Thư mục: Tổng hợp |

Để gió cuốn đi những tháng năm buồn
bã, để gió cuốn đi những nỗi buồn, những cảm xúc vốn dĩ đã là dĩ vãng không thể
nào khơi nguồn.
Hãy để gió cuốn đi những dòng chữ viết trên nền giấy trắng, để cho lòng vị
tha, để cho những hận thù, những sự khúc mắc được giải toả, những nỗi niềm được
bày tỏ.
Trong cuộc sống chẳng biết trước được điều gì cả, để quá nhiều chất chứa
trong lòng càng làm cho mình cảm thấy nặng nề và mệt mỏi. Đôi lúc, sự gắng
gượng cũng chỉ làm cho mình cảm thấy bớt nặng nề chút ít, và đối diện với chính
mình là điều rất khó , nhưng phải đối diện thôi chứ ko thể nào tránh được
Ai cũng xây cho mình một nơi riêng để trú ngụ, ai cũng làm cho mình một
khoảng trời để ngắm nhìn những khoảng trống, những khoảng không thời gian trôi
qua trước mắt. Ai cũng biết rằng sau cơn mưa trời sẽ hửng nắng, ai cũng biết
rằng chía khoá thành công sẽ đến sau mỗi lần vấp ngã.... Thế nhưng
.....
Thế nhưng có ai biết rằng một vỏ ốc đang ngự trị, đang xâm chiếm, đang độc
tôn trong tâm hồn? Có ai biết rằng những tiếng đập dồn dập của cuộc sống không
kéo được vỏ ốc chui ra? Có ai biết rằng không khí vui vẻ đang tràn ngập nhưng
vẫn có những khoảng trống giá băng tự buông màn che phủ?
Những cơn mưa dầm dề kéo theo những ngày ảm đạm, sự ẩm ướt của đất trời cứ
như sự kéo theo của một chu trình kém ổn định, giá băng của mỗi sự vật đang dần
có những bước hồi sinh nhất định. Những cơn mưa, những cái lạnh run người cứ ùa
vào cứ như một trận lũ quét, cuốn phăng đi tất cả, cả những nỗi niềm riêng,
chung cho một thưở xa xăm.
Những cái cũ rích, những câu hỏi, những trái tim cứ như một bản tình ca,
không có lời nhưng lại cứ vang vọng . Cứ như những bông hoa, không hương nhưng
ngàn đời lưu luyến. Cứ như những con đường, không bóng cây xanh nhưng cứ mãi
bước đi bởi sự bình yên trong đó.
Những cái đó, những nét ưu tư....tràn ngập.... Đi mãi rồi cũng mỏi chân,
chùn bước mãi thì cũng đứng thẳng , đi mãi rồi cũng về.
Có một cách, thế nào nhỉ, khi mình bực tức hay có nỗi buồn, bạn hãy viết nó
ra giấy, dồn tất cả những gì bạn bị kìm chế trong người để viết...rùi xé nhỏ mà
tung nó lên....để gió cuốn đi những muộn phiền...biến nó thành pháo hoa chào
đón niềm vui mới....Lúc đó...bỗng chốc thấy mình lớn lên và mạnh mẽ....gió
ơi...gió ơi...giúp ta trải lòng để lấy đi những cát sạn...thanh lọc để có được
thuỷ tinh trong veo...
Cao Nguyễn Thùy Linh 18:27 17-11-2009
1 entry ý nghĩa, sâu sắc...
coixinh 14:47 11-11-2009