<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[Tâm sự của trái tim]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/X-teen]]></link>
        <description><![CDATA[Tình yêu tôi hát]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/11/08 14:30:43</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Remember when !]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/X-teen/article?mid=3830]]></link>
            <description><![CDATA[




&nbsp;
&nbsp;
&nbsp;
&nbsp;
&nbsp;
&nbsp;
&nbsp;
&nbsp;
&nbsp;
&nbsp;
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;Caubetihon&#39;s blog&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;


&nbsp;&nbsp;Anh nhớ tất cả, những hình ảnh chập chờn ẩn hiện lúc rõ nét lúc mờ ảo… Từng nốt nhạc thánh thót tựa như nước mắt em lăn dài trước những khó khăn của cuộc sống.&nbsp;
&nbsp;
&nbsp;
&nbsp;
&nbsp;
&nbsp;
&nbsp;
&nbsp;
&nbsp;
&nbsp;
&nbsp;
&nbsp;
Lời bài hát 




Remember When - Alan Jackson Remember when I was young and so were you and time stood still and love was all we knew You were the first, so was I We made love and then you cried Remember when Remember when we vowed the vows and walked the walk Gave our hearts, made the start, it was hard We lived and learned, life threw curves There was joy, there was hurt Remember when Remember when old ones died and new were born And life was changed, disassembled, rearranged We came together, fell apart And broke each other&#39;s hearts Remember when Remember when the sound of little feet was the music We danced to week to week Brought back the love, we found trust Vowed we&#39;d never give it up Remember when Remember when thirty seemed so old Now lookn&#39; back it&#39;s just a steppin&#39; stone To where we are, Where we&#39;ve been Said we&#39;d do it all again Remember when Remember when we said when we turned gray When the children grow up and move away We won&#39;t be sad, we&#39;ll be glad For all the life we&#39;ve had And we&#39;ll remember when 
Nhớ khi …Nhớ khi anh còn trẻ và em cũng thế Và thời gian đứng yên tại chỗ vàTình yêu là tất cả những gì ta biết đến Em là lần đầu tiên và anh cũng thếTa ngủ cùng nhau và rồi em đã khócNhớ khi …Nhớ khi ta hứa hẹn những lời thề Và hoàn thành rất tốt Trao nhau con tim, tạo sự khởi đầu, thật khóChúng ta đã sống và học hỏi, cuộc sống đã đẩy ta vào những thăng trầm Nếu hạnh phúc tồn tại thì sẽ có nỗi đauNhớ khi … Nhớ khi những cái cũ ra điVà những điều mới lại nảy sinh Và cuộc sống đổi thay, Rời rạc rồi lại được bố trí lại,Ta đến với nhau rồi tuyệt vọngVà ta đã làm tan vỡ trái tim nhauNhớ khi … Nhớ khi âm thanh của đôi bàn chân nhỏ xíu là tiếng nhạcTuần lại tuần ta khiêu vũGợi lại tình yêu, ta tìm thấy niềm tinThề rằng tụi mình sẽ không bao giờ bỏ cuộcNhớ khi …Nhớ khi 30 dường như quá lớn tuổiGiờ nhìn lại nó chỉ như một bước tiến (sự khởi đầu) Đến nơi ta muốn đến, Nơi thuộc về đôi ta Nói rằng ta sẽ thực hiện tất cả một lần nữaNhớ những khi … Nhớ khi ta bảo ta đã bạc đầuKhi tụi trẻ lớn lên và rời đi Chúng ta sẽ không buồn, chúng ta sẽ hạnh phúcVì trọn cuộc đời mà ta đã cóVà chúng mình sẽ nhớ những khi Nhớ khi … Nhớ khi …
&nbsp;
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; 
 &nbsp;&nbsp; http://caubetihon.tk]]></description>
            <pubDate>2009/11/03 16:18:52</pubDate>
            <guid><![CDATA[Remember when !:3830]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[When the love falls]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/X-teen/article?mid=3716]]></link>
            <description><![CDATA[




&nbsp;
&nbsp;
&nbsp;
&nbsp;
&nbsp;
&nbsp;
&nbsp;
&nbsp;
&nbsp;
&nbsp;
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Caubetihon&#39;s blog&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;

Cơn mưa thật dài đủ cho lòng se lại. Chợt bật lại bản nhạc When the love falls. Lòng chợt chùng xuống. Miên man...Giai điệu vẫn yên ả nhưng đâu đó thật xa sấm sét rền vang trời, như xé tan bầu trời đặc quánh. Ngoài kia, chiếc lá vàng oằn mình trong gió se và khóc thương trong mưa giăng kín. Thật buồn. Mưa, sấm, giai điệu của nỗi buồn đan xen vào nhau làm trái tim càng lạnh thắt. Hiên nhà ướt đẫm, lẻ loi, khẽ co mình lại. Buồn như ai kia.&nbsp; 
Thấp thoáng dưới hai&nbsp;mái hiên nhà có hai người&nbsp;đang lặng chờ cơn mưa ngớt. Chờ cho sấm hết rền vang đau khổ. Chờ cho ánh sáng lại lên. Mưa lại càng lớn hơn, sấm sét nhiều hơn. Giai điệu vẫn yên ả trôi mà lòng chợt nặng trĩu theo từng giọt mưa rơi ướt bàn tay nhỏ của cô bé nhà bên. Hẳn cô đã biết buồn...Từng phím đàn vẫn nhẹ nhàng, mà sao ngoài kia đầy giông tố. Lòng muốn yên mà sao đời không cho yên một phút giây. Chỉ lặng lẽ tìm sự bình yên nơi ngõ tối, rồi chợt nhận ra tại sao không tìm sự yên tĩnh nơi chốn buồn bã, ồn ào của thiên nhiên, mưa và sấm. Vẫn nhẹ, vẫn buồn, vẫn day dứt, vẫn mãi đi tìm chính mình trong màn mưa, trong bóng tốiVẫn mãi tìm kiếm ước mơ và hạnh phúc...Mãi mãi vẫn tìm ở một phương trời thật xa...&nbsp;
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
&nbsp;&nbsp; http://caubetihon.tk]]></description>
            <pubDate>2009/10/16 16:00:07</pubDate>
            <guid><![CDATA[When the love falls:3716]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Link flash đẹp cho blog !]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/X-teen/article?mid=3708]]></link>
            <description><![CDATA[























