<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[Yểng™ [ξм ђồŊ иђiÊη Яồј ﻉм ﻱẼ bÌиђ yÊη]]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yeng.lonely]]></link>
        <description><![CDATA[Ô hay trời không nín gió..!]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/10/10 22:11:51</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Zero]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yeng.lonely/article?mid=2127]]></link>
            <description><![CDATA[ &nbsp; 10.10.2009

Hôm nay là sinh nhật thứ 51 của ông. Và cũng chính hôm nay,
là ngày tôi hoàn toàn không còn coi ông như một người bố. ]]></description>
            <pubDate>2009/10/10 21:34:39</pubDate>
            <guid><![CDATA[Zero:2127]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Chiếc bánh đặc biệt]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yeng.lonely/article?mid=1282]]></link>
            <description><![CDATA[Chiếc bánh đặc biệt 

 &nbsp; 

 &nbsp; 

Một ngày bình thường như mọi ngày! 

7h30’ sáng… 

Chuông điện thoại réo ầm ĩ làm cho Thắng, dù muốn cũng không
thể “điếc không sợ súng” được nữa. Nhấc máy lên mà nó chỉ muốn hét toáng vào
tai cái kẻ-bất-lịch-sự-nào-đó đã phá vỡ giấc mơ… đang đẹp của nó. Cũng may là
cơn thịnh nộ của Thắng không đến nỗi trở thành “bom nguyên tử” khủng bố đầu dây
bên kia. Mắt nhắm mắt mở, nó buông thõng một câu rất chi là…: 

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Sao? 

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Hix,
may mắn cho ông vì tôi là người độ lượng, có lòng khoan dung bác ái (í ẹ) đấy
nhé. Nhỡ mà ai đó gọi điện đến tìm hai bậc phụ huynh mà ông lại nói năng thiếu
lịch sự như thế thì… 

Là Hân - con bạn “nối khố” của Thắng.
Nhầm làm sao được, vì nếu trên thế giới này còn có người nào nói nhiều và nhiễu
sự đời hơn Hân thì đã… không phải là Hân. Không để con bạn tiếp tục thao thao
bất tuyệt về phép lịch sự khi nghe điện thoại, Thắng “phản công” ngay
tức khắc - vẫn bằng cái giọng ngái ngủ xen lẫn chút “ấm ức”: 

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Xin
bà đấy! Định khủng bố tôi à? Gọi điện vào giờ này thì chỉ có bà. Có chuyện gì thì
nói nhanh đi cho tôi còn ngủ. 

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Đàn
ông con trai gì mà như cá ươn thế. Suốt ngày ngủ nấu, ngủ nướng. Cứ cái tình
trạng đêm nào cũng “nốc” cà phê để thức xem giải bóng đã ngoại hạng Anh rồi
“bình minh” vào lúc 10h30’ sáng như ông thì có ngày… 

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Nếu
bà gọi điện để giảng cho tôi môn học tổ chức cuộc sống thì để lúc khác
nhé…  

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Từ
từ…Tôi gọi là có chuyện thật mà. Tôi quyết định rồi ông ạ. 

Cái thói vòng vo tam quốc theo kiểu
“nói chuyện thì phải có đầu, có đuôi” như Hân đã không ít lần làm Thắng điên
đầu. Nhất là đang trong lúc “mi trên nhớ mi dưới da diết” thế này thì đúng là
Thắng chỉ ước điện thoại bỗng dưng hỏng  

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Chuyện
gì mới được chứ? - Bắt đầu bực rồi đây. 

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Thì
là… ờ… ừm… Thế này… Hôm nay tôi hẹn “anh í” ở Giọt Mưa Quán để nói
điều-cực-kì-quan-trọng. Ông cho ý kiến xem tôi nên mặc bộ đồ nào: bộ jeans mài…
À không, chiếc váy xoè màu hồng phớt thì sao? Bộ này tôi chưa mặc bao giờ,
không biết có hợp không… Mà ông bảo tôi nên bắt đầu câu chuyện thế nào? Tôi tập
mãi rồi mà vẫn thấy hồi hộp quá. Ông là thằng bạn thân luôn luôn lắng nghe,
luôn luôn thấu hiểu của tôi, chúc tôi điều gì đi chứ! - Giọng Hân đầy phấn
khích – Này này, ông có nghe thấy tôi nói gì không đấy… 

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
À,
ờ… váy… xoè… cũng… được…Thôi, cho tôi ngủ đi nhớ. 

