Chào bạn! Hướng tới 1000 năm Thăng Long Đông Đô Hà Nội

Hình ảnh trong blog

Sửa Đóng

Hình ảnh trong blog

Mô-đun 1

Sửa Đóng

I LOVE...

welcome welcome welcome welcome

Danh sách bài đã đăng

Sửa Đóng
Thư mục: Truyện Cổ Tích |
Quan trọng
Đăng ngày: 21:15 25-05-2009

Thuở ấy, nhà nọ từng có hai kiếp đàn bà, cả hai kiếp đến lượt mình, đều chôn chân thờ chồng đi lính.
Hai người đàn ông lần lượt ra đi, nhưng người về thì chỉ một. Người chiến binh dũng cảm ấy về làng trong tiếng tiền hô hậu ủng, xênh xang trong mũ áo vua ban và làm vẻ vang cho dòng họ. Nhưng khi đón chồng, người đàn bà thứ hai khóc thầm: “Cân đai, mũ áo, bổng lộc vua ban… tất cả đều đẹp nhưng mái đầu ta và ông ấy tự lúc nào đã ngả sang màu sương!…”

Vậy nên, kiếp đàn bà thứ ba vừa lọt lòng và nhoe nhoe khóc, thì cả bà, cả bố và mẹ cô bé chắp tay: “Lạy Phật! Lại thêm một cái tội nữa. Nhưng lần này, chúng ta sẽ không gả nó cho bất kỳ một người lính nào đâu nhé. Hai đời, chúng ta đã đợi chờ đến bạc tóc, thế còn chưa đủ sao?”.

Cô bé lớn lên mơn mởn như nụ hồng. Từ nhỏ đến lớn cả nhà không cho cô được nói chuyện với bất cứ một người lính nào để cô giữ lời nguyền thuở trước.

Một buổi sáng, xa xa vẳng tới tiếng trống ngũ liên. Cô gái bước ra vườn, đến bên bờ giậu đẫm sương. Chàng trai nhà bên đang gấp gáp khăn gói lên đường. Vốn là đôi trẻ vẫn cũng nhau chơi trò “đố lá”, họ cùng nhìn nhau rồi cùng cúi mặt, lớp lông măng ngăm ngăm trên mép chàng trai khẽ rung. Tiếng trống thúc dồn. Chàng trai đánh bạo:

- Thế… có chờ… không?

- Sao không hỏi xem bông tầm xuân có nở trước khi mặt trời lên không? - Cô gái cắn môi, nước mắt lăn tròn trên má.

Và thế là mặt chàng trai đỏ đến tận chân tóc. Lâng lâng như vừa được chắp cánh, chàng bấm bụng: “Ta có thể ra đi, dù “da ngựa bọc thây”.

Cô gái trở vào, mắt ngấn nước và thẫn thờ như người ốm, trong tiếng trống ngũ liên xa xa thúc dồn. Vậy là cả nhà biết. Họ trách lẫn nhau, rồi hai người đàn bà ôm nhau khóc. Bà cô gái thắp ba nén hương khấn người chồng quá cố: “Ông ơi! Có lẽ cháu ông đúng, bởi tôi nghiệm rằng, nếu bây giờ ông sống dậy, lại ra trận, thì tôi vẫn chờ ông. Ôi! Cái kiếp đàn bà!…”. Mẹ cô gái nức nở: “Chỉ tại mẹ thôi, chính mẹ đã truyền cho con dòng máu “đợi chờ”! Con làm sao khác được!”. Ông bố cố gạt đi: “Thì cũng phải có một đứa con gái nào đó chờ thằng bé ấy chứ, cũng như ngày xưa, trong căn nhà này bà chờ tôi vậy! Bây giờ, chỉ còn biết mong sao thằng bé ấy trở về!”.

