Nếu cho em gia đình, tình yêu và sự nghiệp em sẽ sắp xếp theo trật tự như thế nào? Tình
yêu lên trên à? Ừ! Tình yêu thật đẹp đúng không em? Con người sống trên
đời mà không có tình yêu thì đúng là thật vô vị. M. Gorki từng nói:
"Trên thế gian này chẳng có vị thần nào đẹp hơn thần Mặt trời, chẳng có
ngọn lửa nào kỳ diệu hơn lửa tình yêu". Nhưng em ạ! Em có biết truyền
thuyết Mỵ Châu - Trọng Thủy chưa?
Tôi kể ngày xưa chuyện Mỵ Châu Trái tim lầm chỗ đặt lên đầu Nỏ thần cố ý trao tay giặc Nên nỗi cơ đồ đắm biển sâuMỵ
Châu đã đánh đổi gia đình và địa vị chỉ vì tình yêu. Để đến muôn đời
người ta vẫn nhắc đến Mỵ Châu là một người con gái bất hiếu, bất trung.
Em có dám không?
Em nói: Nhưng nếu em phải từ bỏ người mình yêu thì sẽ buồn khổ lắm?
Và đầu óc em chỉ nghĩ đến anh ấy là đã không muốn làm gì và
không làm được gì sao? Chị nói em nghe này! Tình yêu không phải là duy
nhất và bố mẹ chỉ có một trên đời. Còn nữa, nếu em không có chỗ đứng
trong xã hội thì liệu người em yêu có ở bên cạnh, yêu em nữa hay không?
Cuộc sống bây giờ không còn "một túp lều tranh hai trái tim vàng" nữa
đâu.
Em đổi sự nghiệp lên hàng đầu
à? Ừ! Rất nhiều người đã đặt sự nghiệp lên trên giống như em đấy, nhất
là con trai. Họ có thể tạm gác gia đình lại, gạt tình yêu sang một bên
và dấn thân vào con đường lập nghiệp một cách không mệt mỏi. Họ lao vào
làm việc, kiếm tiền. Trong họ luôn nung nấu một điều: "phải có danh gì
với núi sông". Mặt khác, cũng bởi họ là trụ cột trong gia đình. Họ phải
làm sao cho cái trụ đó luôn vững chắc.
Ngày
nay, không chỉ con trai, mà con gái cũng khá nhiều người coi trọng sự
nghiệp. Xã hội bỗng nhiên trở thành: Con trai thì mải mê với địa vị mà
quên mất rằng mình còn bố mẹ, vợ con. Con gái thì đắm chìm với danh
vọng mà quên mất mình đã quá tuổi để lập gia đình. Những ai có gia đình
rồi thì quên mất thiên chức của người phụ nữ là dâu thảo, vợ hiền,
người mẹ tốt. Tất cả phó mặc cho một nhân vật phụ có tên gọi là Osin.
Tất nhiên, điều chị nói không phải là tất cả.
Giàu
có - tốt thôi. Quyền cao, chức trọng - quá tốt. Nhưng em ạ! Khi em mải
mê với việc tạo dựng "cơ đồ", có bao giờ em biết đấng sinh thành đầu đã
bạc, răng đã long? Em có biết người vợ, người chồng của em rất muốn
chia sẻ chuyện cơ quan, hàng xóm bình thường, muốn ăn chung với em dù
chỉ là một bữa ít ỏi trong ngày? Còn các con em nữa. Em có biết chúng
học hành ra sao, chúng thích gì và mong ước điều gì?
Ngay
cả bạn bè em, thử đếm xem có bao nhiêu người bạn chơi với em chân
thành. Em đang có địa vị, đang thật giàu có. Nhưng có bao giờ em nghĩ
một ngày sẽ mất tất cả, chỉ còn bàn tay trắng. Khi đó, ai sẽ là người ở
bên cạnh em? Ai sẽ là người để em ôm chặt lấy mà khóc một cách ngon
lành như con trẻ? Ai sẽ là chỗ dựa cho em mỗi khi mỏi chân, chùn gối?
Và cuối cùng ai sẽ là người nâng em dậy?
Vậy
em đặt gia đình lên trên tất cả? Em sẽ có một gia đình hạnh phúc. Con
cái ngoan ngoãn, học hành thành người và biết đối nhân xử thế. Nhưng em
ạ! Để đạt được hai từ hạnh phúc cũng không phải là điều đơn giản.
Em
có thể nghe theo sự sắp đặt của bố mẹ rằng: phải yêu anh này, phải lấy anh kia hoặc phải làm ngành này, việc nọ vì bố mẹ thích không? Em có thể
huỷ một cuộc hẹn ký kết hợp đồng với khách hàng chỉ vì em đã hứa sẽ đưa
các con đi chơi công viên chứ? OK! Cứ cho là em có thể đi. Khi đó, em
sẽ là một người con có hiếu; người vợ đảm, người chồng lý tưởng và
người bố, người mẹ mẫu mực.
Nhưng
em này! Thế giới loài người là một cuộc chạy đua. Em phải chạy và phải
chạy thật nhanh để bắt kịp họ. Em không thể dừng lại được đâu. Vì như
thế, em sẽ thấy mình lạc lõng. Sẽ chẳng ai chờ em. Em sẽ trở nên tụt
hậu. Em sẽ bị xã hội đào thải. Và khi đó, em làm gì để hạnh phúc được
vẹn nguyên?
Trên đời này chẳng có
ai hoàn hảo. Khi người ta có gia đình hạnh phúc, tình yêu lý tưởng và
chỗ đứng vững chắc trong xã hội thì khi ấy chẳng có gì phải bàn cãi
nữa, đó là thiên đường mà ai cũng mơ ước. Nhưng khi người ta phải chọn
và sắp xếp làm sao cho hợp lý thì thật là khó. Nếu như để làm vui lòng
gia đình thì em phải hy sinh tình yêu. Nếu như để giữ được tình yêu thì
em phải hy sinh sự nghiệp. Và nếu như để sự nghiệp ngày càng vững chắc
thì em lại xao nhãng gia đình và người yêu, người vợ của mình.
Thật rắc rối và khó khăn... Đặt cái nào lên trước, cái nào đứng sau? Đặt cái nào đứng trên và cái nào đứng dưới đây?
Em
hỏi chị: Nếu là chị, chị sẽ sắp xếp như thế nào? Ừm! Nếu là chị, chị sẽ
không đặt tình yêu lên trên, không đặt sự nghiệp lên đầu hay không đặt
gia đình lên tất cả. Chị đặt chúng ngang hàng với nhau: Gia đình ở
giữa, sự nghiệp bên phải và tình yêu bên trái; cố gắng để làm sao thật
hài hoà vì chúa Jesus từng nói: "Thiên đường ở chính trong ta. Địa ngục
cũng do lòng ta mà có".
ho`ho`, quang? cao' cho hang~ Samsung LG ne`day la quang cao cho hang~ noi that cao cap noi tieng:quang? cao' ve` do ben` vat lieu do', chiu luc hoi bj manh ma` van~...
Altes Rathhaus ni`in der Kirche:benn ngoai nha` tho`:hum nay di cho Noel, dep, vui, nhon nhip........moi~ toj lanh leo~ va co don, haizzz, gia' ma` dc di cung gia dinh, cung...
Gió vẫn luôn bên mây, dù là trong những ngày xuân ấm áp hay những ngày đông lạnh lẽo...
Gió thổi mây trôi xa, mây mỉm cười hạnh phúc
Định mệnh khiến cơn gió quen ...