- Đứng trên bục giảng hàng ngày, chứng kiến nhiều học trò lơ đễnh, vô cảm với bài học…mà thấy bất an. Dường như các em đi học là một hình phạt. Đi học là học cho cha mẹ chứ không phải học cho chúng. Theo tôi, một trong những nguyên nhân của hiện tượng này là sự đầy đủ về vật chất ở gia đình.
Từ quan sát này, độc giả Lê Thị Vuôn - một nhà giáo gần 30 năm giảng dạy - cho rằng, muốn trẻ hết "nghèo nàn và ích kỷ trong đối xử", không thể chờ đến khi trẻ đến trường mới dạy những bài học, không thể chờ cho đến lớp 6 mới dạy cho chúng bài “"tinh thần trách nhiệm" hay "lòng dũng cảm” trong sách Giáo dục công dân mà nền móng nhân cách của trẻ trước tiên phải ở gia đình.
Chị đã chia sẻ câu chuyện đã dạy con có trách nhiệm với người khác.
| Ảnh: Lê Anh Dũng. |
"Mời bố mẹ ăn khoai"
Kể từ khi các con biết thích đồ vật, thích ăn một món ăn nào đó, tôi đã phải tập cho chúng biết nhường nhịn.
Tôi nhớ những năm sau 1986, Miền Bắc còn đói lắm. 17 kg gạo của 2 mẹ con phải đi lấy ở kho lương thực đến 3 lần mới hết, nhiều lúc không có gạo phải lấy khoai, sắn thay.
Đến bữa ăn con trai đầu của tôi 3 tuổi chào “Mời bố mẹ mời cơm, bố mẹ ăn khoai đi.”. Thì ra cháu thấy ít cơm nên sợ bố mẹ ăn hết cơm của nó, nó phải ăn khoai! Nên vội vàng nói thêm “bố mẹ ăn khoai đi”!
Hai vợ chồng nhìn nhau ứa nước mắt. Nhưng tôi đã phải chia cơm cho cả 3 người mặc dù cơm là chỉ đủ cho mình cháu (chia cho bố mẹ một thìa thôi, lấy lệ mà). Tôi chia cơm là để cháu biết nó không được ưu tiên. Chồng tôi nhường nhưng tôi không đồng ý, bắt anh ăn phần cơm của mình. Ăn cơm xong, mới ăn khoai nên nóng cổ. Từ đó, tôi cho cả nhà ăn khoai trước.
Bé cũng phải ăn mặc dù cu cậu không thích. Tôi đã phải phịa chuyện về củ khoai để cháu cùng ăn.
Khi em nó ra đời, nhà có 4 người. Thỉnh thoảng, tôi mua trứng gà, luộc lên cả nhà cùng ăn. Đến bữa ăn, tôi đố thằng anh quả trứng nào lớn nhất và đếm cho em biết. Khi cháu chọn được quả to nhất thì tôi nói “quả to dành cho bố để bố khỏe bố đi làm nuôi cả nhà”. Quả thứ 2, nó tự biết là dành cho mẹ nhưng tôi bảo “Em còn nhỏ, để cho em ăn em mau lớn”. Và tôi giao cho cháu chia trứng. Đấy là những bài học đầu tiên tôi dạy hai con mình.
Bây giờ khi các con đã lớn, tôi thấy rõ đức tính nhường nhịn của chúng khi sống với bạn bè và những người xung quanh.
Mỗi tuần một bữa cá khô
Tôi luôn luôn để các con hiểu rằng nhà mình còn thiếu thốn. Khi còn nhỏ, thấy trẻ con hàng xóm ăn quà, các con có vẻ muốn ăn, tôi tìm cách lảng tránh bằng những câu chuyện về những con vật ngộ nghĩnh để các con thấy ăn quà là không tốt. Nhờ vậy mà 2 đứa ăn cơm, ăn cháo khỏe, không bao giờ phải ép ăn. Khi các cháu đi học rồi, chúng hiểu rằng bố mẹ còn nghèo.
Một lần, chồng tôi chở tôi và thằng em đi ăn sáng. Bánh xèo Cần Thơ. Cháu ăn hết dĩa bánh, tôi hỏi: “Con có muốn ăn nữa không?” cháu đáp; “Có, nhưng con sợ bố mẹ hết tiền!” Tôi nghe mà giật cả mình! Không ngờ con tôi mới 5 tuổi mà đã nói như vậy.
Trong các bữa ăn, tôi thường gợi ý thằng anh gắp đồ ngon cho em. Hai đứa thấy bố gắp thức ăn cho mẹ cũng bắt chước nhau.
Cái nhường cái nhịn và biết quan tâm đến người khác theo tôi không thể chỉ dạy bằng sách vở giáo điều. Những năm 1990, lương giáo viên còn thấp, nhiều lúc cũng thiếu thốn nên tôi hay suy nghĩ.
Có hôm, đem cả suy nghĩ vào bữa ăn mà không biết. Câu hỏi của thằng anh làm tôi giật mình: "mẹ đang nghĩ gì đấy?”
Khi 2 con tôi lên cấp 2, cấp 3 mỗi lần đóng góp gì các cháu về xin mẹ tiền nhưng cứ phải rào trước đón sau xem mẹ có lương chưa mới dám xin.