Nhưng thằng bé không sớm trở về. Chàng tân binh hăng hái giết giặc trong vài trận rồi ngôi sao chiếu mệnh mỉm cười với chàng ta, đấng quân vương vốn giỏi chọn người, vừa nhìn thấy chàng trai đã nhận ra ngay rằng đây là một tên lính hầu trung thành vô hạn. Thế là, ngài cho rút chàng trai về, ngày đêm cận kề bên ngài, một bước cũng không được rời xa. Khi còn giặc giã, vua cần chàng đưa vồng ngực vạm vỡ ra che làn đạn giặc, còn khi hết giặc, vua càng cần chàng hơn, để giữ gìn quyền uy tối hậu. Chàng là lưỡi kiếm “trừng phạt” tuyệt hảo, sẵn sàng giáng xuống đầu bất kỳ ai, theo lệnh đấng quân vương.
Đã mười bảy năm rồi, cô gái chờ người lính ấy. Từ một thiếu nữ như nụ hoa chớm hé, nàng đã trở thành một cô gái quá lứa nhỡ thì. Bà nàng, rồi cha mẹ nàng theo nhau lần lượt trở về cõi Phật. Trước khi nhắm mắt, họ đều gọi con gái đến bên giường dặn dò: “Mai ngày nếu sinh con gái…”. Cô gái lặng lẽ khóc khi bà và bố mẹ mất, lặng lẽ khóc khi người yêu của chúng bạn trở về hay tử trận và cuối cùng, lặng lẽ để tang người yêu năm xưa, vì đã mười mấy năm rồi, chàng biệt vô âm tín.

Thế rồi một buổi chiều có tiếng vó ngựa ghé sát bên thềm.

Bước xuống từ yên ngựa là một người đàn ông phong trần và nhìn mọi vật từ trên xuống qua ánh mắt lạnh lẽo như thép. Ngang lưng anh ta thắt chiếc đai vàng vua ban. Đó là phần thưởng sau khi anh ta lập được công đâm vào lưng người bạn cũ. Người bạn này đã cả gan ngăn vua khi ngài hạ lệnh chém một danh tướng. Ông này chỉ vì mắt kém mà trót dâng vua một quả táo bị sâu ăn. Sau bữa tiệc ngập máu ấy, vua đã cất nhắc anh ta và cho phép anh ta về thăm nhà sau mười mấy năm xa cách. Mười mấy năm qua, người lính đó vẫn không quên người yêu xưa. Giữa cuộc đời bụi bậm, giữa triều đình đầy mưu kế sâu độc, cô trinh nữ nhà lành cắn môi cố nuốt giọt nước mắt chia ly vẫn không mờ nhạt mà thật lạ kỳ, lại càng như vầng trăng xa thẳm gọi anh về.

Người con gái lỡ thì bước tới vài bước rồi sững lại. Nàng hoang mang tự hỏi, không biết đó có phải là chàng trai hàng xóm năm xưa rụt rè mãi mới dám hỏi: “Thế… có chờ… không?”. Nhưng khi người đàn ông ấy gọi tên nàng bằng giọng nói thân thuộc, nàng khóc, tiếng khóc nghe như ngàn mảnh thủy tinh rơi, vì nàng phải chờ đợi quá lâu, và người nàng chờ nay đã biến thành người đàn ông có cái nhìn lạnh lẽo như thép.

Làng xóm đua nhau chúc mừng nàng. Các ông làm nghề “gõ đầu trẻ” đem mối tình chung thủy của hai người rao giảng trong các lớp học. Thế là từ đấy có thêm nhiều cậu bé chỉ mơ về chiến trận. Mơ về một mai mình được hầu cận đấng quân vương. Còn những cô bé thì chỉ ao ước sao mai này lớn, được chờ người yêu đến khi lỡ thì!

Không chậm trễ gì, người ta làm lễ cưới cho đôi tình nhân chung thủy. Vua ban áo tím cho nàng trinh nữ lỡ thì và đám cưới trọng thể hết chỗ nói. Hoàng hôn xuống, cạnh chén rượu bên mâm cỗ, quan khách tròn xoe mắt nghe chú rể kể chuyện. Mười mấy năm hầu cận vua, anh ta đã quen tính kín miệng. Và chỉ bốc lên khi rượu đã ngà ngà. Nhưng anh không biết nói chuyện gì khác, ngoài chuyện chém giết. Anh kể về những bữa tiệc đầy sơn hào hải vị ngập máu trong thời bình và say sưa mô tả các kiểu chết của nhiều người khác nhau dưới tay kiếm của anh. Cuối cùng, vì sao vua đã ban cho anh ta chiếc đai vàng.

Người trinh nữ nghe chuyện của chồng mới cưới và nàng đứng không vững nữa. Lảo đảo, nàng lùi dần về buồng. Nép mình trên giường trong bóng tối, nàng như ngửi thấy mùi tanh lợm của máu, và trên mặt nàng như có làn môi lạnh toát của những oan hồn lướt qua. Nàng vùng dậy, run lật bật, vội vàng châm lửa lên tất cả các ngọn đèn dầu lạc mà nàng tìm được trong buồng. Ánh đèn chập chờn đỏ quạch càng làm nàng thêm sợ hãi.

