Thư mục: Truyện ngắn |

- Vậy thì chia tay đi ! - Tiếng An thốt lên.
Huy sững người lại. Anh ko tin vào những gì mình nghe thấy. Thậm chí ngay cả trong mơ anh cũng ko bao giờ nghĩ là sẽ có một ngày An thốt lên những lời này. Hoạ hoằn lắm đôi khi anh tưởng tượng ra An một ngày nào đó khi anh nói câu này – anh nói, chứ ko phải An - Lúc đó, An sẽ nhìn anh bằng cặp mắt tròn xoe, sau đó sẽ khóc lên. Vậy mà giờ đây, An đang là người nói lên câu ấy, và cặp mắt cô ráo hoảnh, chứ ko đẫm nước mắt như anh vẫn tưởng. Thật sự là anh ko tin vào những lời vừa rồi của An, anh thừa biết An yêu anh nhiều lắm, những lời vừa rồi của An, chắc lại do giận dỗi đây! Thế nhưng cái thằng đàn ông trong anh lại tự ái. Anh nhìn An, rồi gật!
- Tuỳ cô!
Yêu nhau 2 năm, An luôn là người nhường nhịn. Chắc có lẽ vì An là người nói yêu anh trước, nên anh biết mình luôn ở thế thương phong. Lần nào giận nhau, An luôn là người làm lành trước, cho dù tất cả những lỗi lầm đa số đều thuộc về anh. Anh chẳng cần xin lỗi, anh biết thể nào sau 2-3 ngày, An lại gọi điện cho anh. Anh tin lần này cũng thế thôi. An thuộc về anh,cô ko bao giờ đủ can đảm từ bỏ anh cả. Anh là người thân duy nhât còn lại bên cô mà ! Huy nhớ rõ câu An viết cho anh ngày sinh nhật “ Em là lá, và lá sống nhờ vào cây” . Lúc đó anh chỉ cười, chắc cô lại nhiễm thói văn chương từ mấy câu chuyện vớ vẩn trên net!
---oOo---
An đứng dậy, cô bước ra khỏi quán, dắt xe ra. Cô cười khẩy chính mình khi có suy nghĩ Huy sẽ đuổi theo cô. An biết, Huy sẽ ko bao giờ làm thế. Anh ko quan tâm cô nghỉ gì, cảm nhận như thế nào. Luôn luôn là thế. Yêu nhau 2 năm, cô luôn fải là người gạt bỏ mọi tự ái để làm lành. Anh ko bao giờ gọi điện trước. Bên anh cô luôn phải giấu nước mắt vào trong, đê đêm về, chiếc gối ướt cả! Bạn bè bảo cô may mắn, vì Huy đẹp trai, galăng, có tài, đia vị, nói chung là hoàn hảo. Cô cười, uh, hoàn hảo nên cô mới khổ, phải ko? Cô biết, chỉ cần cô bước ra, quanh Huy chẳng bao giờ thiếu những cô gái.
Nhưng nước rồi sẽ đầy, những đau khổ mà cô chịu đựng rồi cũng có giới hạn. Những quyển lưu bút một thời xa xăm lắm mà cô chợt tìm lại được, nó nhắc cô về một thời của vô tư và thẳng thắn. Ngày ấy, cô có bao giờ như thế này. Ngày ấy.. ngày cô chưa có Huy. ..
An thấy nước mắt mình chạy dài trên má, cảnh vật trước mắt cô đã nhoè đi cả. Hình như cô thoáng thấy người đi đường nhìn mình… Kệ.! Có chút gì đo ân hận trong cô, nhưng cô ngăn nó lại, cô tin mình đã làm đúng. Nếu cô chẳng có vị trí gì trong tim Huy, thì lý do cho cô ở lại là gì? Cô đã lấy hết can đảm của mình để nói lên câu ấy. Khẽ thở dài… An tự hỏi, con đường nào cho cô hôm nay, khi đâu với cô cũng có hình ảnh Huy ?
“ Lá có thể sống không, nếu lá rời cây?”
---oOo---
Một tuần trôi qua, tiếng chuông điện thoai quen thuộc của An vẫn chưa vang lên, Huy bắt đầu suy nghĩ… Cô quyết định như thế thật sao? Hay chỉ đơn giản là lần này cô giận lâu hơn? Lúc trước, chỉ cần 2 ngày là cô đã gọi điện lại cho Huy rồi, vậy mà…
Hai tuần, 3 tuần,.. Tròn một tháng. Đến lúc này thì Huy điên lên thật sự. Cô làm thế thật ? An của Huy đủ can đảm rời Huy sao? Anh mượn điện thoại thằng bạn, gọi cho cô. Ko liên lạc được. Cô đổi số? Anh gọi cho chỗ làm của cô. Họ bảo, cô chuyển công tác một tháng rồi. Anh lặng ngừơi, rồi chạy thật nhanh đến nhà cô. Căn nhà im phăng phắc với chiếc bảng đong đưa theo gió “ cho thuê” !