Đặc biệt là thằng em, cứ để mai hạn chót thì hôm nay mới xin tiền mẹ. Nhiều lần, tôi bảo cháu không được như vậy nhưng cháu bảo“con biết mẹ chưa lĩnh lương".
Tôi rất chăm con nhưng tuần nào tôi cũng cho các cháu ăn cá khô một lần. Hôm nào ăn cá khô là cháu nghĩ mẹ hết tiền!
Khi thằng anh học lớp 12, ôn thi ĐH vì thấy anh đi học thêm nhiều thằng em nói với anh nó; hay "anh đừng đi học thêm nữa, mẹ thiếu tiền đấy”.
Nghe con nói, tôi thật sự vui mừng vì các con có ý thức trách nhiệm với cha mẹ.
- Lê Thị Vuôn (Trường THPT Đông Sơn I, Huyện Đông Sơn, Thanh Hóa)

Elesis VN 07:50 06-12-2009
Hoạn Thư 21:13 02-12-2009
Bây giờ mỗi nhà chỉ có từ 1-2-3 con, thế mà dạy con thật không dễ chút nào.
Nếu bảo rằng nhìn về phía trước một cách bi quan cũng không đúng, mà lạc quan cũng không xong! Mọi giá trị hầu như đều có sự thay đổi, có sự chuyển mình ... Đành phải chạy theo và nhìn quanh quẩn để dè chừng.
nhinhi00:46 07-12-2009
hoanang 16:36 02-12-2009
"Cái nhường cái nhịn và biết quan tâm đến người khác theo tôi không thể chỉ dạy bằng sách vở giáo điều. Những năm 1990, lương giáo viên còn thấp, nhiều lúc cũng thiếu thốn nên tôi hay suy nghĩ.
Có hôm, đem cả suy nghĩ vào bữa ăn mà không biết. Câu hỏi của thằng anh làm tôi giật mình: "mẹ đang nghĩ gì đấy?”"
...Mong rằng sau này N có thể dạy dỗ những đứa trẻ của mình như thế..Chúc nhinhi ngày vui!..^_^
nhinhi00:43 07-12-2009
Chia Sẻ 23:43 01-12-2009
Cảm ơn Nhinhi đã cùng đồng cảm cùng CS về Mẹ....!
Đúng vậy, Nhi nhi à,...!
"Nước mắt chảy xuôi"...."Mẹ thương Con" là chiều Xuôi....là Đạo TỪ,....
Còn, "Con thương Mẹ" là Đạo HIẾU....
Đạo HIẾU là Chiều Ngược,....Chiều Ngược thì khó làm lắm...!
Chúng ta cầu mong tất cả những đứa Con đều giữ tròn chữ HIẾU....!
Phải vậy không Nhinhi ?
nhinhi00:42 07-12-2009
mihmih 20:41 01-12-2009
nhinhi08:32 05-12-2009
hanhnguyen 02:06 29-11-2009
Giờ này nhà Pác đang khò rùi. Đừng ắt xì hơi rùi mắng nhà em tụi nghiệp.
G9.
nhinhi10:37 29-11-2009
minhanh 08:30 25-11-2009
nhinhi10:31 29-11-2009
Sabrina 22:40 20-11-2009
Người mẹ đó dạy con thật hay, em phải học tập mới được.
Chúc mừng anh nhân ngày Nhà Giáo Việt Nam. Chúc anh luôn hạnh phúc với nghề nghiệp cao quí của mình
nhinhi01:00 21-11-2009
Changnhaque 20:39 20-11-2009
Chúc mừng bạn!
Chúc một ngày 20-11 thật vui và nhiều ý nghĩa
Chúc bạn gặt hái nhiều thành công trong công tác...
nhinhi00:55 21-11-2009
lymacsau 14:47 20-11-2009
nhinhi00:52 21-11-2009
Huyenanh 12:20 20-11-2009
Chúc mừng bạn nhân ngày nhà giáo!
Chúc bạn vui khoẻ, hạnh phúc trong gia đình, và tận tâm với nghề để sống tốt bằng nghề !!!
nhinhi00:51 21-11-2009
mihmih 22:48 19-11-2009
nhinhi01:14 20-11-2009
minhanh 17:17 19-11-2009
nhinhi01:13 20-11-2009
Xuân Vy 16:20 19-11-2009
Nhưng ngày nay, nếu nhà giàu mà dạy con học cách nghèo cũng không ổn. Bởi vì đứa bé có quyền hưởng những gì mà ba mẹ đã làm ra. Em nghĩ, nên dạy dỗ cho trẻ biết về mối tương quan giữa gia đình mình và nhiều người trong xã hội, dạy cho trẻ biết tiết kiệm; Nếu có điều kiện nên đưa bé đi thăm các mái ấm, nhà mở và trường nuôi dạy trẻ khuyết tật.
Thầy bao năm vẫn vậy!- trăn trở nhiều và lo lắng cho mọi người, cho tụi em thật nhiều. Tụi em vẫn sống tốt trên con đường đi của mình, vẫn nhớ lời thầy và luôn cố gắng. Chúc mừng thầy nhân ngày NHÀ GIÁO VIỆT NAM, chúc thầy vui, khỏe, thành công và hạnh phúc.
nhinhi01:12 20-11-2009