Một ngày... Ngày của những mệt mỏi và lo toan nối tiếp nhau. Ta lao đầu vào vòng quay bất tận của cuộc sống. Cứ như thế... và như thế...

Tâm trạng

Đóng

Tâm trạng

Từ 27-09-2009 đến 24-11-2009

Danh sách bài đã đăng

Sửa Đóng
Thư mục: Lãng đãng |
Quan trọng
Đăng ngày: 13:53 24-11-2009




Anh àh,

Nếu sáng nay trời trở lạnh hơn mọi hôm… sáng nay em đổ bệnh… anh sẽ chạy qua thăm, và mua thuốc cho em chứ?

Nếu chiều nay mưa rơi thật nhiều… em chẳng thể về nhà được… anh sẽ chạy đến cơ quan đón em chứ?

Nếu em nói em không muốn gặp anh nữa, em giận anh rồi… anh sẽ chạy đến hỏi han cho rõ nguyên do chứ?

Nếu nghe tiếng em khóc nấc trong điện thoại… em đang rất cần một bờ vai… anh sẽ bỏ mọi công việc để lập tức đến bên em, buông một bờ vai cho một mái đầu tựa vào chứ?

Nếu và nếu

Có và không

Em biết! Anh không thể làm được tất cả những điều này. Anh ở rất xa, anh đang bận, anh có cuộc sống của anh. Giống như em cũng có cuộc sống của em vậy. Vô tình ta kẻ khung cho cái gọi là tình yêu, tạo nên những ô trống, và lần lượt điền vào. Như thế này thì là yêu, như thế kia thì là không, như thế nọ thì là… chẳng biết?!!

Ta vô tình lập ra những “bảng giá trị”. Lấp nhau vào từng ô, từng ô. Và từng ngày, từng ngày, số ô trống trong bảng giá trị của em cứ tăng lên, không thể nào điền nổi. Anh không có bên cạnh để điền phụ em một tay. Và em cứ mải mê tìm cách lấp đầy mà không nhận thấy rằng … anh cũng đang chìm ngập trong những giá trị, những ô trống do em vẽ ra.

Ta lấy “bảng giá trị” đó để ràng buộc nhau. “Ràng buộc con người không phải là lời thề. Chỉ cần tự mình cảm thấy thiết tha với một điều nào đó, thế là đủ rồi.” Em đọc Ruồi Trâu và tâm đắc câu nói đó. Vậy mà khi quen anh, em lại thích bắt anh hứa, bắt anh ngoéo tay… Và nếu như anh thực hiện lời hứa, chắc em đã vô tình tick dấu “có” vào một ô trong cái “bảng giá trị” đáng ghét?!!

Ta xa xôi quá, lấy gì làm niềm tin cho nhau? Mà… Niềm tin, suy cho cùng cũng chỉ là sự ích kỷ và vô trách nhiệm một cách đơn phương. Tin tưởng là trút gánh nặng lên vai người, bất kể người đó có nhận hay không. Ta dồn lên vai người hai chữ trách nhiệm. Ta giao phó, và bảo rằng người có đủ mọi quyền hành để nhận xét, để quyết định… Và khi họ thay đổi, hay nói đúng hơn là họ không làm đúng ý ta, ta nhân danh sự tin tưởng tuyệt đối mà ta tự nguyện gửi gắm để cho phép mình cái quyền được phán xét họ, ghép tội họ.

Thế nên tin hay không tin, yêu hay không yêu thành ra chẳng có gì là quan trọng cả.

Tất cả cũng chỉ là tương đối thôi mà. Ai chẳng có lúc đổi thay!

Và em lại trở về là em với quá nhiều ích kỷ!

Nếu một ngày nào trên con đường dài, em mệt mỏi và muốn dừng lại, ngồi xuống, anh sẽ ngồi kề bên em, chìa ra một bàn tay, nâng bổng một bàn tay chứ?

Nếu một ngày nào em vấp chân, té ngã, anh sẽ sẵn sàng chạy đến đỡ em dậy chứ?

Nếu một ngày không có anh, em có hay mỉm cười?

Nếu một ngày không có em, anh sẽ vẫn yên vui?

Nếu một ngày…

Và một ngày…

Em tập sống một mình!