Huy thấy cổ họng mình khô khốc. Cuộc sống của anh như đảo lộn lên hết cả khi thiếu An. Anh thường xuyên đi làm trễ, vì ko ai gọi anh dậy mỗi sáng cả.( Với một người như anh, thì chuông báo thức là vô dụng.). Anh bỏ bữa thường xuyên hơn, vì chẳng ai mè nheo anh đi ăn nữa (lạ là cô luôn đi ăn những món anh thích, chứ ko phải món cô thích). Cái điện thoại anh cũng chẳng bao giờ vang lên tiếng chuông nghịch ngợm “tele, tele phone, có anh gì đó nghe hông” mà cô đã cài vào máy anh nữa. Cô đi, dường như mọi thứ đều trống vắng! Anh ngẩn người tự hỏi, cô ko còn yêu anh sao! Buồn, đi nhậu. Thằng bạn nghe anh kể, lắc đầu, “vậy mày có bao giờ yêu cô ấy thật sự?!” Anh định gân cổ lên cãi “ có chứ” nhưng rồi ngẩn người ra. Uh, bao giờ anh yêu cô chưa?
Cây có quá nhiều lá, nên...chẳng nhận ra lá nào là cần cho mình cả ?!
---oOo---
Huy nhấn send cho một mes vừa soạn, Huy từ chối đi ăn trưa với cô đồng nghiệp mới. Dạo này, những cô gái xinh đẹp vây quanh anh chẳng làm anh bận tâm đến nữa. Huy buồn, bây giờ thì anh cảm nhận điều đó rất rõ, hoá ra, An trong anh chẳng mờ nhạt như anh vẫn tửong. Anh nhớ da diết nụ cười của cô. Nụ cười mà anh thấy rất đỗi bình thường trong mọi ngày, vì cô rất hay cười. Anh lạnh ngưòi khi chợt nhớ, lúc chia tay, cô cũng cừơi.. dù là rất nhẹ. Nhưng nhờ nụ cười đó, bây giờ anh hiểu rằng, cô đã chấp nhận ra đi. Anh đã để vuột mất cô!
Anh search tài liệu cho công ty, chẳng biết đầu óc nghĩ thế nào mà viết vào google cái tên “Minh An”. Con trỏ chỉ vào khung “xem ngay kết quả đầu tiên”.
Chạy dài trước mắt anh là một nền xanh dịu mát. Anh thầm nghĩ, có An ở đây, cô sẽ lại hét lên cho mà xem, cô thích nhất màu xanh…
Blog yahoo. Anh ngạc nhiên lắm khi thấy cai tên Đặng Minh An trên ấy. Thoáng nghi ngờ, chắc tên giống tên, nhưng anh chẳng thể chối cãi được khi thấy ảnh cô trên ấy. Cô có viêt blog nữa sao? Anh loáng thoáng nhớ có lần cô khoe về lượng page view của một cái blog gì đó, anh mải xem ti vi nên chẳng nói gì. Lân sau cô khoe về một câu chuyện cây lá gì đó mới đọc trên mạng. Huy nhớ luc đó hình như anh cười khẩy rùi bảo nhảm. Từ ấy về sau chẳng bao giờ thấy cô nói gì liên quan đến internet nữa. Huy ân hận. Giá như mình đã nghe cô nhiều hơn.
Entry nhiều quá, gần 100 cái, hình như cô bắt đầu viết khi anh và cô yêu nhau.Anh mỉm cười khi đọc những cảm nhận của cô về những ngày đâu của tình yêu. Rồi Lời lẽ cô ngày một buồn hơn. Anh khiến cô buồn như thế sao? Cái entry cách đây 3 tháng chỉ có một dòng “lúc bé, tưởng rằng khóc là đau khổ nhất, nhưng bây giờ mới cảm nhận được, đau khổ nhất là lúc mà ko khóc nổi chỉ biết cười với chính mình một cách chua chát”
Huy thở dài, hoá ra, anh nhẫn tâm đến vậy! Cô nghĩ gì, làm gì, anh đều ko biết. Có thằng nào yêu mà như anh không? Ngước lên trên cái tên blog, anh thấy hàng chữ nhỏ phía dưới
“Lá không thể sống nếu thiếu cây, nhưng cây thì lại có quá nhiều lá.. một ngày.. lá bay bay…”
- Kem - 
- Nếu bạn thích bài viết này, hãy bình chọn cho nó nhé !