Vừa lúc đó, có tiếng kẹt cửa. Thân hình to lớn của người chồng mới cưới chếnh choáng tiến vào. Theo thói quen, anh ta vẫn mang theo thanh kiếm. Nàng nhìn lên, và thấy anh không vào một mình. Theo liền sau anh là một người đàn bà trong veo, tóc xoã - chỉ có bộ tóc là còn màu sắc - mặc quần áo đại tang, đang cầm một tấm áo đẫm máu giơ lên và cất giọng đều đều một cách kỳ lạ, lặp đi lặp lại như không bao giờ dứt:

-Hãy trả chồng cho ta! Kẻ giết bạn kia, trước khi mi bước vào giường cưới! Hãy trả cha cho năm đứa con thơ dại của ta! Hãy trả…

Vậy mà chồng nàng không nghe thấy gì cả, anh dựng thanh kiếm vào vách, rồi xáp tới đặt tay lên ngực nàng. Ngay lúc đó, nàng nhìn thấy máu từ tấm áo trong tay người đàn bà xoã tóc rỏ xuống hai bàn tay người chồng mới cưới. Nàng ôm mặt rú lên kinh hãi:

- Ôi kìa, máu! Máu nhiều quá! Máu đỏ cả hai bàn tay!

Chồng nàng giật mình nhìn lại. Anh vẫn không thấy gì cả, ngoài những vết sẹo ngang dọc nơi bàn tay mình. Anh dỗ dành:

- Ồ! Can đảm lên, cô em ủy mị! Chẳng qua là vì em quá hồi hộp đó thôi! Đã bao ngày ta chờ phút giây này. Nào, hãy vui lên.

Anh nói vậy, nhưng miệng không cười và mắt vẫn lạnh như thép, cũng như từ ngày về đến giờ, chưa một ai nhìn thấy anh cười. Người trinh nữ bỏ hai bàn tay che mặt. Nàng không nhìn thấy người đàn bà tóc xoã nữa, nhưng trên khuôn mặt đang gần xuống mặt nàng, nàng chỉ thấy khóe miệng mím chặt và cái nhìn lạnh lẽo như cái nhìn của Thần Chết. Lại sợ hãi cuống quít, nàng van vỉ:

-Hãy mỉm cười đi anh! Em van đấy! Hãy cười lên để em thấy anh của ngày xưa. Bao năm chờ đợi, em đâu muốn anh buồn…

Người chồng cố hết sức để mỉm cười. Đã lâu lắm rồi anh không làm cử chỉ đó nên bây giờ anh không biết bắt đầu một nụ cười như thế nào. Khó nhọc lắm, anh mới nhớ ra rằng, khi cười người ta phải để lộ ít nhất là một hàm răng. Anh nhếch môi, để lộ hẳn hai hàm răng chắc khỏe.

Nhưng anh quên rằng, khi người ta cười, chính đôi mắt cười trước, cái miệng cười sau, thậm chí chỉ cười bằng mắt cũng đủ. Mà đôi mắt muốn cười, trước hết tâm hồn phải cười đã, cho nên cố gắng để mỉm cười, trông anh lại thêm vẻ dữ dằn đe dọa của một con sói. Ngay lập tức, vợ anh co rúm lại và quay mặt vào trong, thổn thức cố kìm tiếng khóc.

Người chồng buồn bã soi trong tấm gương cười, ngắm kỹ mình, rồi tuyệt vọng:

- Thôi, thế là hết, cả một đời chờ đợi! Em chối từ ta, em ghê tởm ta ư?

Anh rũ xuống thành giường, rồi gầm lên như một con thú bị thương:

- Tại sao em chờ ta cả đời, để rồi chối từ ta? Tại sao em bắt ta phải cười! Còn đâu nữa chàng trai với lớp lông măng trên mép ngày xưa! Ta đã trở thành “người đàn ông không cười” của triều đình, từ khi bàn tay này nhúng vào máu bạn bè, bên những bàn tiệc đầy sơn hào hải vị. Đấng quân vương sai ta giết hết những kẻ bất tuân thượng mệnh bằng các chiếc đũa. Trong mọi chiếc đũa nạm vàng nơi bàn tiệc đều có một lưỡi dao tinh tế giấu ở trong…

Anh nức nở, đôi vai rung lên dữ dội:

- Ôi! Bạn ta! Người bạn đã cùng ta tựa vào lưng nhau tìm hơi ấm chống đỡ cơn gió lạnh chiến hào. Thôi, thế là hết và đây là đêm tân hôn vĩnh biệt, phần thưởng cuối cùng cho người lính quá nửa đời phụng sự đấng quân vương.