 


&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
http://i702.photobucket.com/albums/ww28/hatim86uyennhi/Flashother/writting09.swf
http://i702.photobucket.com/albums/ww28/hatim86uyennhi/Flashother/writting11.swf
http://i702.photobucket.com/albums/ww28/hatim86uyennhi/Flashother/writting03.swf
http://i702.photobucket.com/albums/ww28/hatim86uyennhi/Flashother/writting04.swf
http://i702.photobucket.com/albums/ww28/hatim86uyennhi/Flashother/writting05.swf
http://i702.photobucket.com/albums/ww28/hatim86uyennhi/Flashother/writting06.swf
http://i702.photobucket.com/albums/ww28/hatim86uyennhi/Flashother/writing07.swf
http://i702.photobucket.com/albums/ww28/hatim86uyennhi/Flashother/writting08.swf
CODE CHÈN FLASH
&lt;EMBED height=650 type=application/x-shockwave-flash width=550&nbsp;src=Link flash flashvars=&quot;go=NỘI DUNG&quot; wmode=&quot;transparent&quot; AllowScriptAccess=&quot;never&quot;&gt;&lt;/EMBED&gt;
&nbsp;
Riêng Flash writting06,07,08 thì các bạn dùng code này: 
&lt;embed src=Link flash&nbsp; width=450 height=580 type=application/x-shockwave-flash flashvars=&quot;message11=NỘI DUNG&quot; wmode=&quot;&quot; &gt;&lt;/embed&gt; 
&nbsp;
Trích Hạ Tím&#39;s blog

 
 
&nbsp;
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/10/15 19:58:25</pubDate>
            <guid><![CDATA[Link flash đẹp cho blog !:3708]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Như ngày xưa em đến]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/X-teen/article?mid=3671]]></link>
            <description><![CDATA[























 


&nbsp;
Bài hát này mình gửi tặng cho những người có tâm trạng cũng giống như mình, hãy nghe và cảm nhận nhé và trân trọng những tình cảm của mình bây giờ nhé, để &#39;&#39; em của ngày xưa&#39;&#39; mãi là một kỷ niệm đẹp khi ta yêu ngây thơ và trong sáng nhất. Mưa vẫn rơi trên đường khuya rơi mãi&nbsp;từng cành lá xanh thắm ướt đôi bờ mi ... Từng cơn gió đến nhanh, giá buốt phố xa thêm buồn,&nbsp;tìm trong đôi mắt ai ánh bình minh ... Cứ mỗi đêm tìm về tôi lại nhớ đến em, nghe những bài hát như làm cho nỗi nhớ đóng băng lại và rồi những kỷ niệm đẹp đẽ của ngày xưa lại dịu dàng vuốt ve trái tim tôi, tâm hồn tôi làm cho tôi thấy một chút hy vọng, mơ mộng, ảo tưởng hoang đường. 
Khi lìa xa, tôi và em vẫn còn nhiều điều chưa kịp nói hết với nhau, một chút bồng bột đã mang em ra đi và để lại tôi ngồi đây mong ước đánh đổi sự cô đơn của cả cuộc đời mình chỉ lấy một ngày được gặp lại em... em của ngày xưa... một lần trong cuộc đời. Nếu được một lần trở về ngày xưa ấy, tôi sẽ ôm em chặt hơn, hôn em nồng nàn hơn, sẽ dành cả ngày ấy che những cơn gió lạnh để những cái run của em chỉ vì hạnh phúc chỉ vì tôi ở bên em. Tôi sẽ tặng hoa cho em, những bông hồng ghép lại thành hình trái tim lấp lánh và lãng mạn như ngày cuối cùng tôi gặp em trong cuộc đời. Tôi nghĩ đến ngày cuối cùng ấy, em vẫn dịu dàng với mái tóc dài thướt tha cùng với đôi môi xinh và ánh mắt ngây thơ trong sáng. Nhưng chỉ khác một điều em nhìn tôi xa lạ, gượng ép và hững hờ. Và tất nhiên điều đó làm tan nát trái tim tôi, khi tôi hiểu rằng em đã không còn là &#39;&#39;em của ngày xưa &#39;&#39; Thật ra em vẫn luôn như vậy, vẫn là một cô gái được nhiều người ngưỡng mộ và trong đấy có tôi, chỉ khác một điều em bây giờ đã không còn yêu tôi và cũng không biết được một điều là tôi vẫn còn yêu em &#39;&#39;như ngày xưa &#39;&#39; Ta thay đổi hay lòng người thay đổi, trách lỗi do người hay bởi tại do ta?&nbsp;Thời gian trôi khoảng cách càng xa. Tôi mong một ngày đẹp trời, có một bàn tay đến ôm chặt tôi xua tan đi cái giá lạnh bao năm tháng qua trong tâm hồn , đôi bàn tay của người tôi yêu ấm áp và dịu dàng , ôm chặt trong yêu thương &#39;&#39;như ngày xưa em đến &#39;&#39; 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Lời bài hát
Buồn theo cơn gió đông băng qua thời gian Từng đôi chân lãng du bước trên đường khuya Hạt mưa rơi lung linh như hạt ngọc đêm thâu Bao giấc mơ tan thành mơ hoa Để giờ đây chơi vơi bong hình một loài hoa tháng năm ... Chỉ anh với mỗi anh cô đơn lạnh giá Mình anh với nỗi đau khi em lìa xa Một mình anh cô đơn, đếm từng giọt sao rơi Xa quá trong anh, ngày mình đứng đó bên nhau Đôi tay em yếu mềm, đợi chờ mưa rơi xuống cho miên man mắt anh ... Người về đấy có thấy gió bay trên môi không ? Người về đấy chắc có nắng hong mi em khô ? Chẳng thà làm một chút hương thơm nhẹ bay trên tóc em cho ngày thêm ngoan Gọi bờ môi này khao khát Nắng có thấy nhớ hương đôi môi em Và làn gió có luyến tiếc ngày vội vã sẽ trôi qua mau Đợi chờ anh với anh giữa trời Giờ lại thấy cơn mưa rơi trong mắt .. nhạt nhòa ... 
 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Caubetihon&#39;s blog

