Thư mục: Lãng đãng |
Quan trọng
Đăng ngày: 13:53 24-11-2009

Anh àh,
Nếu sáng nay trời trở lạnh hơn mọi hôm… sáng nay em đổ bệnh… anh sẽ chạy qua thăm, và mua thuốc cho em chứ?
Nếu chiều nay mưa rơi thật nhiều… em chẳng thể về nhà được… anh sẽ chạy đến cơ quan đón em chứ?
Nếu em nói em không muốn gặp anh nữa, em giận anh rồi… anh sẽ chạy đến hỏi han cho rõ nguyên do chứ?
Nếu nghe tiếng em khóc nấc trong điện thoại… em đang rất cần một bờ vai… anh sẽ bỏ mọi công việc để lập tức đến bên em, buông một bờ vai cho một mái đầu tựa vào chứ?
…
Nếu và nếu
…
Có và không
…
Em biết! Anh không thể làm được tất cả những điều này. Anh ở rất xa, anh đang bận, anh có cuộc sống của anh. Giống như em cũng có cuộc sống của em vậy. Vô tình ta kẻ khung cho cái gọi là tình yêu, tạo nên những ô trống, và lần lượt điền vào. Như thế này thì là yêu, như thế kia thì là không, như thế nọ thì là… chẳng biết?!!
Ta vô tình lập ra những “bảng giá trị”. Lấp nhau vào từng ô, từng ô. Và từng ngày, từng ngày, số ô trống trong bảng giá trị của em cứ tăng lên, không thể nào điền nổi. Anh không có bên cạnh để điền phụ em một tay. Và em cứ mải mê tìm cách lấp đầy mà không nhận thấy rằng … anh cũng đang chìm ngập trong những giá trị, những ô trống do em vẽ ra.
Ta lấy “bảng giá trị” đó để ràng buộc nhau. “Ràng buộc con người không phải là lời thề. Chỉ cần tự mình cảm thấy thiết tha với một điều nào đó, thế là đủ rồi.” Em đọc Ruồi Trâu và tâm đắc câu nói đó. Vậy mà khi quen anh, em lại thích bắt anh hứa, bắt anh ngoéo tay… Và nếu như anh thực hiện lời hứa, chắc em đã vô tình tick dấu “có” vào một ô trong cái “bảng giá trị” đáng ghét?!!
Ta xa xôi quá, lấy gì làm niềm tin cho nhau? Mà… Niềm tin, suy cho cùng cũng chỉ là sự ích kỷ và vô trách nhiệm một cách đơn phương. Tin tưởng là trút gánh nặng lên vai người, bất kể người đó có nhận hay không. Ta dồn lên vai người hai chữ trách nhiệm. Ta giao phó, và bảo rằng người có đủ mọi quyền hành để nhận xét, để quyết định… Và khi họ thay đổi, hay nói đúng hơn là họ không làm đúng ý ta, ta nhân danh sự tin tưởng tuyệt đối mà ta tự nguyện gửi gắm để cho phép mình cái quyền được phán xét họ, ghép tội họ.
Thế nên tin hay không tin, yêu hay không yêu thành ra chẳng có gì là quan trọng cả.
Tất cả cũng chỉ là tương đối thôi mà. Ai chẳng có lúc đổi thay!
Và em lại trở về là em với quá nhiều ích kỷ!
…
Nếu một ngày nào trên con đường dài, em mệt mỏi và muốn dừng lại, ngồi xuống, anh sẽ ngồi kề bên em, chìa ra một bàn tay, nâng bổng một bàn tay chứ?
Nếu một ngày nào em vấp chân, té ngã, anh sẽ sẵn sàng chạy đến đỡ em dậy chứ?
Nếu một ngày không có anh, em có hay mỉm cười?
Nếu một ngày không có em, anh sẽ vẫn yên vui?
…
Nếu một ngày…
…
…
…
Và một ngày…
Em tập sống một mình!





Huỳnh_Gia 10:34 25-11-2009
Thời gian dạy em tập sống một mình
Tập đứng dậy - phủi tay sau mỗi lần vấp ngã
Tập làm quen với nỗi đau rất lạ
Tập mỉm cười quên lãng chuyện đã qua
Tập đã quen chưa ? nỗi nhớ thật thà
Bàn tay níu những hư không - bối rối
Quay trở lại dỗ trái tim đang hờn dỗi
Cố lên em ! bàn tay ấy xa rồi ...
========Chị Huỳnh tặng bé ! ===========
kinolove 22:07 24-11-2009
..:: Viễn Khánh ::..10:07 25-11-2009
N2Y 16:17 24-11-2009
..:: Viễn Khánh ::..17:39 24-11-2009
Con sẽ nhớ lời cô dặn!
tavunho 15:23 24-11-2009
(nói vậy thôi-phải giúp chứ anh em một nhà mà )
..:: Viễn Khánh ::..18:52 24-11-2009
•°¤*¨(¯`'•.NTT.•'´¯)¨*¤°••°¤*TV-†hiên †uyết Hội•°¤*•°¤* 13:58 24-11-2009
..:: Viễn Khánh ::..18:52 24-11-2009