Tiếng nức nở dữ dội của người chồng mới cưới rung chuyển cả căn phòng. Rồi xách kiếm trên tay, anh bỏ đi biệt xứ. Có người nói rằng anh đã đến tìm vua, định bắt vua phải đền tội đã biến anh thành người đàn ông không biết cười. Nhưng vua đã kịp giết chết anh trước, bằng chính một trong những chiếc đũa nạm vàng nơi bàn tiệc. Cũng có người bảo rằng anh lại lao vào những cuộc chém giết mới không ghê tay cho quên ngày tháng.
Chỉ còn lại nơi quê nhà người trinh nữ lỡ thì. Nàng sống âm thầm như cái bóng, mà không một lần nghĩ đến chuyện tự giải thoát bằng cái chết. Nhưng cái tật hễ có tiếng chân hay tiếng động mạnh là đưa tay lên ôm mặt thì nàng không sao bỏ được.

Một hôm, người xã trưởng được mời đến để làm giấy chứng tử cho nàng. Nàng chết mà hai tay che mặt, người khâm liệm nắn thế nào cũng không bỏ ra.

Vài ngày sau, trên mộ nàng rùm roà mọc một loài cây thấp lòa xòa mang hình tròn tim tím buồn man mác. Mỗi khi có chân bước qua hay va chạm mạnh, những chiếc lá lăn tăn lại giật mình khép lại, xuôi xuống như bàn tay ai che mặt.

Những loài hoa cỏ mọc đầy chung quanh lấy làm lạ lùng lắm về chuyện đó. Một hôm, chúng chặn chàng Gió lại:

- Này, anh Gió! Ở đây, không có ai già như anh và trẻ như anh. Vậy anh hãy nói cho chúng tôi biết vì sao loài cây mới đến kia, tầm thường đến vậy, lòa xòa bên vệ cỏ, khách bộ hành dễ dàng giẫm lên, có gì đặc biệt đâu mà phải gìn giữ, hơi một tí lại lấy tay che mặt, điệu đà làm vậy?

Từng trải như chàng Gió mà cũng không trả lời được.
Thế là một đêm thanh tĩnh, dịu dàng, muôn hoa cỏ đang mơ màng trong giấc ngủ êm đềm, chàng Gió lướt tới bên loài cây tầm thường ấy, khẽ hỏi:

- Này cô em bé bỏng! Sao em hay che mặt thế? Ở đây có ai chọc ghẹo em sao? Em hay e thẹn lắm à? Nếu không, tại sao người ta lại gọi em là cây trinh nữ?

Đắn đo một chút, rồi loài cây ấy nhẹ nhàng đáp:

- Không phải thế đâu, mặc dù chết đi, em vẫn là trinh nữ. Em che mặt vì sợ. Ngày nay người ta càng tranh giành nhau dữ hơn, những bàn tiệc ngập máu vẫn còn nhiều. Vậy nên, mỗi va chạm, mỗi bước chân tạt qua đều làm em giật thót mình. Em sợ người ta sẽ gửi đến cho em đôi bàn tay đầy máu và khuôn mặt người yêu xưa chẳng biết cười.

Cây trinh nữ chợt co mình lại vì vừa nghe tiếng chân qua. Đó là bước chân sóng đôi của một đôi trai gái đang đi trong sương mù. Trước khi cẩn thận khép những mắt lá lại, cây trinh nữ cầu khẩn: “Ôi! Lạy Phật! Cầu cho đây không phải là bước chân của những người phải tiễn nhau về nơi ấy…”.