Tút… tút… tút… 

Thắng dập máy không chút ngần ngại.
Cơn buồn ngủ - hậu quả của một đêm thức trắng cùng… giải bóng đá Ngoại hạng Anh
khiến nó quên mất rằng thái độ của nó đối với Hân vừa rồi là rất-rất-không-nên.
Và thề có Chúa Jesu, câu chốt hạ của nó trước khi dập máy hoàn toàn mang tính
chất phản xạ không điều kiện. Có thể khẳng định rằng, nếu vào một thời
điểm tỉnh táo nào đó chứ không phải là lúc này, chắc hẳn Thắng sẽ xử sự khác. Vì
có lẽ đây là lần đầu tiên Hân phải hỏi ý kiến Thắng về chuyện ăn mặc… (Hân vốn
dĩ là nhà phê bình hàng đầu đối với phong cách của tên bạn mà). Cũng là lần đầu
tiên Hân muốn được nhận sự cổ vũ của ai đó (quan điểm của Hân là “lời chúc chỉ
là một lời nói mà lời nói thì gió bay”)… Đây còn là lần đầu tiên Hân chịu thừa
nhận cái chân lí muôn-đời-không-thay-đổi (đấy là Thắng nói thế) mà Thắng đã
nghìn lần chứng minh bằng cách nhắc nhở rằng thì là…:“Tôi là người bạn luôn
luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu!”. Thắng là người duy nhất được Hân chia sẻ
về chuyện “cảm nắng”, người duy nhất biết chuyện một đứa con gái mang nam tính
nhiều hơn là nữ tính (lạy chúa, chỉ nghĩ thôi!) lại biết yêu! Con bạn thân,
hàng ngày diện những bộ cánh “ngầu”, chiếc áo Jojo Perfect và cái quần bò mài
cắt gấu te tua, đầu gối rách tả tơi… Con bạn “cầm trịch” trong các sever
Gunbound, đỉnh của đỉnh trong Audition - Nhịp điệu cuộc sống… Con bạn lúc nào
cũng phát ngôn “Tôi chúa ghét con trai đeo kính. Bọn đấy, một là dân nghiền
game “phá gia chi tử” (nó còn không quên biện minh cho bản thân “Tôi chơi game
điều độ nên có cận đâu?”), hai là bọn “mọt sách” – những thằng như thế sau này
mà lấy làm chồng (í ẹ) thì “đâu cái điền” lắm…”… Con bạn đấy của Thắng – vô tư
và vui vẻ. Thế mà lại có lúc nó “cảm nắng”. Đã thế lại còn “cảm” một tên… đeo
kính 6 điôp nữa chứ! Nó bao biện: “Thời đại của anh í chưa có đèn xịn như bọn
mình, cận là thông cảm được!”. (Mà xin được chú thích là “anh í” của Hân chỉ
hơn nó có 5 tuổi chứ không phải là người cổ hoá đá đâu ạ). 

&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; …Không
thể ngủ tiếp với những suy nghĩ mông lung trong đầu, Thắng quyết định ra khỏi
giường. Nó thấy áy náy vì đã “vô tình” (thề đấy!) làm đầu dây bên kia hụt hẫng.
Theo cái kiểu lúc trước nghe và một lúc sau hiểu thì khoa học gọi đó là “phản
ứng chậm”. Nó lại thấy hơi chạnh lòng… Hơi buồn chút chút… Vì sao nhỉ?! Hình
như chưa bao giờ Thắng thấy con bạn của mình mặc váy và rõ ràng là Hân ghét
nhất màu hồng. Nó định nhấc máy gọi cho Hân, nhưng lại thôi… 

 &nbsp; 

Quán cà phê “Giọt Mưa”: 

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Anh
thích quán này chứ? – Hân hỏi với một giọng điệu trìu mến nhất có thể! 

