Những lúc bạn vui vẻ,hạnh phúc,hãy đến và chia sẻ cùng tôi.Và tôi cũng sẽ bên cạnh bạn những khi bạn tuyệt vọng.Nói chung,bạn hãy đến đây tám hết mọi chuyện zới tui,hén.Tui cũng sẽ thía.Chúng ta sẽ "giúp đỡ lẫn nhau" nhen.Hì^^!
Tối hôm wa đi dự 1 buổi tiệc sinh nhật, cũng tạm coi là buổi chia tay của Đan - 1 đứa bạn thân, trc khi đi Mĩ. Đi học về lúc 4h45. Vừa vô nhà quăng cặp đó thay đồ liền vì sợ ko kịp, nó hẹn 5h đến nhà nó mà ! Vậy mà sửa soạn xong cũng 5h15. Chạy như bay wa nhà nhox Gấm. Và thế là cúi cùng cũng đến đc nhà nhox Đan. Nhưng muh ko những ko trễ muh còn sớm nữa chứ >"<!!! Ngồi đợi nhà nhox Đan...make up với mấy đứa nữa chưa đến. Cỡ 6h hơn mới bắt đầu lên đường...đi nhà hàng. Hiếu chở Trâm, Trung chở Gấm, bạn nhox Đan chở nó, Mẫn chở mình, còn nhox Dương đi xe nhox Đan . Cũng tại cái tính ham hố , biết là sẽ đi sn roy mà còn lấy xe chạy nhong nhong ngoài đường , cán phải đinh nên...xì lốp xe chứ sao nữa ^^! Nhưng cái chính là mình và ... ko hề nhìn mặt nhau . Vì mình là ng có lỗi, ko thể trách ai đc. Nhưng cứ có cảm giác lạ lắm. 1 cảm giác làm lòng ta khó chịu,...vì cảm thấy rằng mình chỉ là 1 ng lạ, hoàn toàn xa lạ với... hơn những đứa bạn khác. Ko thể mở miệng nói j, ko có quyền xin số dt nữa là, trong khi đứa nào cũng có số của nó hết. Lúc trc nguyên đám nếu có đi đâu chơi thì mình là ng rủ nó or ngược lại. Còn bây h...Lại thấy bùn . Thật là lạ! Đến nhà hàng lại càng có chuyện để nói, để bùn. Ai cũng vào chỗ ng nấy hết rồi. Trai ra trai, gái ra gái. Rồi nguyên đám con trai đi toilet, chỉ có nhox Mẫn là ko đi. Thế là 1 hồi ra thị bị mất chỗ, vì ng ta vô thêm mà! Lúc này nó ko còn chỗ, phải ngồi gần mình. Chắc là khó chịu lắm. Chả mún ngồi kế nhưng mà hết chỗ nên phải ngậm đắng nuốt cay ngồi gần mình. Sao mình biết điều đó ư??? Vì hành động và thái độ của nó đã cho mình thấy điều đó. Ngồi cách xa cả thước, ko nc với mọi ng chung wanh... Và thế là nhox Đ - 1 người đc "mệnh danh" là đứa bạn rất thân với nó, đến nỗi khi nói về thứ tình cảm thân thiết, gắn bó của 1 cặp bạn thân nào đó, ng ta có thể đem 2 đứa ra làm mẫu...thế là đủ hỉu...bây h mình mới đc bit điều đó; chạy đến nói nhỏ vào tai nhox M điều j đó...về mình và ... Thế là M chịu đổi chỗ cho nó. Nó như đc giải thoát khỏi chỗ nguy hiểm, khỏi 1 nơi đáng sợ và đáng ghét, nó cười...như vừa trút bỏ đc 1 gánh nặng mà nãy h nó ấp ủ trong lòng, bây h đã có ng cứu nó. Nhìn hành động của nhox Đ, mình thấy thật bùn, ko thể chịu nổi nữa. Cứ như mình là thứ j đó...mà ng ta ko thể ngồi gần, và làm cho ng ta cảm thấy chướng mắt, có lẽ trong mắt ng ta mình là cái gai, cái đinh ko nhổ đc... Trong hoàn cảnh đó, nc mắt mình rươm rướm, chực chờ nơi khóe mắt, ko cẩn thận là nó chảy dài...và như thế lại làm mọi ng bận lòng, ko khí thêm căng thẳng... Vậy thì thà để lại trong lòng mình sẽ tốt hơn. Mình đã định trốn vào toilet... nhưng rồi lại ko làm vậy. Mình giấu đc nó rồi, thật may wa! Vậy là mình cứ tip tục tỏ ra ko có j, vui vẻ trò chuyện, ăn uống bt. Nhưng trong lòng thì... Ngồi 1 lát thì mẹ gọi đến nhắc nhở mình về vì chỗ gửi xe đóng cửa và cái CPU vừa mới sửa xong. Đó chẳng phải là lí do chính khiến mình nằng nặc đòi về. Nói ra đến đây thì mình cũng mún sr nhox Đ. Mình đã đòi về khi "đa số" đều mún mình ở lại để đi karaoke... . Nhưng lúc đó trong đầu mình chẳng nghĩ đc j nhìu nữa. Mình chỉ cảm thấy mình đang là cái gai trong mắt 1 ng và làm ng ta ko đc vui cho nên mình đã quyết định...1 quyết định mà mình cũng ko muốn...mình quyết định đi về.... Về đến nhà mới bit là về trễ cũng đc, ko cần về đúng 8h. Ôi sao mà từ lúc về đến khuya đi ngủ mình chẳng cười đc miếng nào, lòng bùn vô cùng, bùn vì mình chẳng là j nữa, bùn vì ko đc đi chơi tip với mấy đứa bạn,...bùn tùm lum. Tối ngủ nghĩ đến cảnh trong nhà hàng thì tự nhiên lại bật khóc. Khóc như chưa từng đc khóc, khóc như lâu rồi mới đc khóc vậy, khóc hết mình vì hình như trong mình tồn đọng nhìu thứ wa nhưng ko khi nào chia sẻ đc với ai và cũng ko khóc đc... Hậu wa là sáng nay 2 con mắt bị bụp... Chán wa... Mọi thứ thật rắc rối... Có ai chỉ cho mình bít suy nghĩ của mình ko??? Mình đang mún chuyện j... Mình đang cảm thấy regret... phải thế ko? Mình cũng chả bit. Tội mình wa!!!
. Ngàn lần khắc tên em
http://www14.nhac.vui.vn/Music/#Play,153041
. Chạm tay vào điều ước
http://www14.nhac.vui.vn/Music/#Play,153278
. Mãi yêu người
...
Máy của V đang dùng MS Office 2007, bi h mún chuyển wa MS Office 2003 làm thía nào,hix hix. Tại vì V làm 1 bài word oy save zô usb nhung muh đem ra tiệm hok đọc đc >"<...
Hehe,hum nay cài cái MS Office 1 cái 1 . Thiệt là mừng hết sức . Vậy là có cái để làm bài thu hoạch oy ^^!
Buổi trưa đi học môn nghe. Đúng là trầy trật >"&l...