Thư mục: Offline-Giao lưu Clubs Yahoo! |
Quan trọng
Đăng ngày: 11:47 24-04-2009
Còn bây giờ, mời cả nhà thưởng thức chương 2 vừa mới ra lò, được tác giả Nguyễn Thiên Ngân viết tiếp theo đoạn kết của blogger Nguyễn Vĩnh Phong. Mời cả nhà đọc ngay và trổ tài viết đoạn kết cho chương 2 này nhé (xem cách dự thi ở cuối bài viết này) ![]()
CHUYỆN NÁO ĐỘNG MÙA HÈ
chương 2
Nguyễn Thiên Ngân
***
Phải nói Nhiên là người tinh quái. Xưa nay, cô nhóc hiếm khi đầu hàng trước một tình huống hóc búa nào. Chưa đầy năm giây sau đã thấy cô nàng mỉm cười đắc thắng. “Tụi mình sẽ tặng hắn một quyển sách!” - Nhiên nói. Thư tròn xoe mắt. “Nhưng để làm gì?”. “Ta sẽ làm hắn ngạc nhiên đến phát khóc, hắn sẽ đoán già đoán non xem ai đã cả gan làm chuyện ấy.” “Và?” “Và hắn chỉ có thể lần theo đường link cho sẵn trong quyển sách đó, để đến blog này mới mong tìm ra kẻ chủ mưu!”. Kế hoạch của Nhiên quả là lợi hại. Mọi chuyện sẽ không bị làm rùm beng lên. Chỉ mình Hoàng họa may đoán ra “những” ai đã làm chuyện đó.
Tối hôm sau, hai cô nàng lò dò đến một cửa hàng sách tiếng Anh trong thành phố. Thực tình, cả Thư và Nhiên đều chưa nhận được một đồng lương nào từ chỗ làm mà đã phải mất đi một khoản không nhỏ! Hai nàng rước về một quyển tiểu thuyết viễn tưởng tiếng Anh, với hy vọng người lạnh lùng như “ca trưởng” sẽ thích đọc những thứ đại loại như vậy.
Hai hôm sau, quyển sách cùng với “cái địa chỉ blog” cập bến quán cà phê nơi hai nàng làm việc... theo đường bưu điện. Tất nhiên là gửi cho Vĩnh Hoàng. Và còn “tất nhiên” hơn nữa khi cả hai nàng sẽ khó mà bị nghi ngờ. Bởi lúc bấy giờ, cả hai đang lụi cụi làm việc. Nhiên vẫn nhận order, còn Thư thì mang cà phê đến bàn số 7.
Hoàng hơi ngạc nhiên khi nhận được gói quà. Nhưng lập tức, anh ta nhét nó vào ngăn tủ và tiếp tục làm việc. Hai cô nhóc nháy nhau cười đắc thắng.
Ngày hôm sau, hai đứa hí hửng đi làm rất sớm. Tụi nó gặp Hoàng ở bãi để xe của nhân viên. Anh chàng đang lúi húi cất áo khoác vào cốp. Hằng ngày quen nhìn thấy Hoàng “đóng khung” trong bộ đồng phục đen, giờ nhìn anh ta mặc áo sơ mi quần jeans bình thường trông … đẹp trai dã man.
- Chào anh! – Thư và Nhiên nháy nhau, đồng thanh hô to.
Hoàng giật bắn mình, yên xe sập xuống trúng tay anh ta. Ba giây sau, anh ta mới có thể lắp bắp.
- Ờ … ừ… chào…
Hai cô nàng nhìn Hoàng trân trân. Lần đầu tiên anh ta để cho người khác thấy vẻ lúng túng ở mình. Rồi tụi nó cười ranh mãnh, tung tăng đi vào trước.
Suốt ca làm hôm đó, Nhiên và Thư thay phiên nhau quan sát Hoàng. Hai đứa trao đổi với nhau bằng những câu nói thầm thì ở góc khuất quầy bar. “Ê, chắc kế hoạch không ổn rồi mày ơi. Mày nhìn coi, ổng vẫn lạnh như tiền. Hay là ổng vẫn chưa vào blog đó?” Thư tỏ vẻ thất vọng thấy rõ sau hai phần ba ca làm. “Mày ngốc lắm. Phải từ từ cho khoai nó nhừ. Hắn ta đang ở trong giai đoạn cảnh giác cao độ. Cải hóa một con người chứ có phải ăn kẹo đâu mà đòi cho nhanh?!” Nhiên trả lời ngay tắp lự. Nhưng thật ra, cô nàng cũng đang sốt ruột kinh khủng. Hắn đứng đó, như bức tường thành không hề suy suyển bởi những lời móc máy của hai đứa trên cái blog nọ.
- Thư, Nhiên! - giọng Minh Anh đột ngột vang lên phía sau lưng hai đứa.
- Dạ, sao chị? – Nhiên giật thót.