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Cách
bài trí khá ấn tượng. Nhưng anh không thích tên quán cho lắm. 

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
“Giọt
Mưa” – hay đấy chứ! Nhưng nếu anh không thích thì lần sau mình vào quán khác
nhé! - Lần đầu tiên Hân biết đến bốn chữ “ưu tiên con trai”. 

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Chỉ
là ý kiến chủ quan của anh thôi mà. À, thế nhóc có chuyện gì mà hẹn anh ra đây
vậy? Hôm nay anh hơi bận chút xíu, nhóc nói nhanh nhá! 

Nếu không phải Thành mà là một tên
con trai khác – dám gọi Hân là “nhóc” mà lại còn “kiêu”, bình thường hẳn đã bị
Hân cho một bài giáo huấn về… phép lịch sự trong giao tiếp rồi. 

Nhưng trước mặt Hân bây giờ lại là
Thành – &nbsp;anh chủ tiệm bánh ngọt nơi Hân
đang làm công việc part time chứ không phải là một-tên-con-trai-khác-đó: 

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
&nbsp;Điều em muốn nói là… em… em thực sự thích anh…
! – Chưa bao giờ Hân thấy mình bối rối và mất tự chủ đến vậy.  

-&nbsp;&nbsp;
Ô hay, không thích thì ghét hay sao? Anh cũng thích nhóc mà, ngốc quá! 

- &nbsp;&nbsp;&nbsp;Em… - trong kịch bản làm gì có đoạn này??? 

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Trông
nhóc kìa, hôm nay lạ lắm đấy nhé! Tự dưng lại bảo thích anh… À đấy, nhắc đến
chuyện này mới nhớ, quen nhóc lâu rồi mà anh chưa cho nhóc biết về Thuỳ - bạn
gái anh nhỉ? Cô ấy đang học bên Singapore ,
cuối năm sẽ về. Đây là ảnh anh và Thuỳ. 

Thành vừa nói vừa giơ tấm hình trong
điện thoại di động cho Hân xem. Hồn nhiên như thể mọi điều Hân nói đúng-thật-là-đùa…
 

“Không được tức giận. Không được
khóc đâu nhé!” – Hân lấy hết can đảm của một đứa không bao giờ biết đến thất
bại để tự động viên mình. Cố gắng lắm mà Hân cũng chỉ tạo ra được trên khuôn
mặt đang nóng bừng bừng một điệu cười nhạt chưa từng thấy trong lịch sử 18 năm
tồn tại: 

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Chị
ấy xinh thật… Đấy nhé, thế mà anh cứ giấu. Nếu không có vụ em định nhờ anh làm cái
bánh thật đặc biệt để tặng… cậu ấy thì chắc anh định tổ chức đám cưới mà phớt
lờ em đấy chứ. Anh tệ thật! – Câu cuối cùng mới là câu mà Hân muốn nói to và rõ
ràng nhất. 

Cái gì thế này? Trong kịch bản của
Hân làm gì có cái bánh đặc biệt nào, càng chẳng biết “cậu ấy” là ai… Con bé với
đầu óc là một bộ vi xử lí siêu nhạy mà cũng phải mất đến vài phút mới định hình
được mọi chuyện đang diễn ra: một tình huống ngoài kịch bản! 

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Á
à, hoá ra nhóc định nhờ anh giúp việc đó hả, chuyện nhỏ mà sao phải bày vẽ thế
này. Còn chuyện với Thuỳ, anh đã định khi nào Thuỳ về mới ra mắt nhóc và mọi
người nhưng hôm nay nói trước với nhóc vì anh muốn khi nào bọn anh tổ chức thì
nhóc làm phù dâu cho Thuỳ. Chắc Thuỳ sẽ vui lắm đây.  