Bản quyền của Làng Xìtrum

  • Thư mục: Cầu Vồng Tình Yêu |
    Đăng ngày: 17:17 25-05-2009
    không có anh mùa đông em vẫn ấmkhông có anh trái đất vẫn cứ quayem vẫn luôn đến lớp hàng ngàyvà em cũng vẫn thường hay ca hátnhưng anh ơi.... không có anh trái tim em tan nátem...
    Lời bình (0) | Trích dẫn (0)
  • Thư mục: Truyện Cổ Tích |
    Quan trọng
    Đăng ngày: 21:14 24-05-2009
    Một người có ba con trai, cả cơ nghiệp có một cái nhà. Người con nào cũng muốn sau này, khi bố mất, nhà sẽ về mình. Ông bố thì con nào cũng quí, thành ra rất phân vân, không biế...
    Lời bình (0) | Trích dẫn (0)
  • Thư mục: TÌNH BẠN TUỔI TEEN |
    Quan trọng
    Đăng ngày: 21:11 24-05-2009
    <EMBED src=http://static.mp3.zing.vn/skins/gentle/flash/mp3Player.swf?xmlURL=http://mp3.zing.vn/play/?pid=IW6I8999||4&songID=0&autoplay=true&wmode=transparent width=430 heigh...
    Lời bình (0) | Trích dẫn (0)
  • Quan trọng
    Đăng ngày: 12:49 22-05-2009
    [Kênh14] - Cùng “mổ xẻ” kết quả chút nào! Đối với hàng triệu khán giả dõi theo American Idol 8 từ những vòng đầu tiên và chính bản thân Adam cùng Kris, kết quả tối qua là một...
    Lời bình (0) | Trích dẫn (0)
  • Thư mục: TÌNH BẠN TUỔI TEEN |
    Quan trọng
    Đăng ngày: 14:08 20-05-2009
    Bài văn đạt điểm tối đa của thí sinh tỉnh Hồ Nam Đọc hai câu thơ sau đây, rồi làm bài theo yêu cầu: "Thiên giai tiểu vũ nhuận như tô Tảo sắc diệu k...
    Lời bình (1) | Trích dẫn (0)
  • Thư mục: TÌNH BẠN TUỔI TEEN |
    Quan trọng
    Đăng ngày: 21:25 19-05-2009
    "Em trai tôi 17 tuổi, phát triển bình thường nhưng dương vật bị cong ra phía trước một cách bất thường. Trường hợp em tôi có vấn đề gì không?". Trả lời: Cong dươ...
    Lời bình (1) | Trích dẫn (0)
  • Thư mục: TIN NHANH THEO MÙA |
    Quan trọng
    Đăng ngày: 18:06 18-05-2009
    Lý tưởng cho những chuyến rong ruổi, 10 mẫu notebook dưới đây thực sự nổi bật nhờ trọng lượng nhẹ như "lông hồng" và thiết kế siêu nhỏ gọn. Chỉ có điều, giá bán củ...
    Lời bình (2) | Trích dẫn (0)
  • Quan trọng
    Đăng ngày: 17:30 18-05-2009
    Bài liên quan: lai 1 tuần nữa trôi qua rùi mọi người nhỉ.... TUẦN 2. Bài liên quan: Giới thiệu hoạt động và đăng kí tham gia Nghe tất cả các bản thu tham gia hoạt động ...
    Lời bình (0) | Trích dẫn (0)
  • Thư mục: TÌNH BẠN TUỔI TEEN |
    Quan trọng
    Đăng ngày: 13:41 17-05-2009
    (Dân trí) - Nếu phần thi kịch tính ở Vượt chướng ngại vật thuộc về Bùi Tứ Qúy thì điều này đã được thể hiện ở chàng trai Quốc học Huế Hồ Ngọc Hân trong phần thi Về đích. Vậy l...
    Lời bình (9) | Trích dẫn (0)

Website yêu thích

Sửa Đóng

Website yêu thích

  • http://hoahoctro.vn
  • http://google.com.vn
  • http://vietgiaitri.com
  • http://baomoi.com
  • http://yahoo.com.vn
  • http://vietnamese.cri.cn
  • http://xonefm.com
  • http://dantri.com

Tâm trạng

Đóng

Tâm trạng

Từ 25-06-2009 đến 16-09-2009

Mô-đun 3

Sửa Đóng

Kế Hoạch Hóa Ra đình ^^!

Một tổ chức về kế hoạch hóa ra đình có tên là IUNETICDIZƠĐỊTPHEN,VIệt Nam được chọn làm nước nhà tổ chức,nên có rất nhiều nước của nhiều Châu đến tham. Nước Pháp cho mình là tiến bộ, nên cử ngay ngài MEC XI MOX ###### đi tham dự Tây Ban Nha Hok chụi kém cử anh G MÔNG KUTÊ con cháu của ĐÔ KI HÔ TÊ đi tham dự Nước Lào cũng hok kém củ ngay 2 đai diện,đại diên chính là anh CHIMDEOTHOIXONGHAN đi tham dự,thư kí là cô CHO HÃM SAO HOK HÃM,tham gia cho đử dân số NGA cử đồng chí MÓC ###### RA ĐÔT đi tham dự,sác cặp cho bác Nga ngố là anh Evan ###### TO NHƯ PHÍCH. Hàn Quốc cử ngay 2 anh chàng CU ĐANG SUN và HIẾP SONG GIÔNG đi tham dự TRung Quốc cho cô BÀNH TỬ CUNG đi tham dự Nhận diên đượn đối thủ của mình Việt Nan cử ngay hòa thượng THÍCH GIAO HỢP đi tham dự chắc các bắc cũng biết kết quả ra sao rồi đó