Minh Anh cười khổ sở:
- Chị xin lỗi, nhưng anh Hoàng bảo chị nói với hai đứa, nếu có chuyện riêng cần thảo luận, anh ấy cho phép hai đứa nghỉ mười phút ra ngoài nói cho xong rồi vào làm tiếp.
Thư ngẩn mặt ra, dường như chưa tiếp thu được nội dung Minh Anh vừa chuyển tải. Nhiên cau mày. Nó lẩm bẩm.
- Cảm ơn chị. Để em tự nói với ảnh.
Rồi nó phăm phăm đi đến trước mặt Hoàng, lúc này đang đứng thay một đĩa nhạc khác vào máy.
- Thưa anh, không cần ra ngoài mười phút, tụi em nói chuyện đã xong. – Nhiên gằn từng tiếng một đầy vẻ gây sự. Giờ nó đang quá bực bội với gã ca trưởng đáng ghét này. Thậm chí nó không thèm để ý đến chuyện mình đã sai lè lè khi cứ lén lút tám chuyện riêng trong giờ làm.
- Vậy tốt. Làm việc đi nhé! – Trời ơi, tin nổi không, hắn cười khi nói câu đó.
Nếu phản ứng của Hoàng lại cư xử thờ ơ kiêu kì như những ngày trước, có lẽ sẽ xảy ra một vụ đụng độ, rồi sao cũng được. Nhưng đột nhiên anh ta mỉm cười khiến Nhiên không biết cư xử thế nào. Nó đành bỏ đi, miệng lẩm bẩm. “Ông này chắc thần kinh rồi!”
Hai đứa nó ngồi thừ trong phòng thay đồ. Minh Anh vừa cho quần áo vào túi xách, vừa nói:
- Thôi đừng có bực nữa. Chị nghĩ anh Hoàng nghĩ hai đứa cần nói chuyện, và ảnh tỏ thiện chí bằng cách cho phép hai đứa ra ngoài. Chỉ vậy thôi, chẳng có ý móc máy gì đâu.
- Ổng chơi tụi em thì có chị ơi! – Nhiên nhăn nhó.
- Tao cũng nghĩ ổng không có ý gì. Thái độ của ổng không phải là thái độ kênh kiệu kẻ cả như mấy lần trước. – Thư đột ngột nói – Tao thấy hình như ổng đang cố tỏ ra dễ thương, mà không biết cách thôi.
- Ý mày là kế hoạch đã bắt đầu có tiến triển? – Nhiên hỏi. Bây giờ nó dường như không còn tin vào cái kế hoạch do chính mình bày ra nữa.
- Đương nhiên. – Thư gật đầu. Lâu lâu nó tỏ ra thật là thông minh sáng suốt.
Minh Anh dè dặt:
- Kế hoạch?
- À không. Không có gì. – Hai đứa dường như nói cùng một lúc.
Minh Anh mỉm cười, nhún vai.
Hoàng dường như bắt đầu hiểu rõ có người đang quan sát mình. Nhất cử nhất động của anh ta đều bị “kẻ ấy” ghi lại trên blog như thể theo dõi bằng camera. “Kẻ ấy” là một ai đó giấu mặt trong ca làm hàng mấy chục nhân viên này, nhưng là ai thì Hoàng chưa thể nào xác định. Hành động của anh ta vì vậy mà trở nên thận trọng thấy rõ. Nhờ cái blog đó, hình như phần nào nhận ra nguyên nhân mình là kẻ “đáng ghét” trong mắt các đồng nghiệp cùng ca làm, Hoàng bắt đầu cởi mở hơn. Anh ta đang thay đổi, không rõ ràng nhưng là từng chút, từng chút một.
Thư và Nhiên tiếp tục quan sát anh ta nhiều ngày sau đó. Cứ hai ba ngày, Nhiên lại viết một entry ngăn ngắn, lửng lơ về “gã ca trưởng”. Tuy không nhận được comment nào, nhưng rõ ràng lượng pageview tăng lên thấy rõ. Blog này chỉ mình hắn biết, và rõ ràng hắn đang hồi hộp vào xem từng ngày để biết mình bị “lên thớt” như thế nào.
Cái blog dần dần trở thành một thứ “nhật kí hướng thiện” của Hoàng. Nhiên cập nhật đều đặn những dòng như sau.
“Hôm nay hắn đã mỉm cười khi có người kể chuyện tiếu lâm”
“Hôm nay hắn hứa cho Nhiên mượn cuốn từ điển văn hóa Anh – Mỹ”
“Hôm nay hắn đã không đánh dấu trừ lương, dù Thư đi làm muộn đến hai lăm phút”
“Hôm nay hắn đứng ra xin lỗi vụ chị Quỳnh bất cẩn làm đổ cà phê lên người khách, và đã không báo quản lý.”
Thư dặn Nhiên cố gắng viết bằng một thái độ cực kì trung tính, không để “lòi đuôi”. Hai đứa nó hiểu rằng chừng nào “cô bé chủ blog” còn là một bí mật với Hoàng thì cuộc chơi vẫn còn tiếp diễn một cách thú vị.