“Lại còn ra mắt nữa. Lại còn làm phù
dâu nữa. Bẽ bàng chưa hả Hân?”. Nhìn cái cách anh Thành nói về Thuỳ thì rõ ràng
là Hân không còn chút cơ hội nào.  

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Thôi
chết, đến giờ anh phải đi rồi Hân ạ. Có gì thì nhóc đến cửa hàng hoặc gọi điện
mô tả cho anh về chiếc bánh đặc biệt đó nhé. Có dịp thì nhớ giới thiệu cho anh
về cậu ấy, bye bye nhóc! 

********** 

“Thế là thất bại rồi nhé. Ngốc xít!
Đáng đời chưa, bị từ chối. Đúng là ngoạn mục!!!”. Cố gắng kìm lòng mà không
hiểu sao Hân lại khóc. Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, quá nhẹ nhàng như thể không
còn chuyện gì đơn giản hơn thế! Mối tình đầu tiên. Lần đầu tiên nói từ “thích”
với một tên kính cận. Lần đầu tiên biết cảm giác bị chối từ. Lần đầu tiên khóc… 

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Đọc
đi!  

Giọng của một tên con trai - một
người nào đó vừa nhẹ nhàng đặt túi giấy thơm lên mặt bàn. Mắt nhoè nước, Hân
thấy mờ mờ một ông mặt trời và những bông hoa đang cười. Túi giấy thơm loại Hân
hay dùng - vậy mà chưa một lần để ý đến những hình thù đó và cả dòng chữ bên
ngoài: “Be on the go! Fill up your day with fun!” 

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Đừng
có nói là nước mắt làm cho bà không thấy hoặc là hiện tượng chập mạch làm cho
bà thấy mà không hiểu đấy nhé! - giọng Thắng đầy cảm thông - Lấy giấy ra lau
mặt đi nào. Trông cái mặt bà kìa… 

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Ông
làm gì ở đây? Đến trêu tức tôi hả? Ông hả hê chưa? “Ôi, con bé tội nghiệp” –
ông định nói thế chứ gì. Để tôi yên đi - Thế là bao nhiêu kìm nén từ nãy đến
giờ cũng được refresh phần nào. 

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Bà
đúng là số 1 đấy. Có ai đang vừa khóc vừa tức giận mà mắng người khác vẫn ra
ngô ra khoai như thế không?  

Thắng thừa hiểu là con bạn chỉ đang cố
tỏ vẻ là tôi-chẳng-sao-cả nhưng trong lòng thì lại rất muốn thằng bạn luôn luôn
lắng nghe luôn luôn thấu hiểu là Thắng ở bên cạnh. (hehe) –  

-&nbsp;&nbsp;
Nếu bà thấy vui vì có tôi đến đây nghe bà xả stress thì phải cười chứ
sao lại khóc? 

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Ông
có im lặng một lúc thì tôi vẫn biết là ông biết nói – Hân sụt sịt. 

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Ok,
tôi sẽ im lặng. Bà muốn nói gì, muốn trút giận gì thì cứ đổ hết lên đầu tôi đây
này. Hôm nay, tôi chấp nhận làm cái recycle bin của bà. Nhất bà đấy! 

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Tôi
chúa ghét bọn con trai đeo kính! – Hân lẩm bẩm nhưng cũng gần như hét. 

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
May
mà tôi không đeo kính… - Thắng cười phá lên trước câu nói ngốc xít mà dễ thương
chưa từng thấy của con bạn. 

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Đã
bảo im lặng cơ mà! Mà tôi cấm ông nói với ai về chuyện hôm nay. Tôi chỉ khóc
thêm một chút nữa thôi, nhé! – Hai câu mệnh lệnh đi cùng với một câu cảm thán. 

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Đừng
có lúc nào cũng tỏ ra mạnh mẽ như thế. Bà là con gái, có quyền có nữ tính. Cứ
khóc đi, y học chứng minh là tốt cho mắt đó. Còn tôi là con trai, “đặc tính” là
không bao giờ đưa chuyện xuyên Vạn Lý Trường Thành, bà khỏi lo. Mà này…, cho
tôi nói một câu nữa nhé… 

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Lại
gì nữa? 

