Thư mục: Tâm sự của tôi |
Quan trọng
Đăng ngày: 22:32 24-08-2008
Ngày Vu lan của con năm nay đến muộn so với mọi người quá mẹ ạ, con không quan tâm đến ngày đó như mọi năm,
Hôm nay, khi chợt nghe lại chương trình radio về ngày Vu Lan con mới thấy mình còn nợ mẹ của con rất nhiều, cuộc sống đôi lúc những cái gì qua đi rồi con người ta mới cảm nhận hết được nó mẹ ạ, con đã để lỡ mất rất nhiều lời cám ơn mẹ.
Mẹ đã đi qua hành trình sống của con như thế nào, con đã không bao giờ tự hỏi bản thân mình điều đó :
Khi con bước chân vào thế giới này, mẹ đã ôm con vào tay, con cám ơn mẹ bằng cách khóc to thật to
Khi con 1 tuổi, mẹ đút từng miếng ăn và chăm soc cho con, con cám ơn mẹ bằng cách khóc suốt đêm dài
Và rồi khi con 2 tuổi, mẹ tập cho con đi, con cám ơn mẹ bằng cách bỏ chạy đi khi mẹ gọi
Khi con 3 tuổi, mẹ làm cho con tất cả những bữa ăn với tình yêu thương, con cám ơn mẹ bằng cách quăng cái đĩa xuống sàn
Và khi con 4 tuổi, mẹ cho con 1 vài cây bút màu, con cám ơn mẹ bằng cách dùng chúng tô lên bàn ăn
Khi con 5 tuổi, mẹ mặc áo mới cho con vào những ngày lễ tết, con cám ơn mẹ bằng cách ngã ùm vào đống bùn gần nhất
Khi con 6 tuổi, mẹ dắt tay con đến trường, con cám ơn mẹ bằng cách la lên thật to : “Con không đi”
Khi con 7 tuổi, mẹ mua cho con 1 quả bóng, con cám ơn mẹ bằng cách ném nó vào cửa sổ nhà hàng xóm
Khi con 8 tuổi, mẹ mua cho con 1 cây kem, con đã cám ơn mẹ bằng cách để nó chảy cả vào lòng bàn tay
Khi con 9 tuổi, mẹ cho con đi học piano, con cám ơn mẹ bằng cách chẳng bao giờ ngó ngàng đến việc thực hành
Khi con 10 tuổi, mẹ làm tài xế cho con suốt ngày từ đi chơi bóng đá đến tập thể dục, rồi hết tiệc sinh nhật này đến tiệc sinh nhật khác, con cám ơn mẹ bằng cách khi đến nơi nhảy ra khỏi xe và chẳng hề quay lại
Khi con 11 tuổi, mẹ dẫn con cùng bạn bè của con đi xem phim, con cám ơn mẹ bằng cách xin ngồi ở hàng ghế khác
Khi con 12 tuổi, mẹ khuyên con học tập và không xem nhiều chương trình ti vi, con cám ơn mẹ bằng cách đợi mẹ dời khỏi nhà rồi bật lên xem
Khi con 13 tuổi, mẹ đề nghị bạn cắt tóc, bạn cám ơn mẹ bằng cách bảo rằng : “Mẹ không biết thế nào là sành điệu”
Khi con 14 tuổi, mẹ cho con đi trại hè xa nhà 1 tháng, con cám ơn mẹ bằng cách không viết một lá thư nào cả
Khi con 15 tuổi, mẹ đi chợ về và chờ đợi sự chào đón của con, con cám ơn mẹ bằng cách khóa chặt của phòng mình lại
Khi con 16 tuổi, mẹ dậy con lái chiếc xe của mẹ, con cám ơn mẹ bằng cách lấy nó chạy bất cứ khi nào có thể
Khi con 17 tuổi, mẹ đang đợi 1 cuộc gọi quan trọng, con cám ơn mẹ bằng cách tán dóc trên điện thoại đến nửa đêm
Khi con 18 tuổi, mẹ đã khóc trong ngày lễ tốt nghiệp của con, con cám ơn mẹ bằng cách đi chơi với bạn bè đến chiều tối
Khi con 19 tuổi, mẹ trả tiền học phí cho con. Lái xe đưa con đến trường đại học, mang túi xách cho con, con cám ơn mẹ bằng cách tạm biệt mẹ phía bên ngoài dãy phòng tập thể để khỏi lúng túng trước mặt bạn bè
Khi con 20 tuổi, mẹ hỏi con đã gặp gỡ ai chưa, thế rồi con cám ơn mẹ bằng cách đáp : “Đó không phải là chuyện của mẹ”
Và khi con 21 tuổi, ngày con tốt nghiệp, mẹ đã hỏi con về dự định trong tương lai của mình, con cám ơn mẹ bằng cách không nói gì, con không hề lo nghĩ gì cho tương lai mình cả, con đã quen với sự chiều chuộng của mẹ rồi, mẹ ạ, 21 tuổi với mọi người đã là trưởng thành thật rồi nhưng với con thì chưa, con vẫn rất cần có mẹ bên cạnh, cần những lời khuyên bảo hỏi han của mẹ trong cuộc sống. Thấm thoát thời gian trôi qua đã 21 năm, 21 năm con có được tình thương của mẹ, 21 năm trôi qua với biết bao lời cám ơn con còn nợ chưa giám nói ra với mẹ, con quá ngây thơ mà không để ý gì đến sự quan tâm của mẹ đã giành cho con, con đã vô tình lãng quên một người luôn đi sau chăm sóc cho con từng ngày, con xin lỗi mẹ, xin lỗi vì tất cả những lời cám ơn con nợ mẹ, có lẽ con nợ mẹ rất nhiều, nợ mẹ cả thế giới này vì thế giới của con là do mẹ đã mang đến.