- Trích dẫn : http://vn.myblog.yahoo.com/the_ocean_89/article?mid=245
NTad 18:44 24-10-2009
kook 22:38 18-07-2009
đậu xanh 22:09 17-07-2009
giờ thì mình cũng là một chiếc lá,mình bay đi vì ko đủ sức bám vào cây,mình rời cây rồi..và có hạnh phúc thật sự ko khi mình thấy cây vẫn vui vẻ...có ai đó từng nói "yêu là thấy người mình yêu đc hạnh phúc" ...mình cũng viết blog,và viết nhìu hơn từ ngày yêu anh...và cũng chỉ mong 1 ngày nào đó anh đọc đc và hiểu tất cả những gì mình muốn nói...nhưng giờ thì muộn rồi,hối tiếc cũng chẳng thay đổi đc gì cho quá khứ...
đậu xanh 22:08 17-07-2009
giờ thì mình cũng là một chiếc lá,mình bay đi vì ko đủ sức bám vào cây,mình rời cây rồi..và có hạnh phúc thật sự ko khi mình thấy cây vẫn vui vẻ...có ai đó từng nói "yêu là thấy người mình yêu đc hạnh phúc" ...mình cũng viết blog,và viết nhìu hơn từ ngày yêu anh...và cũng chỉ mong 1 ngày nào đó anh đọc đc và hiểu tất cả những gì mình muốn nói...nhưng giờ thì muộn rồi,hối tiếc cũng chẳng thay đổi đc gì cho quá khứ...
Rồng Con 11:22 16-07-2009
»*¤---[†i'] [†0^`] ---¤*» 15:58 14-07-2009
òh.............bài này hay và ý nghĩ quá ak.Nhưng chẳng lẽ 2 ng đó ko thể về vs nhau đc nữa sao? giá như có 1 cái kết tốt đẹp thì tôt.Bình chởn đâu vậy nhỉ?
nhatkibuon93 10:45 14-07-2009
Truyện rất hay và ý nghĩa: Con người vốn vẫn thế, chỉ khi nào mất đi rồi mới thấy hối tiếc, cái sự ích kỉ là bẩm sinh. Chỉ xin tác giả lần sau có thể sửa một số từ viết tắt: "ko", "rùi"... và cả từ tiếng Anh khi nó không cần thiết, bạn là người Việt mà phải không?
jinny 15:34 12-07-2009
pe' ut' 15:37 08-07-2009
hj`,chang? bjek noj' j` hon...
Nhok_kh0ng_kh0c_vj_aj 18:50 26-06-2009
kem 01:26 15-06-2009
chuc ban co mot tuan moi vui ve nhe!!!!!!!!!!!Mong ban se cho nhiu truyen hay nua nhe'.
¤(♥Đào Hoa Hội♥)¤ __†ღÑhø¢-¥êü-ßéღ†__ ♥(¯°•¤»๑۩۞۩๑«¤•°¯)♥ 20:18 20-05-2009
kello 21:41 07-05-2009
ụt ịt! lâu nay tê liệt cảm xúc. chẳng có bài nào ra trò
xem ra dạo này thiên hạ văn chương lai láng dữ
ngoctrongda 20:27 07-05-2009
♫ TIỂU HỔ ♫ 19:04 07-05-2009
anhvutran1963@yahoo.com.vn 18:04 07-05-2009
" ... Khi chiếc lá xa cành, lá không còn màu xanh...mà sao em xa anh, đời vẫn xanh vời vợi ? Có gì đâu em ơi, tình yêu là sự sống nên nắng hửng trong lòng, mạch đời căng máu nóng !..." Bài hát vang lại xa xa" ...
Người vá trời lấp bể
Kẻ đắp lũy xây thành
Em chỉ là chiếc lá
Việc của mình phải xanh !
(SƯU TẦM)
Umeko-Chan 16:46 07-05-2009
tranthihongyen 01:23 07-05-2009
*_Cun Con_* 23:17 06-05-2009
Thành Tấn 20:56 06-05-2009
Julye's bl♥g [♀]Tây nấm chủ_NLH[♂] 19:20 06-05-2009
Công chúa bướng bỉnh 16:57 06-05-2009
Nganvu 11:55 06-05-2009
I like it
Kem 10:56 06-05-2009
Thuong Thuong 08:29 06-05-2009
_h4ppy_jz_l0ve_yourself_<kaka> 16:52 03-05-2009
Write Plus12:04 04-05-2009
•·.·´¯`·.·• my chau •·.·´¯`·.·• 13:14 02-05-2009
Write Plus16:09 02-05-2009
Anthony