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Váy
xoè trông tuyệt lắm! Và tôi cũng thích bà lắm! – Rõ ràng như là Thắng đã tập
nói câu đó nhiều hơn cả Hân. 

Thắng nháy mắt lém lỉnh theo kiểu
“tôi-đùa-đấy!”, còn Hân thì nhìn nó với ánh mắt “chẳng dám đâu”: 

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Thế
ông muốn nhờ tôi chuyện gì nào? 

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Dành
cái bánh đặc biệt đó cho tôi nhé! 

Với “trình độ… đi giầy Thượng Đình
trong bụng Hân” thì Thắng dám chắc câu nói đó là “perfect”. Và không ngoài dự
đoán, con bạn nó phá lên cười - sảng khoái như vừa bắt được đồng xu có mệnh
giá…1 tỉ đồng vậy! Dường như mọi chuyện luôn chỉ đơn giản và dễ giải quyết hơn
người ta tưởng. Hân không biết câu nói của Thắng có ý-nghĩa-thực-sự như thế
nào. Chỉ có một điều mà Hân tin là muôn đời không thay đổi: Thắng mãi là một
thằng bạn luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu của Hân! 

Quán “Giọt Mưa” minh
chứng cho một tình bạn như thế! 

&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nguyễn Thị Mai Khanh 

Bút danh: Yểng]]></description>
            <pubDate>2009/03/02 22:42:38</pubDate>
            <guid><![CDATA[Chiếc bánh đặc biệt:1282]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[*thương*]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yeng.lonely/article?mid=1272]]></link>
            <description><![CDATA[...[Chỉ cho 1 người thôi]...



Đôi khi con người ta làm tổn thương lẫn nhau chỉ vì quá thương yêu nhau.

Thực sự là như thế... Nhiều khi tôi nghĩ tôi sinh ra để làm khổ nhiều người. Những người tôi thật lòng yêu thương.

Càng thương yêu ai bao nhiêu, tôi càng làm người đó đau khổ bấy nhiêu.
Nên là, tôi thường lựa chọn |rời xa|.
***
Tôi chưa từng thương ai như thương người ấy.
Thật đấy, tôi không có lòng thương hại đâu, nên |thương| thì chỉ là |thương| thôi.

Tôi ước mình có thể làm được một điều gì đấy. Dù, tôi chưa bao giờ định nghĩa được điều gì đấy là điều gì. Chỉ biết là tôi rất muốn làm một điều gì đấy.

Thương yêu rất khó biểu hiện. Tôi thường trách người sao quá vô tâm, nhưng ít khi nhìn lại mình đã vô tình ra sao...
Tôi vô cùng ích kỷ.

Tôi chưa từng thương ai như thương người ấy.

Tôi bất lực trước nỗi đau ấy...
. sự cô đơn ấy...
. những giọt nước mắt ấy...
...
Thực sự là tôi bất lực.

Có những sự mất mát là không thể bù đắp được. Không bao giờ có thể. 

Tôi không thể bù đắp bất cứ thứ gì cho bản thân, nói gì đến cho ai...
Tôi |rời xa| người ấy.

Tôi chưa từng thương ai như thương người ấy.
...và nếu trên đời này chỉ duy nhất một điều ước có thể trở thành hiện thực
thì tôi ước... Mọi điều ước của người-tôi-thương sẽ trở thành hiện thực.
...




 Cuộc sống vẫn đang tịnh tiến.
Hãy để mình tịnh tiến theo đi.
Đừng-dừng-lại. Rất thương.






PS: 




Mọi chuyện cứ như trôi tuột khỏi tầm tay. Không xác định được, mình đang cố nắm giữ những gì, và đã nắm giữ được những gì.
Hình như là, không gì cả...
...