&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/10/10 14:49:12</pubDate>
            <guid><![CDATA[Như ngày xưa em đến:3671]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Cry on my shoulder]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/X-teen/article?mid=3588]]></link>
            <description><![CDATA[























 


&nbsp;
Cry on my shoulder 
Có người nói với tôi rằng đôi vai chính là phần quan trọng nhất của cơ thể, chỉ vì nó là nơi mà những người ta thương yêu nhất có thể dựa đầu vào khi họ khóc. Trong cuộc đời của mỗi người đều phải trải qua biết bao chông gai, có những lúc mệt mỏi tưởng như ngã quỵ, khi đó chỉ cần bờ vai của một người thân, người bạn, người yêu thì mọi khó khăn không là gì cả (đó là những gì mà Cry on my shoulder sẽ mang đến cho mọi người)&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; 
Giai điệu mượt mà của bài hát chất chứa bao nỗi lòng của chàng trai với người mình yêu, một tình yêu chân thành và cao thượng biết bao: “Nếu người hùng trong mơ đã chẳng đến bên em, nếu em cảm thấy buồn, em cần một ai đó bên cạnh... , nếu em gọi điện mà bạn bè chẳng có ai ở nhà... , nếu em muốn khóc hãy ngả đầu lên vai tôi mà khóc. Nếu em cần một người thực sự quan tâm đến em,... nếu con tim em trở nên giá lạnh, khi ấy tôi sẽ chỉ cho em xem một tình cảm chân thành có thể làm được gì.” (If the hero never comes to you, if you need someone you’re feeling blue,... if you you call your friends nobody’s home,... if you wanna cry, cry on my shoulder. If you need someone who cares for you. If you’re feeling sad, your heart gets colder, yes I show you what real love can do).&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; Chúng ta luôn đặt ra những hình mẫu lý tưởng cho người yêu, luôn mơ tới những chàng trai tuyệt vời như trong truyện, nên đã vô tình không nhìn thấy có một chàng trai cũng rất đáng yêu ngay bên cạnh mình. Người đó tuy không có đôi mắt biết cười của Zai zai, người đó chỉ có cặp kính cận nhưng đó lại là người ngồi suốt mấy giờ đồng hồ trên mạng để tìm tài liệu giùm bạn, người đã mua đồ ăn sáng cho bạn khi bạn bệnh, chạy xuống mấy tầng lầu để mua thuốc đau dạ dày cho bạn, lắng nghe bạn tâm sự, cho bạn mượn bờ vai để ngả vào khi bạn khóc... Lời bài hát đã đánh thức trái tim của biết bao cô gái, rằng không cần phải tìm đâu xa xôi, hạnh phúc ở ngay bên cạnh mình. Giọng hát nhẹ nhàng, sâu lắng như lời thổ lộ chân thành làm thổn thức trái tim của người nghe, giai điệu du dương, ngọt ngào của từng câu chữ làm mọi thứ xung quanh bạn như bất động. Bạn chơi vơi giữa chốn thiên đường với tình yêu dịu ngọt, bạn thật sự xúc động, muốn chạy ngay đến bên người đó.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Trước tình cảm chân thành, cảm thông, chia sẻ đó thì dẫu tim có bạn băng giá đến đâu cũng phải tan chảy: “Nếu bầu trời với em chỉ một màu tăm tối, dù với em thiên đường có ngàn dặm xa xăm, hãy cho tôi hay, tôi sẽ cùng em đến nơi đó. Tôi sẽ luôn ở bên cạnh em, tôi hứa đấy, tôi sẽ chẳng khi nào lẩn trốn em đâu.” (If your sky is grey, if heaven is a million years away oh let me know. I will always stay by your side, I promise you I’ll never hide). Nếu có ai đó nói với bạn những lời này thì bạn đừng vội lắc đầu mà cho rằng điều đó không có thật, chỉ là những lời sáo rỗng. Bạn hãy nhìn vào đôi mắt của họ, bạn sẽ hiểu ngay rằng trên đời này vẫn còn tồn tại một tình cảm mộc mạc, chân thành và đang hiện hữu ngay trước mặt bạn.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Hãy tin đi và bạn sẽ biết thế nào là hạnh phúc. Hãy yêu thương, quý trọng những gì bên cạnh, đừng mãi chạy theo những ảo tưởng mà bỏ qua cái thật sự quan trọng của đời mình. Khi gặp khó khăn, bạn sẽ thấy đôi vai của những người bạn và người thân có ý nghĩa như thế nào. Và bạn hãy để đôi vai của mình trở thành chỗ dựa của mọi người, khi đó bạn sẽ thấy mình hạnh phúc biết bao. 
&nbsp;
Theo maiyeuem.net
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp; 
Lời bài hát
If the hero never comes to you If You need someone You&quot;re feeling blue If You wait for loving when You&quot;re alone If You call Your friends nobody&quot;s home You can runaway but You can&quot;t hide Through storm and through the lonely night Then I show You there&quot;s a destiny The best thing in life They are free (Chorus) But if You wanna cry, cry on my shoulder If You need someone who cares for You If You&quot;re feeling sad Your heart get&quot;s colder Yes I show You what will love can do If the sky is grey or latch Me know There&quot;s a place in heaven where We&quot;ll go If heaven is a million years away Oh, just call Me and I make Your day When the nights are getting cold and blue When the days are getting hot for you I will always stay here by Your side I promise You, I&quot;ll never hide (chorus 2 times)-------------------------------------------------------Nếu người hùng trong mơ đã chẳng đến bên em Nếu em cảm thấy buồn… Em thấy cần một ai kia bên cạnh Nếu em đang phải xa người mình yêu… Em thấy mình đơn lạnh Nếu em gọi điện mà… Bạn bè em chẳng ai có ở nhà Em có thể trốn chạy, nhưng nào thể vượt qua Những cơn bão lòng, những đêm dài đơn độc Nhưng anh sẽ chỉ cho em nhận ra số phận Rằng những gì tốt đẹp nhất trên đời… Nào phải mất tiền mua Chorus: Nhưng nếu lòng em muốn khóc Hãy ngả đầu lên vai anh mà khóc nghe em Nếu em cần một người thực quan tâm đến em Nếu lòng em buồn… con tim em giá lạnh Khi ấy một tình yêu chân thành có thể làm được gì ...Anh sẽ chỉ em xem Nếu bầu trời với em chỉ một màu tăm tối Hãy cho anh hay… Bởi nơi nào đó trên thiên đường là chỗ của chúng mình Dù với em thiên đường có ngàn xa, xa lắm Hãy gọi tên anh, anh sẽ giúp em đến nơi ấy… cùng anh Nếu màn đêm phủ lên em bao giá lạnh, u buồn Nếu mỗi ngày qua, bao khó khăn vẫn ngăn em cất bước Anh sẽ vẫn mãi luôn bên em, cùng hướng về phía trước Anh hứa đấy, anh sẽ chẳng khi nào lẩn trốn đâu em (Chorus) Những gì một tình yêu chân thành có thể làm được &nbsp; 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; 
&nbsp;
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;