Mô-đun 6

Sửa Đóng

CUOI DE

Reng! Reng! Reng!... Dậy thôi... ối, ai đổ keo vào mắt mình vậy, mở hoài không ra, cộm cộm khó chịu quá! Lọ mọ lấy cái gương soi. Ôi khiếp! Mắt sưng húp, lòng trắng con ngươi đỏ quạch, ghèn mắt vàng khè quấn chặt lấy lông mi! Thôi rồi! Mắt nai đã thành “mắt bò mắt bụp” hic hic. Lù khù sau cặp kính dầy cộm như thầy bói, đi đâu cũng lảng mặt đi như tội phạm trốn lệnh truy nã. Mắt nhức không chịu được. Lại còn ngứa nữa chứ. Lỡ có tia nắng nào nhí nhảnh “nắng hồng soi mắt em” thì thôi rồi, nước mắt tuôn tràn trề đau đớn. Học bài chừng nửa tiếng là mi mắt đồng loạt đầu hàng, sụp hết xuống không mở lên nổi nữa.

Mô-đun 2

Sửa Đóng

XEM PHIM

welcome

Cập nhật ngày

Sửa Đóng

Cập nhật ngày

10:37 16-09-2009

Bài mới nhất

Sửa Đóng

Blog tôi thích

Sửa Đóng

Blog tôi thích

Bình luận mới nhất

Sửa Đóng

Bình luận mới nhất

Lịch

Sửa Đóng
S M T W T F S
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30  

Tìm

Sửa Đóng

Tìm


Mô-đun 5

Sửa Đóng

club

Hồ sơ blog

Đóng

Hồ sơ blog

Tên:
lục tiểu phụng
Tự giới thiệu:
là người thích viết lách , khám phá cuộc sống
Mô tả blog:
Cùng hoà mình vào không khí 1000 năm thăng long !Và chào sinh nhật TÔI 12/09! Trang blog xấu nhất!
Sở thích:
Máy tính & Internet, Hoạt động ngoài trời, Âm nhạc, Nấu ăn & Ăn uống, Du lịch, Đọc & Viết , Chat, Mua sắm

Thống kê

Sửa Đóng

Thống kê

  • Khách hôm qua: 10
  • Tổng số khách: 8272
  • lượt xem hôm nay: 1
  • Tổng lượt xem: 15826
  • Bài viết: 230
  • Hình ảnh: 70
  • Lời bình : 496

Mô-đun 7

Sửa Đóng

2008 - SẼ TỚI MÙA ĐÔNG

Thủ đô Hà Nội
Ha Noi

Cố đô Huế
Co Do Hue

Tp Hồ Chí Minh
Ho Chi Minh

Tp Ðà Nẵng
Da Nang

CAO BẰNG Click for Cao Bang, Viet Nam Forecast
BẮC KẠN Click for Bac Can, Viet Nam Forecast
SƠN LA Click for Son La, Viet Nam Forecast
LẠNG SƠN Click for Lang Son, Viet Nam Forecast
LÀO CAI (SAPA) Click for Lao Cai, Viet Nam Forecast
THÁI NGUYÊN Click for Thai Nguyen, Viet Nam Forecast
MÓNG CÁI – QUẢNG NINH Click for Mong Cai, Viet Nam Forecast
NAM ĐỊNH Click for Nam Dinh, Viet Nam Forecast
THANH HÓA Click for Thanh Hoa, Viet Nam Forecast
VINH – NGHỆ AN Click for Vinh, Viet Nam Forecast
HÀ TĨNH Click for Ha Tinh, Viet Nam Forecast
ĐỒNG HỚI – QUẢNG BÌNH Click for Dong Hoi, Viet Nam Forecast
HUẾ Click for Hue, Viet Nam Forecast
ĐÀ NẴNG Click for Da Nang, Viet Nam Forecast
HOÀNG SA – ĐÀ NẴNG Click for Hoang Sa, Viet Nam Forecast
QUY NHƠN Click for Qui Nhon, Viet Nam Forecast
NHA TRANG – KHÁNH HÒA Click for Nha Trang, Viet Nam Forecast
TRƯỜNG SA – KHÁNH HÒA Click for Truong Sa, Viet Nam Forecast