Nếu tôi vẽ một hình người,chính tôi,cái đầu tiên tôi sẽ vẽ là một đường viền.Đường viền ấy là biên giới phân minh giữa tôi và thế giới.Bên trong đừơng viền là tôi,bên ngoài là không phải tôi. Nếu tiếp tục tôi sẽ tô đường viền ấy càng lúc càng đậm, chứ tôi không biết vẽ gì khác...Tôi quen ở trong sự vây kín đó.
...






 
Trưởng thành là một việc thực sự đau khổ.







...
Em phức tạp giữa cái đời thường xấu xa và mộng mơ hão huyền – non nớt của mình… Em xoay tròn với những niềm yêu… với những hoài nghi tự tạo… Em nghiêng mình để nghe gió… nỗi buồn… em nghiêng đầu để dựa vào vai em…











PS: 



Hơn 1 vạn lần em nói lời cảm ơn người-em-thương. 
Em chẳng ngại mà thừa nhận rằng em đã có lúc yêu anh. Và có lẽ bây giờ vẫn thế. Anh sẽ không hiểu, người yêu em cũng không hiểu, em càng không hiểu và mọi người chắc chắn không hiểu...


Bởi vì nào có tình yêu nào giống tình yêu nào đâu.
Em yêu cách anh đến bên em, bao giờ cũng là “Ừ, anh đây”.
Em yêu cách anh an ủi em. “Cố lên, khóc đi em”.
Em yêu cách anh gọi em, chỉ “Em” thôi.
…
Em đã yêu hơn 1 người. Bằng tình yêu thực sự của con người.
Nhưng duy nhất cho đến giờ phút này, anh là người mà khi em buồn, em vui, hay có bất cứ chuyện gì đều muốn tìm đến và chia sẻ.
.
.
.






Đã bao giờ… 

........................yêu em chưa, 


.................................................hả anh?
.



.
.
.

Em nghĩ là em rất cần được trả lời. Vì em đã hơn một lần muốn hỏi.
...


Em không-đang-phản-bội ai cả.
Vì tình yêu của em với anh không như anh-em-mọi người nghĩ...
Anh sẽ không hiểu, người yêu em cũng không hiểu, em càng không hiểu và mọi người chắc chắn không hiểu...
 
…
PS:
5’ điên trong ngày.. Ko thắc mắc, không giải thích, đừng dài dòng... Đơn jản là, cái entry này |Vô nghĩa|.
...






À mà,... có mất gì đâu nếu |yêu| 1 người mình thực sự |thương|? Chỉ là *yêu thương* của con người thôi mà.
Nên thực ra là, cái entry này không-vô-nghĩa.
[thêm 2&#39; điên]

[She is so Lucky but why does she Cry???]




]]></description>
            <pubDate>2009/02/10 01:32:59</pubDate>
            <guid><![CDATA[*thương*:1272]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Tang tình]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yeng.lonely/article?mid=1242]]></link>
            <description><![CDATA[
Entry này viết cho ngày 10.01 năm sau     Em để tang tình đã đủ 1 năm.:).   Hay là tình tang em?  1 năm là rất đủ. Vì trốn chạy nỗi đau này mà em gây ra biết bao nỗi đau khác.     Em không cho phép mình tiếp tục đau.:)Kiếp này, Tình yêu ấy đang chết hoặc sẽ chết, buộc phải chết. Mãi mãi sẽ không là &quot;chết lâm sàng&quot; như em từng nghĩ.:)   em nặng tình. Những gì đã xảy ra thì cả đời em cũng không quên  nhưng hãy tin, dù thế em vẫn có thể yêu một người khác thật nhiều  như em đã và đang yêu anh…     .     cứ biết thế…  còn thì, từ hôm nay, xin cho em được tháo băng tang.