&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/10/01 17:46:50</pubDate>
            <guid><![CDATA[Cry on my shoulder:3588]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Phía Cuối Con Đường]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/X-teen/article?mid=3359]]></link>
            <description><![CDATA[























 


&nbsp;
Phía Cuối Con đường

Phía cuối con đường có thể sẽ là sự bát ngát, thanh thản của đồng cỏ, có thể là cái bao la, lạnh lẽo của gió tuyết hay cái mênh mông chát mặn của vị biển.....Tôi không biết, tôi cũng không muốn biết, tôi cứ đi, đi mãi như để nuôi sống cái &quot;bảo thủ&quot; trong tôi......như để tìm kiếm một cái gì đó cho riêng mình... Phía cuối con đường, nơi có cơn mưa trải rộng trên một chặng dài nhưng là trải mãi trong lòng tôi. Cơn mưa buồn, cơn mưa &quot;nướng&quot; cho đến tận cuối chiều , để rồi sau đó biết đâu đấy.... tôi có thể thấy hoàng hôn rực đỏ. Phía ấy, ở xa kia, đôi khi tôi biết những giây phút ấy sẽ chờ tôi bước tới và giữ lấy nó cho riêng mình...Phía cuối con đường, có giọt nước mắt tôi rơi... Mệt mỏi. Chán nản. Thất vọng. Vì ... Tôi thấy mình chưa đủ mạnh mẽ để đi qua những nỗi buồn đó. Và tôi cũng biết là có những nỗi buồn mà tôi không thể nào khóc cho vơi bớt... Đằng kia, ở xa kia, tôi biết nỗi buồn và nước mắt vẫn đang chờ tôi bước đến, đi qua và cất vào tim...Phía cuối con đường, có một ngôi sao rất bé. Nó bé nhỏ như tia sáng cô độc giữa bóng đêm mịt mùng. Có chiếc lá khô gượng sức mình liệng đi trong gió, có giọt sương cố đong đưa thêm chút nữa trên lá. Đó là niềm hi vọng, niềm hi vọng ấy cứ tồn tại, cứ sống, cứ thao thức theo thời gian... Ngôi sao ấy sẽ chờ tôi đến và biến nó thành Mặt Trời. Để toả sáng mãi mãi. Chiếc lá ấy sẽ đợi tôi đến và biến nó thành đám mây để lơ lửng, giọt sương ấy sẽ chờ tôi đến và biến nó thành dòng sông xuyên suốt. Để hi vọng trở thành hiện thực. Để ước mơ trở thành là chính ta... Tất cả vẫn ở cuối con đường đợi tôi đi tới ......sẽ đợi tôi như niềm hi vọng chưa bao giờ tắt trong tôi...Để cuộc sống có thêm một phép màu , có thêm một bước ngoặt hay đơn giản chỉ là một điểm nhấn.Phía cuối con đường, có thể sẽ là Em. Em đứng cạnh tôi, khẽ nắm tay tôi, cùng tôi rẽ qua một con đường khác. Con đường có thể sẽ dài hơn, nhưng đủ rộng, phải không Em? Tôi đã hi vọng như thế, đã mơ ước như thế... Ở phía cuối con đường có hình bóng của em, có nụ cười, có hơi ấm bàn tay em, có cái....... đánh khẽ ...của em lên bờ vai tôi. Ở phía cuối con đường ........ có Em... chờ tôi...Phía cuối con đường, có thể sẽ là một ai đó khác. Một người nào đó yêu tôi và can đảm hơn em.Một người nào đó có thể nói với tôi rằng &quot;You know that, I always be there, I’ll be your sunshine after the rain...&quot;. Một người nào đó đang cầm ô chờ tôi trên con đường trắng cơn mưa. Để khi đi hết con đường, tôi sẽ nhận ra người quan trọng nhất cuộc đời tôi... không phải là...Em ?Phía cuối con đường, có thể sẽ có một cái gương. Một cái gương để tôi dần dần nhìn thấy chính mình. Để tôi soi vào đó, để tìm lại những gì đã qua, để nhận ra những điều chưa thấy... Để tôi biết rằng tôi đã mạnh mẽ và can đảm như thế nào khi đi hết con đường dài cô độc chỉ để tìm ra chính bản thân mình...Để tôi thấy hơi thở tôi gấp gáp như thế nào....Để tôi trải hồn tôi trên cái chai sạn của mặt đường, cái khô khan của vỏ cây.....Phía cuối con đường, có thể sẽ chẳng có ai cả. Có thể tôi sẽ đi hết con đường mà không có ai ở đó chờ tôi . Không có Em.Cũng không có một người khác. Không thấy cả chính tôi. Tôi đã hi vọng những niềm hạnh phúc ở nơi xa xăm kia, đã cố gắng chấp nhận những nỗi buồn chưa tới, cái nồng cay đã qua để bước đi, để cố gắng đi hết... Và rồi để nhận ra mình đang đi một con đường vô nghĩa, một con đường xa xăm, con đường không có đích đến... Để rồi tôi nhận ra tôi đã chờ đợi những thứ mãi mãi không xuất hiện. Để rồi nhận ra ngôi sao bé nhỏ không thể biến thành Mặt Trời, chiếc lá không thể bay mãi, giọt sương không thể không tan vỡ. Để rồi nhận ra tôi đã đi một con đường không bao giờ và không khi nào có một ai ở phía cuối đường...ở đó chờ tôi ...Phía cuối con đường, có thể có những thứ tôi không bao giờ biết. Con đường tôi đang đi, con đường dài, con đường mang tên &quot;No Name&quot;, con đường có thể sẽ làm tôi mỉm cười nhưng cũng có thể lấy đi nước mắt tôi ngay sau đó. Có thể sẽ chẳng bao giờ tôi đi được tới chặng cuối cùng... Có thể tôi sẽ dừng lại ở đâu đó, nằm xuống, tựa đầu lên cánh tay và ngủ một giấc thật dài... KHÔNG CẦN AI ĐÁNH THỨC ! 
&nbsp;
&nbsp;
 




&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/09/08 15:35:18</pubDate>
            <guid><![CDATA[Phía Cuối Con Đường:3359]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Happy birthday Sunny , My friend]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/X-teen/article?mid=3318]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;

&nbsp;
&nbsp; 
 




6/9 ...............................Sinh nhật vui vẻ nghe Nắng 
]]></description>
            <pubDate>2009/09/02 15:00:33</pubDate>
            <guid><![CDATA[Happy birthday Sunny , My friend:3318]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Việt Nam Quê Hương Tôi]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/X-teen/article?mid=3310]]></link>
            <description><![CDATA[





