Mẹ ạ, con lại đã bước sang tuổi 22 rồi đó, lại có thêm một tuổi mới, lại trưởng thành lên một tuổi, nhưng con lại vẫn nợ mẹ, lần này con nợ mẹ một lời xin lỗi, xin lỗi vì 22 năm trôi qua với những lời cám ơn mà vì tất cả những gì mẹ đã giành cho con, thời gian trôi qua làm cho con người lớn lên rất nhiều, nhưng con ghét thời gian lắm, nó làm cho mái tóc mẹ thêm bạc, làm cho con phải trưởng thành đề rồi phải có tự lập, con không muốn vậy, con vẫn muốn mãi bên mẹ, mãi được mẹ che trở, con quá ích kỷ phải không, nhưng nhiêu đó có sao đâu, con chỉ muốn vậy thôi, muốn mãi đc bên cạnh me.
Giờ đây con cũng đã trưởng thành lên rất nhiều, cũng đã biết suy nghĩ rất nhiều nhưng con thật sự còn quá trẻ con mẹ ạ, con không biết suy nghĩ cho tương lai sau này của mình, nhiều lúc mẹ đã hỏi con về điều đó, con không biết nói sao, con đâu có muốn mình trưởng thành,
Thời gian thấm thoát đã trôi qua 21 năm, 21 mùa yêu thương mà con nợ mẹ, con nợ mẹ rất nhiều, mẹ biết không, hôm nay con đã khóc đó, con đã khóc vì mình đã có lỗi với mẹ quá nhiều, lại thêm một tuổi, vậy mà con vẫn vậy mẹ ạ, có lẽ con quá đáng trách phải không mẹ.
Con biết rằng thật ngớ ngẩn khi nói với mẹ lời xin lỗi vì mẹ luôn là người mở lòng tha thứ cho con, con biết rằng thật ngớ ngẩn khi nói lời cảm ơn, vì bao nhiêu lời cảm ơn là đủ với những gì mẹ đã giành cho tụi con, vậy thì con chỉ xin nói một lời thôi, con xin mưa đừng quá lớn, xin gió đừng thổi mạnh, xin bão đừng làm mẹ thêm lo lắng, để chán mẹ thôi thêm hằn những nếp nhăn .
ஐღ¶\¶gøˆï Ѷ¬ä` Ƕ¬äѶ¬™♥¯¶¯rú¢ ¶\¶aï♥ღஐ 08:59 14-09-2008
lâu ko sang blog anh, trung thu vui vẻ anh nhá^^
Trần Trọng (^[ Ngôi nhà cổ vật ]^)[ Bộ trưởng bộ khảo cổ học ]14:04 14-09-2008
™†¶\¶gôi_†rµö¶\¶g_+)ä¶\¶g_Iµ†™[Hiệu_Trưởng] 14:33 11-09-2008
Trần Trọng (^[ Ngôi nhà cổ vật ]^)[ Bộ trưởng bộ khảo cổ học ]15:52 11-09-2008
†rö £¥ ¶v¶¥š†¥£€-†¶\¶gôi ¶\¶¶¬à d€^~ †⌡¬µ¤ng 09:40 26-08-2008
Trần Trọng (^[ Ngôi nhà cổ vật ]^)[ Bộ trưởng bộ khảo cổ học ]13:10 26-08-2008
†rö £¥ ¶v¶¥š†¥£€-†¶\¶gôi ¶\¶¶¬à d€^~ †⌡¬µ¤ng 09:37 26-08-2008