” cường độ” của tình yêu
Giải thích rồi nhưng em vẫn làm kiêu
Không phát biểu 1 đôi lời ” cảm ứng”
Tôi buồn chán nhưng bị em ” tác dụng “
Vì tương tư là” trạng thái thiên nhiên “
Nếu không tin em “khảo sát ” mà xem
Rồi sẽ thấy tôi ” cân bằng ” lời nói
Tôi sống với 1 tình yêu ” tuyệt đối”
Lòng nát tan như ” tia sáng phân kỳ”
Tôi thầm mong “hội tụ ” một ngày kia
Và chẳng muốn đặt tình nơi ” vô cực “
Tôi yêu em chẳng kể gì quy ước
Không kể gì ” áp lực” của riêng ai
Nụ cười mà em ” phóng phích ” trên môi
Mềm rạo rực như là đang ” xuất hiện”
Phải chăng tôi đi ngược chiều dòng điện
Quá vội vàng nên “quy tắc ” không dùng
Tìm hơi say bao ” nhiệt độ” nhớ nhung
Trong giây phút đã tan vào ” không khí”
Niềm sầu tủi ” bốc hơi” lên thành lệ
Nhưng càng thương ” điện trở” càng gia tăng
Có nhiều đêm “ão ảnh” của giai nhân
Đã “Phản chiếu” qua giấc mơ êm ái
Khi tỉnh dậy thấy hồn như ” điện giải”
Đang lạc về ” tiêu điểm” tận hư vô
Có khi buồn ” phân tích ” lệ thành mưa
Mong “tổng hợp ” tình yên vào lòng đất
Cuối dâng em 1 tình yêu ” nguyên chất “
Tôi thật tình không” phóng đại” thêm đâu
Quá si mê tôi ” tích tụ ” từ lâu
Một” dung dịch ” chứa rất nhiều vàng bạc
Tôi ” đơn chất” em ơi đừng lãnh đạm
Xin em về ” điều chỉnh” hộ con tim
Tôi dành riêng 1 “vị trí” cho em
Cao sang nhất “Trong Tình Yêu Lý Hoá ” .
Bài 2
Anh ngỏ ý xin em đừng phản ứng
Hãy vui lòng cho tác dụng vào tim
Anh yêu em như axit yêu kiềm
Nếu hóa trị hai ta cùng tương đốiAnh biết em trong phương trình hoá học,
Và quen em khi phản ứng cân bằng.
Từ phương trình oxi hoá Mangan,
Tình hai đứa hoà trong dung dịch.Em chuẩn độ tình anh bằng axit
Từng giọt lắng nhỏ vào trong tim
Điểm dừng khi tình anh thay đổi
Bỏ lại em dung dịch thắm làn môi
Em là oxy rỉ sét đời anh
Đừng trách em sao tâm hồn phù thủy
Bởi hóa học biến đổi khôn lường
Tình trong em còn mãi vấn vương…
Dẫu có lúc em thay đổi nhanh như phản ứng trung hòa
Dẫu có lúc đầu em nóng như phản ứng nhiệt tỏa
Và những khi bản thân em như nước gặp axit đặc
Là những lúc anh như tra tấn bởi bazơ
Tai anh lúc này như có TNT một mớ
Cứ đùng đùng , khói bốc cả hai bên…
Má anh đây đỏ như PP (phenolphtalein) gặp xút
Chỉ bởi rằng tay trái cứ như tên…
Nhưng anh vẫn yêu:
Mặn mà như muối Natri Clorua
Bền chặt như muối Bari Sunfat
Dễ bùng cháy như Kali clorat
Rất ngọt ngào như đường Saccaroz
Lấp lánh như những viên kim cương hột
Nồng nàn như oxi với hidro….”
Có một thời ai say mê học hoá
A. cộng B. là phản ứng trung hoà <Axit + Bazơ>
M cộng N là phản ứng cháy nổ
Tái hợp thành Valentine đầy hoa
Xúc tác Noel, ta sẽ thấy quà
Thêm sinh nhật thì chất N vừa đủ
Nếu môi truờng ta đặt trong sở thú
A ét ca tờ, hỗn hợp mau tan <ASKT : ánh sáng khuếch tán>
Rồi một hôm ai hí hoáy lên bàn
Đố ai đó một phương trình vô định
Để người ta cứ ngồi hoài, bướng bỉnh
Tính toán nào e giảm lại e tăng
Đường tim ai xâu phản ứng lằng ngoằng
Đủ este, polime, axit
Rượu, xeton, phenol, andehyt
Để ai tìm nhăn trán, mặt đăm chiêu
Có một thời học hoá để mà yêu
Có một thời học trò để mà nhớ
Cãi, giận nhau, nhức đầu quá xá cỡ
Để cuối cùng vẫn trùng hợp, trùng ngưng.
Em cắm hoa tươi để cạnh bàn
Mong rằng Hóa học bớt khô khan
Em ơi! trong Hóa nhiều công thức
Cũng đẹp như hoa lại chẳng tàn
Con gái học Hóa biết gì ngoài công thức
Chẳng chút nào lãng mạn văn chương
Dù đôi lúc cũng muốn làm thi sĩ
Cầm bút lên rồi…
Viết được gì đâu…
Con gái học Hóa
Trái tim chi li, sắt đá
Bất kể cái gì cũng đem thí nghiệm
Từ tình yêu đến cả lòng tin
Thơ
Nếu 1 ngày, anh ko còn yêu em
nữa
Đó là ngày trái đất bỗng ngừng quay
Vầng dương kia sẽ thôi ko chiếu rọi
Như xót xa, thương khóc mối duyên này
Nếu một ngày chợt quên tên người ấy
Đó là ngày anh rời khỏi thế nhân
Để cho em trên dương trần than khóc
Để mi ai bỗng thoáng lệ vô ngần
Nếu một ngày tình mình đành tan rã
Đó là ngày sau hàng vạn năm trôi
Và tình đó sẽ lưu vào mộng đẹp
Được truyền nhau như giai thoại ngàn đời
Nếu một ngày tình chỉ là ảo mộng
Khi đôi ta mang gian dối thật nhiều
Và tim anh ko còn cần em nữa
Đó là ngày thế giới hết tình yêu
Nếu cuộc đời là một trang giấy trắng
Và tình mình là dòng chứ in nghiêng
ANh sẽ viết nên bức tình thư dịu ngọt
Đưa em vào dệt mộng thần tiên
Nếu đời em là ngàn con hạc giấy
Thả trên sông tình ái của dòng đời
Anh xin em cho anh làm nước chảy
Dìu em đi Phiêu bạt chốn xa xôi
Nếu đời anh là con thuyền căng gió
Lạc hướng tình chẳng biết phải đi đâu
Anh xin em hãy là loài chim biển
Báo tin lành _ơi hỡi cánh hải âu
Nếu đời ta chỉ toàn là giông bão
Khi duyên tình ko thể sống bên nhau
Hãy để anh là người "ra đi" trước
Để cho lòng khỏi phải biết đớn đau


