Tôi
muốn mình là một cây bút chì bằng nắng để vẽ lên thế giới này ngập sắc
màu ấm áp, dịu dàng mỗi sớm mai. Nắng khẽ rọi vào mắt để cho ta thêm
một ngày được thấy, được yêu cuộc đời này…
Một
hạt nắng tò mò len lỏi vào những góc tối của khu vườn bí mật để thấy rõ
một chú kiến đang lặng lẽ tha mồi, một vài chú sâu con lười biếng chưa
muốn dậy...
Cây
bút ấy làm bừng lên không gian sau những cơn mưa, chỉ đơn giản, nắng
hiểu, lúc nào cần xuất hiện đúng lúc. Nắng lau khô những giọt nước mắt
đọng lại trên mi mắt, khiến ai đó tự nhiên nín khóc và như cậu bé Ximon
bé nhỏ bắt đầu tìm kiếm chú ếch xanh bên dòng sông nhỏ thủa nào... Nắng
khiến ta thấy rằng, cuộc sống xung quanh mình dường như từ trước vẫn
thật nên thơ và sôi động... Ta nhìn thấy rõ hơn hạt nước mưa đậu lại ở
đầu cành lá măng nhỏ tí xíu, lung linh như những hạt ngọc trai – và tự
nhiên ta thấy, mình thật giàu có khi được sở hữu cả cái thế giới bảy
sắc cầu vồng đang lấp lánh quanh mình…
Nắng
vẽ lên những hình thù hài hòa, tự nhiên, những chấm tròn to nhỏ trên
bãi cỏ xanh non, đôi khi những hình thù ấy kỳ quái đến mức, nó kích
thích trí tưởng tượng của bất cứ ai dù chỉ thoáng nhìn… Bởi đôi khi ta
tự cho phép mình được tưởng tượng để quên đi rằng mình đang ở đâu và
mình là ai…
Những
chấm nắng cười giòn tan, nhảy nhót vui chơi như những con vờ trong câu
chuyện cổ Andecxen, vui chơi hết một ngày rồi lặng lẽ gieo mình xuống
bãi cỏ xanh và chìm vào giấc ngủ của màn đêm với nụ cười mãn nguyện.
Ngày hôm sau lại là những giọt nắng khác mê mải kiếm tìm gì đó trên
cánh cổng đỏ trong Văn Miếu những lớp sơn xưa và nay...
Cây
bút chì ấy cũng sẽ vẽ được những đường cong thẳng, sáng tối, chỗ phớt
nhẹ, chỗ đậm lên, để thấy bóng cô bé gái đang chơi nhảy lò cò dưới tán
cây. Không có ai chơi cùng, em chơi một mình và chơi với nắng. Nắng làm
mái tóc em bóng hơn, thơm hơn – bóng của em không còn nhỏ nữa, lúc nó
dài ra, lúc nó lại co lại... Thỉnh thoảng, lá cây rì rào, những mảnh
nắng nhỏ lại nhảy nhót vui tươi, cười cùng em trong giai điệu của một
buổi trưa hè yên ả… Một sợi nắng nào đó còn như lưu luyến đậu lại trên
mi mắt trong veo của em…
Nắng
phủ một lớp voan lên đồng quê tĩnh lặng, làm không gian như rộng ra,
trời cao hơn. Được ngồi dưới bàn tay rộng của những cây xoài, cây nhãn,
hoặc trong một khu vườn, người ta mới có thời gian nhìn rõ nắng hơn…
Nắng làm ta thấy quê hương mình trù phú hơn, những đồng lúa xanh mát
chạy như đến tận chân trời. Những mảnh ruộng trồng lạc, trồng đậu tương
thỉnh thoảng lại nổi lên như mảng màu đầy cá tính trong một bức tranh
trừu tượng giản dị....
... Có “hạt nắng vàng trong mê mải” nào đang đuổi theo một chú bướm trắng trên ruộng cải...
Nắng vặn vẹo oằn mình theo bước đạp xe nặng nề đổ bóng xuống mặt đường bỏng rát…
Nắng
làm dài hơn bóng mẹ trên đồng, làm những con đường xa như thêm xa hơn,
đâu đâu cũng một màu nắng, nhưng có lẽ nó lại làm người ta trân trọng
hơn những lúc đã tìm về bến đỗ của cuộc đời mình, một mái nhà nhỏ trong
lùm cây mát mẻ, lối vào dịu lại vây quanh ta hơi rêu ẩm ướt của hai bên
tường gạch… Ở nơi đó ta có thể đón từ bàn tay mẹ chén nước chè thơm
mát, được nghe tiếng con trẻ cười đùa và tiếng ai đó ru con âu ơ bên
cánh võng…
Đôi khi, nắng làm đôi gò má ai đó ửng hồng lên để che đi vụng về cảm xúc chân thành yêu thương đang dâng lên trong ánh mắt…
Cây
bút chì đó kì cạch vạch từng đường trên thân cây già như muốn ghi dấu
lại mỗi ngày qua đây, khắc rồi lại xóa, khắc rồi lại xóa, bởi còn có
gió. Gió thì muốn xóa đi tất cả, cuốn đi tất cả, để rồi ngày mai, nắng
lại khác và gió lại khác.
Ai
bảo nắng không có mùi, mùi khô ấm khi được áp mặt vào những quần áo
được nắng sau bao ngày mưa người ta chờ đợi, mùi của thóc lúa, rơm rạ
bà phơi trên sân, mùi của nắng trên những chiếc lá khô nỏ cong queo nằm
lại trên sân nhà…
 |
| Theo blog my_vietnam |
Chính
nắng làm lá vàng hơn, quả chín đỏ hơn, hoa nở nhanh hơn và cuộc sống
này lại thêm những màu sắc mới – nắng hóa thân trong mọi sắc màu của
cuộc sống vốn đã rất sặc sỡ này….
Rồi hành trình của nắng cũng đến lúc bước qua bậu cửa của ngày…
Ánh
nắng quái chiều hôm có thể khiến người vợ nào tự nhiên dừng lại trên bờ
đê dài không bước tiếp… Bước chân buổi chiều dường như ngưng đọng lại
nơi bến nước bập bềnh…
Những
tia nắng hấp hối khiến tiếng gọi con của gà mẹ thêm tha thiết, ấm cúng,
tiếng bát đũa va vào nhau gọi bữa cơm chiều gợi cho người ta xúc cảm
chân thành, thấy trái tim mình như ngừng đập… muốn mình thuộc về một tổ
ấm nào đó thật bình yên….
Ánh
nắng chiều ấy cũng khắc họa vào không gian thời gian hai con người đang
thanh thản bên nhau nhìn hoàng hôn bao phủ trái đất… Tất cả như dừng
lại… nó gợi cho người ta nhớ đến hai “tặng vật mỏng manh thắm thiết”
trên bờ sông Xen trong những vần thơ của Eptusenko, trên tất mọi phù
hoa giả dối, để tìm đến cái đích thiêng liêng và vĩnh hằng của cuộc
sống này…
...Khi đang đi qua mùa hạ, tôi chợt nhận ra, mình không chỉ muốn làm nắng tháng tư, mà còn muốn mình làm cả trời nắng hạ..
http://www.vietnamnet.vn/blogviet/truyenonline/2007/06/707984/
|
KTL 14:49 29-05-2008