Blog về tôi

Mô-đun 9

Sửa Đóng

Truyền thuyết nữ học viện, Đang sáng tác

Ngày …Tháng …Năm … Tất cả sắp chấm dứt … Mình sợ …mình không muốn … Nó đang ở đây ư ? …Mình cảm thấy nó …bất cứ nơi đâu … Lạnh quá …Cảm giác gì thế này ? …Mình điên mất rồi … (R.W.1889) ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Nguồn truongton.net _CLAIRE !Sắp muộn rồi đấy …Con còn muốn “nướng” đến bao giờ ? _Con dậy ngay đây … Claire liền tung tấm chăn sang một bên ,đánh răng rửa mặt và bận đồng phục vào .Hôm nay ,cô hơi căng thẳng .Thế là mùa hè đã qua mất rồi .Cô biết chắc rằng đến trường chán nản vô cùng .Vì sao ư ?Vì cô biết trường học không đơn giản và đặc biệt những người như cô sẽ dễ dàng bị tẩy chay khỏi cộng đồng …lúc nào cũng vậy …Cô cầu mong mình được nằm trên chiếc giường êm ấm đó lâu hơn .Hôm nay …đúng …hôm nay là ngày đầu tiên cô ở lại trường cho đến hết năm .Tất nhiên họ không cấm chúng ta về với gia đình trong những dịp mừng năm mới hay giáng sinh nhưng như vậy cũng chẳng khác tù đày là mấy … _...Suốt ngày bị giáo viên « vờn » trên lớp học …ngồi ở một góc sân nào đó nhìn mấy đứa con gái chạy như lũ gà tây gặp diều hâu …Đêm đến thì leo lên một chiếc giường ọp ẹp bốc mùi ẩm mốc … _Con lẩm bẩm gì thế ?Mẹ cô hỏi . _Không có gì đâu ạ -Claire giật mình ,vội chộp lấy miếng bánh mì trên bàn-Chào mẹ ,hẹn gặp lại vào lễ giáng sinh . Không kịp để người mẹ đáp lại ,Claire phóng ra cửa với chiếc xe đạp ,mất tăm phía cuối đường . Gió lồng lộng thổi ngang qua tai ,tát thô bạo vào mặt ,hất tung mớ tóc lù xù của Claire .Cô rùng mình ,rút trong túi áo ra một chiếc khăn choàng cổ . « Trời lạnh thật !Chẳng hiểu sao mới đầu thu đã lạnh thế … »-Cô tự nhủ .Bỗng nước từ đâu văng tung tóe lên khắp người ,bộ đồng phục ướt nhem . _Xin lỗi nhé ! Claire trừng mắt nhìn kẻ vừa nói ,hơi choáng ngợp .Cô ta đi xe hơi mới toanh ,loại nóc trần ,một tay để lên vô lăng đeo toàn vòng và nhẫn đắt tiền ,tay còn lại vịn trên thành xe đeo đồng hồ hiệu Patek Philippe cũng đắt không kém .Mái tóc vàng bồng bềnh ,làn da trắng mịn cho thấy cô ta thuộc dòng tiểu thư cao quý ,chưa từng bị đánh mắng bao giờ …dám vậy lắm … Tốt nhất đừng đụng vào cô ta . Claire im lặng ,tiếp tục đi ,làm lơ những cô gái điệu đà khác đang chọc quê chiếc xe đạp « cà tàng » .Đầu năm đã gặp những chuyện thế này …Thật xui xẻo ! Xa xa ,bóng dáng ngôi trường đã hiện ra .Nữ học viện Liberty ,ngôi trường dành cho hai loại nữ sinh danh giá : Thành tích học tập tốt và …thừa tiền .Một ngôi trường cổ kính ,được xây dựng khoảng năm 1810 ,đáng nhẽ nó rất thảm hại .Do nhà trường đã bỏ tiền ra trùng tu nên bây giờ nó giống một ngôi trường hơn cái nhà hoang .Claire chẳng thích thú với việc theo học trường này nhưng đây là trường học gần nhà cô nhất ,tiện việc đi lại nên …vậy thôi . _Á !!