 
Việt Nam Quê Hương Tôi
Vào một sớm xuân, đứng trên đỉnh núi ngắm nhìn cảnh bình minh thấy bầu trời đang chuyển từ xám sang hồng đỏ, nghe gió đưa về sự nồng ấm của thời khắc chuyển giao ngày và đêm, bạn sẽ không khỏi bâng khuâng và tình yêu non nước này mãi lâng lâng trong lòng..
Việt Nam vươn mình ra biển Đông bằng đầu tàu Cà Mau, mút chỉ địa đầu phía Bắc lại là những bản làng Lũng Cú, có khi nơi hẹp nhất chỉ là cái eo đất chưa tới 50km nhưng lại là một niềm tự hào lớn không chỉ được xác định trên bản đồ thế giới. Tuy rằng có lúc tôi muốn thoát khỏi nơi mình sinh sống và tìm đến những chân trời mới lạ. Song càng ngày tôi càng hiểu vì sao dải đất cong cong hình chữ S này như một hình ảnh nặng gánh trong tâm trí những người con xa quê. Lý do có thể chưa hẳn vì Việt Nam cảnh đẹp hữu tình, mà kết tinh trong vẻ đẹp đó còn có tâm hồn hết sức nghĩa tình, những con người giàu lòng mến khách, và một phong thái tự hào lẫy lừng về truyền thống bảo vệ và xây dựng đất nước.
Bạn ơi hãy đến thăm quê hương chúng tôiNgắm mặt biển xanh xa tít chân trờiNghe sóng vỗ dãt dào biển cảVút phi lao gió thổi trên bờBuồm vươn cánh vượt sóng ra ngoài khơiTrong nắng hồng bừng lên sáng ngời
Trong con mắt bạn bè thế giới từng đặt chân đến Việt Nam dù chỉ một lần thì nơi đây thu hút họ bởi những vẻ đẹp choáng ngợp về cảnh sắc non nước và một nền văn hóa lâu đời giàu bản sắc dân tộc. Từ khắp nơi trên mảnh đất này, bạn có thể thấy một màu xanh của cây trái và những ruộng lúa chảy tràn từ thượng nguồn rừng núi ra tới cận bờ duyên hải. Sớm nắng ửng hồng ló dạng đỉnh đồng những ngôi chùa lưng chừng đỉnh núi chót vót cũng lại chỉ đường chân trời rạng rỡ những mũi thuyền căng phồng sức gió ra khơi đánh cá. Với rìa đất đai đầy màu sắc của nửa trăm tộc người anh em là sự trù phú của thiên nhiên ban tặng cho những bờ biển và thềm lục địa đẹp nhất nhì thế giới. Điểm xuyết những bờ biển dài trắng những cồn cát là những hàng dừa, những rặng phi lao rợp bóng mát rượi cả những trưa nắng gay gắt nhất…
Trải dài xuôi về Xích Đạo nhưng Việt Nam lại có những điều kiện tự nhiên khí hậu và gió mùa khác biệt giữa đôi miền Nam Bắc. Một mùa đông lạnh ẩm đặc trưng miền Bắc trái chiều với không khí đón Tết đến xuân về ấm nóng ở trong Nam. Nó không chỉ tạo ra những đồi chè xanh bát ngát, những ruộng lúa thẳng cánh cò bay hay trải ngút tầm mắt những lũy tre lượn quanh xóm làng. Thêm vào đó là những cốt cách con người, những sắc điệu văn hóa sống động cũng trở nên đa dạng ở mỗi vùng miền. Hàng bao đời gắn bó với cây lúa, cây tre cũng đã nhào nặn nên lớp lớp tính cách người Việt chịu thương chịu khó. Hay trong gian khổ đấu tranh dựng nước và giữ nước đã khiến Việt Nam là một cộng đồng gắn kết keo sơn và người người biết đến Việt Nam là dân tộc yêu chuộng hòa bình.Song trên tất cả là những cách cư xử khéo léo, bằng nhiêt tình cởi mở chào đón bạn bè bốn phương đến với đất nước, tinh thần Việt.