Nhưng cũng dần dần, hai cô nhóc nhận ra một sự thật không như mong đợi, đó là Hoàng trở nên quá thân với Minh Anh. Thậm chí có lần Thư còn thấy anh ta chở Minh Anh về sau ca làm. Dù trước đó Minh Anh đã kể rằng xe của chị ấy lủng lốp và lát nữa chắc phải đi nhờ ai đó ra chỗ vá để lấy xe về; thì hai đứa vẫn cứ bán tín bán nghi rằng họ có chuyện gì đó với nhau.
- Ê mày, cái mặt ông Hoàng lầm lì vậy, sao chị Minh Anh dám xin đi nhờ được hay vậy ta? – Nhiên băn khoăn.
- Lì gì, dạo này ổng đỡ hơn hẳn. Tính nết dễ chịu ra, nhờ một chút thì có sao.
- Có thiếu gì người để đi nhờ. Sao chị Minh Anh không nhờ mày hay … tao chẳng hạn?!
- Xời, vậy mà cũng hỏi. Chứ nếu là mày, mày sẽ muốn đi nhờ ai? – Thư cười vào mũi Nhiên. – Nhưng công nhận, dạo này hai người đó thân nhau thiệt. Hôm qua ổng còn lau tủ bánh giùm cho chị Minh Anh nữa. – Giọng nó trầm xuống.
- Tao chỉ ngại rằng… ông Hoàng đang nhầm lẫn. – Giọng Nhiên đầy vẻ băn khoăn.
- Về việc Minh Anh là chủ cái blog của tụi mình?
- Chính xác.
- Vậy thì sao?
- Thì phải hạ màn xuống thôi!
“Ngày … tháng … năm….
Ca trưởng dễ ghét (nhưng gần đây đã bớt dễ ghét phần nào)
Tôi biết anh vẫn theo dõi blog này thường xuyên. Hẳn anh cũng muốn gặp nhau một lần cho biết mặt?
9 giờ sáng Chủ Nhật tuần này ở quán cà phê X đường Y, tôi ngồi ở trên tầng thượng. Chắc đấy sẽ là một cuộc hội ngộ bất ngờ. Hẹn gặp anh lúc đó! ”
Đó là nội dung cái entry cuối cùng mà Thư và Nhiên cùng nhau soạn thảo cho cái blog bí mật kia. Niềm háo hức được “hạ màn” vở kịch đã diễn suốt gần hai tháng khiến tụi nó cảm thấy chộn rộn trong lòng. Nhưng cũng từ hôm đó, dường như có điều gì khó nói len lỏi giữa hai đứa. Thư hiểu rõ Hoàng đóng vai trò quan trọng thế nào trong những ngày gần đây của Nhiên. Nhiên có ngờ nghệch mới không nhận thấy con bạn thân của mình lúc nào cũng háo hức mỗi khi nhắc về Hoàng. Hình bóng gã ca trưởng đáng ghét nọ đã xâm chiếm trái tim của hai cô nhóc từ lúc nào không rõ. Không hẹn mà cả hai đứa cùng gặp nhau ở suy nghĩ: tụi nó chẳng thể nào xuất hiện cùng lúc trước mắt anh ta rồi biến công tình hai tháng qua thành một trò đùa có kết cục vô duyên như vậy được. Đây sẽ là cơ hội dành cho một đứa, chỉ một mà thôi…
Ngày hẹn thì mỗi lúc một gần.
Thư và Nhiên, ai sẽ là người xuất hiện trước mặt Hoàng với danh nghĩa “chủ cái blog” nọ? Hay còn một hướng giải quyết nào đó khác nữa? Mời các bạn viết tiếp trong vòng 300 chữ.
P/S: Biz va` moi ng` hay~ nghi~ cai' ket' moi nha.Mac du` chung ta da~ thua o chapter 1 nhung co hoi van~ con` vs chapter 2 nay`....Chuan bj rinh dien thoai di![]()
Biz.
Nguon blog SN360plus.
[B]oy[P]ro 22:30 24-04-2009
mời bạn ghé nhà của mình chơi naz
hoangvu384 20:16 24-04-2009
Chúc buổi tối vui vẻ nhé
2 mẫu mới nhất trong ngày đây
ban mai xanh 17:01 24-04-2009
chiều vui bạn nhé!
†™† (¯`·.°»•olympia41124•«°.·´¯) †™† 12:05 24-04-2009
>>[360+Sing]<<12:14 24-04-2009
he he.add nha` rieng cua? Biz chua?
chang thay anh qua nha`Biz bao h ca?
(cai nha` http://vn.myblog.yahoo.com/bizvu y')
†™† (¯`·.°»•olympia41124•«°.·´¯) †™† 11:59 24-04-2009
>>[360+Sing]<<12:04 24-04-2009
nahnh the'
Tem cho anh