Thư mục: Tổng hợp |
Thưa ngài Valentine,
Con đang say nắng, nói đúng là cảm nặng, ngài Valentine ơi. Nhất định ngài phải giúp con mới được. Có lẽ ngài biết cái người hiền ơi là hiền, chỉ biết có làm thôi đó, anh ấy đã hạ gục con ngay từ lần đầu tiên gặp gỡ. Thế mà ngài biết không, đã hơn sáu tháng rồi anh ấy cứ hết chuyến công tác này tới chuyến công tác khác, chẳng có thời gian để dành riêng cho con nữa. Mà với một người hiền như đất ấy thì đến bao giờ con mới nhận được... tình yêu từ Valentine, ngài nhỉ. Thế nên con phải có cách của mình mới mong thức tỉnh anh ấy...
Ngài thử xem con làm như thế này có được không nhé. Con đã luôn quan tâm, hỏi han anh đủ thứ chuyện, nào là anh đã đi làm về chưa, có mệt không, hôm nay có gì vui chia sẻ với em đi... Con cũng chẳng tiếc lời nói bóng gió, kiểu nửa ghét nửa thương... Thế mà ngài ơi, anh ấy cũng chỉ mãi hẹn hò với công việc mà quên mất hẹn hò với con. Con cũng đã làm theo rất nhiều lời tư vấn từ các chuyên gia, nhưng mọi thứ tới giờ vẫn chưa có gì mới hơn, ngài Valentine ạ.
Ngài Valentine ơi! Lần này con phải hành động dứt khoát thôi. Con đã yêu anh ấy thật rồi. Ngày Valentine năm nay trùng với mồng 1 Tết Nguyên đán, bữa đó ngài làm sao để con được cùng dạo phố xuân với cơn say nắng của mình thì vui quá.
Ngài Valentine yêu quý! Con đã kể ngài nghe câu chuyện bí mật và khó xử nhất từ trước tới giờ của con. Giờ thì ngài phải có trách nhiệm với bí mật này của con, giúp con chữa trị loại “virus” say nắng này, ngài nhé!
Lúng-liếng-gái-Bắc-Hà
sáng nay đọc báo Tuổi trẻ, thấy bức thư ngộ ngộ.. cô bé nào đang iu...