  • Báo cáo

    Huỳnh_Gia 10:34 25-11-2009

    Thời gian dạy em tập sống một mình

    Tập đứng dậy - phủi tay sau mỗi lần vấp ngã

    Tập làm quen với nỗi đau rất lạ

    Tập mỉm cười quên lãng chuyện đã qua

     

    Tập đã quen chưa ? nỗi nhớ thật thà

    Bàn tay níu những hư không - bối rối

    Quay trở lại dỗ trái tim đang hờn dỗi

    Cố lên em ! bàn tay ấy xa rồi ...

     

    ========Chị Huỳnh tặng bé ! ===========

     

  • Báo cáo

    kinolove 22:07 24-11-2009

    Nếu một ngày nào đó em vấp té trên  đường nếu anh nhìn thấy anh sẽ ..........gọi 115 ^_^
    Té nhẹ thui mà anh! làm gì gọi 115 dữ. Bộ anh tính trù em vô cấp cứu luôn đó hả chời!!!
  • Báo cáo

    N2Y 16:17 24-11-2009

    Chời, tui cũng vấp té trên đường - chẳng có ai đỡ hết ! Giữa phố 10 triệu người đây! Bé K. ơi ! đừng bao giờ đòi hỏi và trông chờ vào ảo tưởng con nhé!  
    Thế nên bé mới bảo rằng đó chỉ là "Mộng bay đường chân trời"... Và bé Tập sống một mình cô àh!
    Con sẽ nhớ lời cô dặn!
  • Báo cáo

    tavunho 15:23 24-11-2009

    Nếu một ngày nào đó em vấp té trên  đường nếu anh nhìn thấy anh cũng mặc kệ.và theo dõi  xem em tự đứng dậy bằng cách nào trên chính đôi chân của mình.bằng cách nào
    (nói vậy thôi-phải giúp chứ anh em một nhà mà )
    Cảm ơn câu nói ấm áp của anh!!!
  • Thanks bạn 
  • Thư mục: VienKhanh's poems |
    Quan trọng
    Đăng ngày: 18:22 19-11-2009
    Vô thường là emHình hài kia sao thương quá đỗiGiữ đêm trường nhớ mãi không thôiNgộ ra lẽ mong manh như giọtSương vô thường đọng lá đơn côiCánh nhạn thơ sải cánh bên đườngSông th...
    Lời bình (21) | Trích dẫn (0)
  • Thư mục: VienKhanh's poems |
    Đăng ngày: 13:00 18-11-2009
    Thể thơ Đường Luật vốn rất "kén cá chọn canh". Đòi hỏi phải hội tụ đủ Niêm, Luật, Vần. Nay VK xin được tập tành làm đôi ba câu Đường Thi lem nhem (dĩ nhiên còn xất bất...
    Lời bình (9) | Trích dẫn (0)
  • Thư mục: VienKhanh's poems |
    Quan trọng
    Đăng ngày: 20:05 14-11-2009
      Tạm biệt em cũng là tạm biệt tôi của những ngày xưa… Tạm biệt giấc mơ biết sẽ không tới mùa gặt hái. Tạm biệt hết những thờ ơ, ngần ngại… Xa rồi… … Chỉ cò...
    Lời bình (20) | Trích dẫn (0)
  • Thư mục: Lãng đãng |
    Đăng ngày: 18:35 12-11-2009
      Tháng mười một… Thành phố bắt đầu trở lạnh. Hương hoa sữa trước hiên nhà thơm ngào ngạt, gợi nhắc về một miền ký ức xa xôi… Khó vỗ được giấc nồng nên tôi rón rén bước...
    Lời bình (10) | Trích dẫn (0)

Bài mới nhất

Sửa Đóng

Thư mục riêng

Sửa Đóng

Thư mục riêng

Lịch

Sửa Đóng
S M T W T F S
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30  

Thống kê

Sửa Đóng

Thống kê

  • Khách hôm qua: 19
  • Tổng số khách: 770
  • lượt xem hôm nay: 4
  • Tổng lượt xem: 8623
  • Bài viết: 93
  • Hình ảnh: 118
  • Lời bình : 1074
 

R H
G S
B V

#