Đến giờ học rồi ! Claire hốt hoảng ,chuông vào giờ học đã vang lên .Cô chạy hết tốc lực vào lớp .Giáo viên chưa vào .May mắn là vậy .Claire thở phào nhẹ nhõm ,ngồi xuống cạnh Jullian -cô bạn quen thân hồi cấp II . _Tiết gì vậy ?-Cô hỏi . _Địa lý -Jullian đáp . _Chán quá đi ! _Mà sao cậu ướt vậy ? _Lúc nãy bị một nhỏ nhà giàu chạy xe hơi đời mới tạt nước vào người … Jullian ngạc nhiên : _Không đoán trước chuyện đó sẽ xảy ra mà tránh à ? _Tớ nói rồi kia mà …không phải lúc nào cũng được … Cuộc nói chuyện tạm ngưng .Giáo viên Địa lý ,cô Bella bước vào .Cả lớp khúc khích cười bởi thân hình “quá cỡ” của cô ấy .Jullian khó chịu ra mặt : _Quá đáng !Xem cái cách họ cười nhạo những người béo mập kìa .Bà tớ cũng béo đấy …Thì đã sao … Claire chỉ ậm ừ trong miệng ,cô không muốn làm bạn giận nên cố nén tiếng cười của mình . Cô Bella bắt đầu điểm danh : …Alanova Slakia Anna … Một bạn gái thắt bím giơ tay lên . …Aroni Daya Lisa … Bạn này có mái tóc màu hung đỏ . …Baxter Waline Katherin … ………… …Fahey Stepha Taranee … …Falme Carna Jullian … _Tới Jul rồi … … Mailing Tirly Opal … …Stomer Sella Rei … …Swallow Slytha Claire … Cô giơ tay lên . Tiếp sau đó là mấy cái tên gần cuối danh sách đến hết .Sổ điểm danh gập lại .Giờ học tiếp tục …tiếp tụ trong sự tẻ nhạt chưa từng thấy .Bài Một là « Các phép chiều hình bản đồ cơ bản » .Câu hỏi đầu tiên : « Bản đồ là gì ? » .Jullian đứng bật dậy trả lời ngay : _Bản đồ là hình ảnh thu nhỏ của một phần hay toàn bộ bề mặt Trái Đất lên mặt phằng trong cơ sở toán học nhất định nhằm thể hiện các hiện tượng địa lý tự nhiên ,kinh tế xã hội và mối quan hệ giữa chúng thông qua khái quát nội dung và trình bày bằng hệ thống kí hiệu . Quá đỉnh !Cô Bella gật gù và cho một điểm cộng vào sổ .Sau đó ,cô treo tấm bản đồ và giảng bài đầu tiên .Một số người đã gục gặc .Có vẻ chỉ còn Claire và Jullian là đủ sức “chiến đấu” . « …dùng để vẽ những khu vực xích đạo .Bài học kết thúc .»-Những chữ cuối cùng được xướng lên . Hết tiết ,cô Bella giao lớp hai bài tập bản đồ về làm rồi nhanh chóng biến đi .Chắc cô không muốn nán lại để xem bọn con gái còn sức cười nữa không … Qua tiết thứ hai ,Claire mới thấy cô nhà giàu cùng đám bạn hợm hĩnh bước vào ,đùa giỡn ầm lên .Đâu đây nghe văng vẳng những lời nói thầm thì : “Là Jane đấy .Bố cô ta là chủ tịch của một trong những công ty hàng đấu nước Mỹ . » … « Xa thế !Vậy ở Anh cô ta sống với ai ? » … « Không có bố thì có mẹ …cậu này hỏi vớ vẩn … » … « Ai mà biết …hihi… »… « Ủa ,tớ nhớ cô ta phải học tiết địa hồi nãy chứ ? Sao bây giờ cô ta mới vào …» … « Nói bấy nhiêu cũng hiểu …cô ta bùng tiết chứ gì . » Một bọn vô công rỗi nghề …lo kiếm lớp học của tiết kế không lo …Claire chẳng hơi đâu quan tâm .Vì vẻ ngoài của Jane cũng đã nói cho ta biết cô ta có người thân giàu có .Cô sải bước ra khỏi phòng vá đụng nhẹ vào Jane .Hai người lườm nhau bằng ánh mắt sắc lẹm .Đầu Claire chợt nhức nhối …dường như cô thấy điều gì đó …mờ nhạt …
 

R H
G S
B V

#