Xuôi vào miền Nam Thành đồng Tổ quốc, dù đi giữa đèo Hải Vân ngăn cách bởi dãy Trường Sơn dặm dài kháng chiến, hay dạo quanh trên sông rạch giao thương tấp nập ở miền Tây đâu đâu cũng thấy những nụ cười thân thiện. Là khởi nguồn Tây nguyên đại ngàn hùng vĩ gập ghềnh thác suối. Là xứ sở mộng mơ cao nguyên và thành phố hoa Đà Lạt. Là sự dịu dàng trên dòng Hương, những chiều mưa mộng mơ Đại Nội. Dù khoác trên mình khố áo thổ cẩm riêng có hay tà áo dài truyền thống tha thướt thì vẫn làm say lòng người mỗi lần ghé chân qua.
Đi qua hầu hết đau thương và xa cách, miền Bắc chào đón bạn bè với không gian trầm của một ngày tranh tối tranh sáng. Những hệ lụy của sự kín đáo kiêu kỳ, những sải chân đo đếm bằng tính đoan trang hiền dịu đang dần đứng giữa giao thoa văn hóa phương Đông và phương Tây. Gìn giữ văn hóa ngàn năm văn hiến cho thủ đô Hà Nội cũng là một nét tiêu biểu khiến du khách tới Việt Nam lưu tâm. Nơi đây những nét phù điêu trạm trổ trên sân rồng hoàng thành cổ cũng phảng phất uy phong, một mái đình rêu phong cũng mang dáng dấp thời gian đổi dời, một giọng ru hời bên cánh võng làm ngọt ngào cả trưa hè oi bức, những bức tường mái nhà phố cổ mỗi ngày thêm xô nghiêng.. Tất cả được thể hiện trong một bức tranh rất quý giá nhưng được xếp lại trong viện bảo tàng chưa được trùng tu.
Nếu bước tới thềm văn hóa, ai đó cũng sẽ ghé qua chùa chiền và di tích đình đài và tắm gội tâm hồn giữa khoảng không thanh tịnh. Tiếng mõ chiêng đều đặn, những lời khấn rầm rì nơi cửa điện thiền giáo cũng là một sự giải phóng cho tâm hồn. Đây đó trên đất Việt chào đón bạn bằng những sản vật phong phú, thì sẽ lại là phù du giữa đời sống chay tịnh nhưng tu hành đắc đạo nơi thiền môn Phật pháp. Hầu như tín ngưỡng rõ nét nhất mà bạn nên cảm nhận bằng tâm hồn, ấy là những chuyến hành hương bái lễ trong dịp Tết đến xuân về. Những khổ tục trần đời sẽ dần được gột rửa và thứ tha bằng thuyết pháp vô minh, đạo đế. Đó cũng là một sự giải thoát và trút đi gánh nặng tâm lý trong văn hóa tâm linh, tín ngưỡng của người Việt.
Một Việt Nam đẹp giàu với vẻ tự nhiên hiếm có và bản sắc văn hóa đa dạng phong phú luôn mời gọi bạn bè bốn phương bằng cả nhiệt thành và thịnh tình hiếu khách. Trên mọi ngả giao lưu văn hóa, con người Việt Nam luôn được đánh giá cao bởi chính lịch sử lâu dài suốt chặng đường xây dựng tình hữu nghị thân ái. Cùng hành trình tiếp đón những cửa ngõ văn minh thế giới, người Việt trẻ cũng dần hình thành niềm tự hào dân tộc khi thực sự biết yêu thương quê hương mình. Như yêu thương một con người kĩu kịt chiếc đòn gánh quẩy đôi bồ Nam Bắc.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Caubetihon&#39;s blog  
]]></description>
            <pubDate>2009/09/02 10:00:09</pubDate>
            <guid><![CDATA[Việt Nam Quê Hương Tôi:3310]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Con đường màu xanh]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/X-teen/article?mid=3234]]></link>
            <description><![CDATA[







