Đăng ngày: 08:38 18-11-2009
Hôm
nay nhiệt độ bắt đầu hạ xuống... Khi ngày ngắn dần đi và nỗi buồn bắt
đầu len lỏi, tính lười biếng cố hữu cũng trỗi dậy, đó là lúc mùa đông
đã đến. Trời rét cũng khiến hệ miễn dịch phải chật vật chống chọi với
những virus cảm cúm xung quanh...
Cái buốt giá, làn môi khô nẻ, những sắc màu đa dạng và rực rỡ
của muôn vàn loại áo rét, trò chơi trốn tìm thường xuyên của mặt trời,
rồi thì những tiếng xuýt xoa vì lạnh, vì phải đợi chờ... Có khi tôi
nghĩ rằng mùa đông thật giống với những nỗi buồn. Cuộc sống có thật
nhiều nỗi buồn nhưng mỗi năm chỉ có một mùa đông. Có thể vì thế nên
Thượng đế đã làm cho ngày thật ngắn còn đêm thì thật dài.Mùa đông cho
ta biết thật nhiều điều. Đó là mùa mà cây bàng vẽ lên nền trời xám
những khẳng khiu, tội nghiệp của những chiếc cành không lá. Trước khung
cảnh ấy có thể đủ khả năng để hiểu, dù một lần thôi, giá trị của khát
vọng?Nếu không có những nỗi đau thì ta chưa sống đủ một kiếp người.Mọi
cái mới mẻ, ngọt ngào chỉ có thể được sinh ra từ những nỗi đau.
Mùa đông được coi là mùa của lãng quên. Thế nhưng mùa đông
bắt ta phải nhớ rằng còn vẫn có thật nhiều điều không thể nào quên.Tôi
không thích mùa đông nhưng lại có thật một tình yêu mơ hồ với nó. Có lẽ
mùa đông đã cho tôi hiểu và biết nhiều về cuộc đời hơn. Tôi hiểu được
vì sao trong lạnh lẽo đến chừng ấy, con người vẫn mỏi mong được sưởi
ấm, dù chỉ là một chút thôi.Mùa của những lỗi lầm và trăn trở. Mùa mà
cây sim đứng nhọc nhằn trong mưa rét nhưng không thể nở hoa. Đó cũng là
mùa ủ ấp những lộc chồi. Mùa xuân bắt đầu bằng những cơn gió lạnh đến
tái tê từ lúc cuối đông...
Hôm qua, khi buổi tối, lang thang trên phố với thằng bạn, ngắm dãy phố dài sao sác nhừng hàng cây. Cái lạnh len lỏi vào mỗi con người, mình cảm nhận được từng chút lạnh thấm vào da thịt. Gió đang tìm cách len vao cơ thể qua nhưngc chỗ ko được nguỵ trang kĩ bằng áo ấm và khăn choàng. Thế nhưng, mình thấy rùng mình vì rét và cảm giác muốn có ai đó ở bên cạnh.
Tuy rằng đông đã sang, thu đã tàn nhưng phảng phất đâu đây vẫn
còn mùi hương hoa sữa . Nó không nồng nàn như khi chớm thu mà thơm lay lắt,
lúc sộc thẳng vào mũi người ta, lúc hít hoài chả thấy. Từng cơn gió se
sẽ lay động và làm rụng xuống những chiếc lá vàng. Gió không đủ mạnh để
cuốn bay những chiếc lá, nó chỉ đủ làm lá di chuyển nhè nhẹ hòa lẫn với
dòng người. Mình muốn dừng lại, giang tay chặn những chiếc lá vàng kia
nhưng tuổi tác và dòng người đang trôi sẽ phá vỡ cảm giác tuyệt vời vốn
có của mình mất.
Mình thấy yêu mùa đông hơn từ khi biết em. Những lúc một mình lang thang
trên đường thế này, mình luôn nghĩ đến em, nghĩ đến đôi bàn tay với
những ngón mỏng manh và mềm mại nhưng rất ấm. Mình luôn mơ cái cảm
giác được em ôm vòng từ phía sau và các ngón tay em đan lấy ngón tay mình, siết chặt.
Mình nhớ đến câu châm ngôn đã đọc ở đâu đó "các ngón tay trong một bàn
tay thường không khít nhau là vì để chỗ cho người khác đan tay vào".
Mình xin được đính chính với mình, cảm giác đó chỉ có khi bàn tay đan
vào là của em, chỉ có em thôi.
Mình thích đi một mình để sống trong tưởng tượng. Gió lạnh và thời tiết
khô hanh sẽ không làm cho mình sợ nếu mình luôn có em bên cạnh. Cảm
giác em bên cạnh mình, hay mình được nắm chặt tay em trong tay... rất
kỳ lạ, khiến chỉ cần hình dung tới thôi, mình đã không còn thấy lạnh.
Mình vẫn cứ mong ước, vào một buổi sớm mùa đông lạnh lẽo, em nhẹ nhàng đến bên mình và thì thầm: "ông có lạnh không?"
banglangtim7641 21:00 19-11-2009
Cái na ná của tình yêu thì có trăm ngàn
Nhưng đích thực tình yêu chỉ duy có một
Nên nhiều lúc cứ ngỡ mình đã gặp
Nửa của minh nhưng nào của mình đâu?
voi_coi_1988200008:43 24-11-2009