		]]></description>
            <pubDate>2008/12/19 00:46:40</pubDate>
            <guid><![CDATA[Tang tình:1242]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Đường - Đời]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yeng.lonely/article?mid=1217]]></link>
            <description><![CDATA[
Những bê tha, những khốn nạn, những rác rưởi, những đê tiện, những thấp hèn, những... cuộc đời đầy bụi bẩn.:)bước chân ra đườngnói một cách hoa mĩ thì như từ trang truyện bước ra đờimà cũng phải chú giải rằng truyện này là truyện cổ tích, hay chí ít thì cũng là cuốn tiểu thuyết đầy những mộng tưởng hão huyền đẹp đẽbước chân vào đờicuộc đời không mấy vui.:)chẳng như những gì đã nghĩ hay đã tưởng đến- một thế giới với nhiều điều tốt đẹp và xung quanh hết thảy đều là yêu thươngđường nhiều bụiđời nhiều bụivà đời thì chẳng qua là một cuốn truyệnkhông là cổ tích, không là trang tiểu thuyết đẹp như mơtrang tiếp sau có thể đơn thuần là trang sau nhưng biết đâu lại là trang cuốicuốn truyện chẳng bao giờ khép lại với dòng chữ &quot;Và họ hạnh phúc mãi mãi&quot;và đời thì chẳng qua là một bộ phimnơi tất thảy đều là những diễn viên chuyên nghiệp không qua trường lớpnơi có phản diện cũng có chính diện dường như phản diện chiếm đa phần và hạnh phúc không phải lúc nào cũng thuộc về chính diệnbộ phim không kịch bản và nhiều hồi kết nhưng cũng đủ cả hỉ nộ ái ốkhông thiếu nước mắt và nụ cười thì khó tìm
...Vì đời thật ảo, nhiều khi...:)]]></description>
            <pubDate>2008/09/10 19:38:13</pubDate>
            <guid><![CDATA[Đường - Đời:1217]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[05/09]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yeng.lonely/article?mid=1179]]></link>
            <description><![CDATA[
... nó đã là một ngày đặc biệt trong suốt 12 năm qua.:)
Năm nay, nó đặc biệt hơn. Một chút. :)
Không cờ hoa. 
Không khăn quàng đỏ.
Không háo hức.
...
Nhưng có một cái gì đó thật khác....
...bắt đầu từ đây, mình đã là một &quot;sinh viên&quot;.:)
Ngôi trường này không xa lạ.
Cánh cổng đấy không xa lạ. Mình đã bước qua nó trong suốt hai năm.:)
Dường như việc gắn bó với nó 4 năm tới là cái &quot;duyên nợ&quot;.
Buổi tối ấy. Trời mưa. Rất to. Chuyến xe bus. Bến xe. Cái ô. Những tin nhắn không hồi âm. Lặng lẽ bước. Không nước mắt.:)
Buổi tối ấy. Trời không mưa. Rất nhiều xe. Những con đường xa lạ và tối om. Quán net. Điện thoại tắt nguồn. Lặng lẽ bước. Không nước mắt.:)
Chỉ mỏi mệt. Mơ hồ. Bước chân vô định. Nhưng rồi vẫn bước qua cánh cổng ấy, vô thức.:)
Phải, đúng là duyên nợ.:)
&nbsp;PS: Đã không làm cho ai phải thất vọng. Nhưng dường như điều đó cũng chẳng hề có nghĩa.:)]]></description>
            <pubDate>2008/09/05 13:13:01</pubDate>
            <guid><![CDATA[05/09:1179]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yeng.lonely/article?mid=1139]]></link>
            <description><![CDATA[
&quot;Khi ta đánh mất một người nào đó thì ngày đầu tiên người ấy là tất cả đối với ta, nhưng đến ngày thứ hai, tất cả chỉ còn một nửa, đến ngày thứ ba chỉ còn một phần tư và giảm dần theo cấp số nhân cho đến mãi mãi... Nhưng theo quy luật của toán học thì dẫu có chia đến vô cùng cũng không bao giờ thành&nbsp;0 được nên những người cũ không bao&nbsp;giờ&nbsp;là không gì cả....&quot;]]></description>
            <pubDate>2008/08/14 15:46:18</pubDate>