&nbsp;






















Con đường màu xanh
Khi những chiếc lá cuối cùng lìa cành cũng là lúc mùa đông đặt chân đến. Cái lạnh ùa về và thay đổi mọi cảnh sắc. Cây bàng xanh um nay bạc trắng gốc đứng trơ trọi trên mặt đất rắn đanh với những dấu nứt chân chim. Góc phố dường như cũng mơ màng phủ lên không gian ảm đạm một màu cũ kỹ. Trong không gian lặng im chỉ có thể nghe thấy tiếng gió vù vù hất tung những mũ nón của người đi đường. Và một trong những chiếc mũ xinh xắn ấy đang nằm trong tay tôi, được phủi sơ qua bụi và nhận lại bằng một nụ cười. Những câu chuyện mở ra vào một ngày đông sầu buồn như vậy dường như báo trước điều không hay…
Nhưng chẳng có gì không hay cả, ít ra là với tôi, mỗi lần câu chuyện được tụi bạn hóng hớt nghe kể lại mà vẫn thấy thích thú. Thích vì ngày mùa đông người ta đi ăn kem, mà lý do đi ăn kem là muốn cảm ơn, và lý do cảm ơn, còn kì lạ hơn, vì đã nhặt giúp chiếc mũ. Những câu chuyện như thế một khi kể ra thì thường bị ngắt đoạn với chính câu hỏi rằng tôi kể tới đâu rồi. Nhưng, ít ra là nó rất khó nói đối với tôi, một hạng người rất dửng dưng và hết mực phong kiến trong cái thời đại tình yêu tự do bay bổng..
Tôi hay huyễn hoặc những điều không tưởng. Chính vì thế mà tình cảm trong tôi đến từ một phía nhưng được tô vẽ và cài thêm vào những mùi hương gia tăng cảm xúc. Thế rồi nó nghiễm nhiên là thứ tình cảm được nhào trộn rồi định hình dưới tên hai tác giả. Anh lại khác, anh thực tế và sự thực tế đến lạnh lùng của anh càng khẳng định cái tôi rất cá tính đàn ông. Nhưng anh lại là tuýp người lãng mạn, rất dễ đánh gục nhiều cô gái và cả tôi..
Anh nói rằng mùa hạ là thời gian đẹp nhất. Nắng có thể soi lên những đường vân bé tí tẹo của một chiếc lá. Gió có thể mơn trớn những ngọn cỏ lau mềm mại. Mây có thể tạo dáng một cánh đồng màu trắng bạc tuyệt vời. Và mưa gọi lên những cảm xúc thầm kín một cách lạ lùng. Những con đường um tùm cây cối cũng trở nên đẹp như một bức tranh thiện nhiên dịu mát. Trên chính những con đường rợp bóng cây đó lần đầu tiên tôi nói lời yêu, và hầu như ngay lập tức, anh vội vã bỏ lại mình tôi. Bất chợt, những cảm giác mùa hè tuyệt vời mà anh thường hay kể trở thành hoài niệm như một bài hát, cũng mang cái tên đáng yêu “Con đường màu xanh”:
Này người yêu xin quay mặt điĐã hết thương yêu nhau rồiNày người yêu anh đi về điNhưng xin anh đừng hờn trách tôiVì giờ đây trái tim đã giá lạnh
Từng giọt mưa bay trong chờ mongKhẽ xóa môi son phai nhạtNhìn giọt mưa bay trong chiều thuCho ai lòng càng nát tanVì giờ đây tôi và em chia tay
Kỉ niệm ào qua như tiếng gió. Gió vi vu lật từng lọn tóc và để lộ chiếc khuyên tai của tôi. Có lần anh bảo, những cái khuyên tai như thế chỉ nên ngự trị trên gương mặt các cô gái nữ tính, còn tôi thì thua xa họ về cả ngoại hình và làn da trắng muốt. Bởi vì tôi để tóc dài nhưng lại khô như ngói, tôi mặc thật đẹp cũng không có dáng mi-nhon. Tóm lại là tất cả những gì tôi làm đều trở nên thừa thãi, và chỉ có một điều anh thích ở tôi đó là sự chân thành tới thẳng thắn. Bởi thế, tôi nhận được cái quay mặt quá nhanh của anh ở góc đường hôm ấy. Một cơn mưa xóa đi những hoài tưởng trong tim ai đó..
Người yêu ơi vẫy tay biệt lyEm cô đơn trên con đường dài.Giọt nước mắt hãy lau thật khôVì không muốn thấy em u sầuTôi mong em từ nayHãy xóa hết tâm tư buồn vương
Chúng tôi đi trên những con đường cả những mùa nắng hay dưới đêm mưa. Anh vẫn một mình đi về trong im vắng để thấy hạt nắng vấn vương nhưng không dám buông, cơn mưa sụt sùi mãi không dám rớt. Anh nói đó là ngày tàn của tâm hồn. Khi những chén rượu ngấm dần, vị ngon và nồng ấm rơi xuống đáy tâm can, anh chỉ bộc bạch rằng cuộc đời lắm người mộng tưởng nhưng đừng đi quá giới hạn. Tôi thì lại ngậm những vị cay và độ nặng của cồn trên cánh mũi cứ phập phồng vì những bí ẩn trong câu nói kia. Rồi thì con đường nào cũng đến một cái khúc rẽ, và hình như tôi đã chọn khúc quanh ấy quá nhanh.
Tôi buột miệng nói yêu anh với tất cả tình cảm và sự chịu đựng dồn nén. Anh bất ngờ nhưng không quay lại. Chỉ giả như người say giật giật bên thái dương và tiếp tục bước đi xiêu vẹo, anh cười khan rồi tiếng nấc bật lên khô khốc. Còn tôi đứng đó như cầm nắm được bộ mặt xấu xí và đáng khinh của một con người. Khoảnh khắc ấy, ta chia tay nhau quá dễ.
Vì một cuộc gặp gỡ bắt đầu với sự tình cờ, rồi một lời mời, sau đó một thời gian đủ để hiểu nhau và nhiều hơn thế khi chung cánh hữu làm bạn với những cơn say mèm. Chỉ có những vạt nắng xiên rất nhỏ trên chiếc lá non mới thấy những lỗ thủng bé xíu. Không phải chiếc lá nào cũng xanh và không phải người đàn ông nào cũng lạnh lùng. Tôi biết thế, dù rất cô đơn nhưng đã hiểu, những người đàn ông chỉ nên là bạn..
Mong anh từ nay nhìn lại con đường anh đi trên, đầy màu xanh... 
&nbsp;
 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Caubetihon&#39;s blog
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/08/27 20:00:36</pubDate>
            <guid><![CDATA[Con đường màu xanh:3234]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Câu chuyện của tôi]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/X-teen/article?mid=3140]]></link>
            <description><![CDATA[





