            <guid><![CDATA[...:1139]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[31/08]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yeng.lonely/article?mid=1098]]></link>
            <description><![CDATA[Nhanh qúa. Hôm nay đã là ngày cuối cùng của tháng 8. Tháng 8 có phần dữ dội nhiều hơn là bình lặng. &quot;Tôi đau là vì tôi vẫn còn tồn tại, càng yêu thì càng đau khổ. Chỉ cần đã từng thật lòng yêu thì sẽ cảm thấy hạnh phúc, đau khổ chỉ là sự chuyển hóa của hạnh phúc. Ký ức được sinh ra giữa hạnh phúc và khổ đau, là minh chứng cho sự tồn tại của chúng ta, vì vậy tuyệt đối không được từ bỏ ký ức, cũng giống như con người không được từ bỏ sinh mệnh của bản thân&quot;. Đó là những dòng nhật ký trong những ngày ko anh...Có người nói &quot;Trên đời này, người bất hạnh nhất là người không có quá khứ để nhớ đến&quot;Nhưng có những &quot;quá khứ&quot; khiến người ta đau và muốn chối bỏ. Bức tranh định mệnh vẫn đang xoáy. Quá khứ vẫn đeo bám. Và vẫn nặng lắm trên đôi vai này cả một cái quá khứ không thực sự muốn chối bỏ...Mưa mùa thu... Mưa Hà Nội... Một bản nhạc buồn... Chợt thấy &quot;hư vô trong đời&quot;.:)]]></description>
            <pubDate>2008/06/21 14:02:23</pubDate>
            <guid><![CDATA[31/08:1098]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[.]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yeng.lonely/article?mid=1095]]></link>
            <description><![CDATA[deleted]]></description>
            <pubDate>2008/06/20 19:43:22</pubDate>
            <guid><![CDATA[.:1095]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Tears]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yeng.lonely/article?mid=1083]]></link>
            <description><![CDATA[
Có cái gì đó rơi xuống...Ấm nÓng...nhưng vô vị ! Có cái gì đó rơi xuống...Vỡ vụn nhưng kô Đau....! Có cái gì đó rơi xuống..Tan Tành !... kô lành lại được !Em muốn giữ lại cho mình một chút Yêu Thương...Giờ đây em đang thực sự muốn khóc... người ta bảo nước mắt là thứ xa xỉ... Khóc chẳng làm vơi đi cái j... Chỉ làm cho con người ta yếu mềm hơn mà thôi... Nhưng em thực sự vẫn muốn khóc...Thế mà, ngay cả việc khóc giờ em cũng không thể... Không khóc được... Càng lúc càng thấy mình vô cảm... em dường như đang tồn tại chứ không đang sống... Em đọc được đâu đó 1 câu nói: Giọt nước mắt đầu tiên rơi xuống vì tình iêu giống như một viên kim cương... Giọt nước mắt thứ hai rơi xuống giống như một hạt ngọc... từ giọt thứ 3 trở đi, rơi xuống thì nó cũng như bao giọt nước mắt bình thường khác!Em không biết mình đã để rơi bao nhiêu giọt nước mắt vì anh... Em mới chỉ khóc cho bố, cho mẹ, cho người thân được vài lần thôi... Thế mà nước mắt em đã rơi cho anh không biết bao nhiêu lần mà nhớ... Nếu bỗng dưng có một buổi chiều như hôm nay - em không còn biết khóc, lẽ ra phải là điều nên vui!????????
Không khóc được nữaKhông khóc nữaKhông khócKhôngKhông j cả. Anh cứng rắn à? Đừng khóc nhé... Cả anh và em đều đã để rơi viên kim cương và hạt ngọc rồi... giờ có khóc cũng chỉ là những giọt nước mắt ấm nóng nhưng vô vị... vỡ vụn nhưng không đau... tan tành... và........................................ Những giọt nước mắt bình thường đến tầm thường. Liệu còn có viên kim cương hay hạt ngọc nào trong em, trong anh?]]></description>
            <pubDate>2008/06/16 17:11:57</pubDate>
            <guid><![CDATA[Tears:1083]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w3.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Tue Nov 24 16:27:19 SGT 2009 -->