Câu chuyện của tôi 
Chiều nay tôi lang thang cô đơn nơi xa xôi ố ôChiều nay tôi thẫn thơ lơ ngơ lượn phố vui ồ ôNgoài đường đông vui quá vài em đẹp thướt tha gió bayCùng hòa theo mây nắng chứa chan nhẹ nhàngố ôThật thoải mái chỉ có tôiThật sướng vui chỉ có tôiThật hồn nhiên là cô tiênHòa ca muôn nơi cùng lẩm bẩm vài câu ca vuiThật vui áNào cùng lượn ra phố đông vui ô ô a à!!Tay trong tay ga cùng phóng ra à aThoáng thấp thoáng trong nắngHai cô em quần ngắn đến mông àChắc là mát lắmQuây tấm thân bằng áo hai dây àĐi con LX àThật là quá thơm, a thích thúEm là ma hay là hoa hay là thiên ngaNhìn em từ xa lòng anh tư nhiênMuốn kêu tên em một câu mà thôi một câu mà thôi là Hằng Nga, Hằng NgaƯớc gì mình có đủ nghị lực để mà phóng lên máu lên sướng lên.... để mà làm quen với em ố ô quá xinh nhất nhàLaị còn di xe ga àCó khi nhà lại có cả núi đô laĐô la đô la đô la đồ la đố la đô la đô la đồ la đồ laChậm lại thôi anh thích được muốn ngắm xem em thế nàoXem có xinh không để còn tính saoThích muốn đươc nhìnĐể còn có hướng chuẩn bịVì giờ lại phải biết xem em có xinh nữa khôngXem xinh thế nàoHay là như hay là như con cào càoMắt môi không liên quan tẹo nàoYêu rồi lại đành ngồi ước aoAo ao ao ao ao ao oao ao ao oaoĐèn đỏ rồi phanh thắng anh đã vượt lênNhìn sang nhìn sang...nhìn sang.. HỎNG !!!Bao nhiêu ước mơ đã tan thành mây khóiỒ ồ Vậy từ nay anh sẽ sống một mình thôiKhông thèm yêu ai nữa rồiVà bao nhiêu ước mơ đã tan thành khói mâyNgậm ngùi trong mây gió vì chẳng có ai bên đờiVẫn một mìnhVẫn luôn cô đơn cô đơn và cô đơnVẫn như thếVà cứ mãi cô đơn như thếSống thật lạc quan hân hoanTrong cuộc sống luôn luôn cảm thấyNhững điềuThật là ngu ngốcTrong những phút chốcThật là miên manRồi lại bon chen nhauÐêm dần trôiTôi lặng câm đối mặt với màn dêmNhìn lại tháng ngày nông nổiDòng ký ức thời gian cứ trôi rất vộiTháng năm rong chơiCười vui thật ngạo nghễNhững lời trót luỡi đầu môiTôi đã nếm nhiều vô số kểCòn lại gì sau những cuộc vuiChỉ là nỗi đơn côiTôi ôm chặt vào lòng những điều không có ai có thể hiểu nổiCó nàng tiên nào vào sâu thăm thẳm tâm tôiChỉ cho tôi ánh sáng cuối đường hầmChiều nay tôi lang thang cô đơn nơi xa xôi ố ồChiều nay tôi thẫn thơ lơ ngơ lượn phố vui ồ ôNgoài đường đông vui quá vài em thật thướt tha gió bayCùng hòa theo mây nắng chứa chan nhẹ nhàngố ôThật thoải mái chỉ có tôiThật sướng vui chỉ có tôiThật hồn nhiên là cô tiênHòa ca muôn nơi cùng lẩm bẩm vài câu ca vuiThật vui áNào cùng lượn ra phố đông vui ô ô a à!!Tay trong tay ga cùng phóng ra à a  

 ]]></description>
            <pubDate>2009/08/21 16:35:37</pubDate>
            <guid><![CDATA[Câu chuyện của tôi:3140]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w3.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Sat Nov 28 19:34:29 SGT 2009 -->
