<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[Luôn sống vui vẻ và hạnh phúc]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yesterday182004]]></link>
        <description><![CDATA[Nơi giao lưu học hỏi và chia sẻ]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/11/12 19:28:30</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[HÃY CHO ĐI RỒI SẼ ĐƯỢC NHẬN LẠI THẬT NHIỀU]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yesterday182004/article?mid=145]]></link>
            <description><![CDATA[♥ Đừng để nhìn thấy một nụ cười rồi mới cười lại.
♥ Đừng đợi đến khi được yêu thương mới yêu thương lại.
♥ Đừng đợi đến khi cô đơn rồi mới nhìn thấy giá trị của tin nhắn.
♥ Đừng đợi có một công việc thật vừa ý rồi mới bắt đầu làm.
♥ Đừng để có thật nhiều rồi mới chia sẻ đôi chút.
♥ Đừng để đến khi làm người khác buồn rồi mới xin lỗi.

&nbsp;&nbsp; Hãy cho đi rồi bạn sẽ nhận được thật nhiều !!!!!!!!!!!
&nbsp;&nbsp; Hôm nay mình cảm thấy thật vui vì&nbsp;đã nhận được thật nhiều...hihi cuộc sống là món quà cho chúng ta biết đón nhận, trân trọng&nbsp;và yêu thương...
&nbsp;
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/11/11 15:53:25</pubDate>
            <guid><![CDATA[HÃY CHO ĐI RỒI SẼ ĐƯỢC NHẬN LẠI THẬT NHIỀU:145]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[BẢO MẪU NGÀY 2.9]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yesterday182004/article?mid=113]]></link>
            <description><![CDATA[
Hôm nay dẫn mấy đứa nhóc tỳ ở nhà đi chơi công nhận mệt thiệt nhưng thấy tụi nó vui là mình cũng thấy vui theo. Hìhì...khoe với pà con vài tấm hình.
&nbsp;
&nbsp;
&nbsp;
&nbsp;
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/09/02 23:08:48</pubDate>
            <guid><![CDATA[BẢO MẪU NGÀY 2.9:113]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[7 Điều Giản Dị]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yesterday182004/article?mid=84]]></link>
            <description><![CDATA[



&nbsp;




 






Công việc bộn bề, thời gian gấp gáp, bạn vội vã giải tỏa bằng những bữa nhậu lu bù, đốt tiền trong những shop thời trang đắt đỏ, những sàn nhảy nghẹt thở… Thế nhưng bạn vẫn cảm thấy bơ vơ, thấy mình như sắp hết năng lượng sống? Hãy dành những khoảnh khắc để nghĩ về những điều giản dị trong chính những thành công, thất bại của bạn. Đấy chính là cách “xạc” lại mình, cách lấy lại năng lượng đã mất và &quot;đi&quot; tiếp.
1. Bạn không thể thành công khi đơn độc. Câu chuyện nào kể về những thành công đều nói về những con người hết sức tương trợ lẫn nhau. Ai cũng có tài năng và điều kiện riêng biệt. Hãy làm những gì bạn làm tốt nhất và khích lệ mọi người phát triển trên “đất” của họ. 
2. Sự bền chí luôn luôn thắng cuộc. Nếu không bỏ cuộc, bạn không thể nào thất bại. Khi gặp trở ngại, cố gắng tìm những con đường khác nhau để vượt qua. Hãy lắng nghe những lời đanh thép của Winston Churchill hét lên trong những giờ phút đen tối nhất của nước Anh: “Không bao giờ, không bao giờ và không bao giờ bỏ cuộc.” 
3. Mỗi ngày nên dành một chút thời gian để tập trung vào nội tâm. Có người gọi đó là thiền. Hãy lắng nghe những lời thì thầm tận đáy lòng của bạn! 
4. Nếu bạn không bằng lòng với bản thân của ngày hôm nay thì đừng mong rằng ngày mai sẽ khác. Hãy thay đổi thái độ, cách nghĩ và cách sống để sớm nhận được những thay đổi mới trong tương lai. 
5. Bạn là sản phẩm của những ý nghĩ. Nếu bạn muốn có nhiều hơn những gì bạn nghĩ mình đang sở hữu thì đừng bao giờ tốn thời gian và năng lượng cho những ý nghĩ tiêu cực. 
6. Bạn luôn nhận được những gì bạn gửi đi. Nếu bạn muốn được giúp đỡ, trước hết hãy là người luôn sẵn sàng giúp người khác. Nếu bạn muốn thành công, hãy giúp hết lòng mọi người có được những gì họ muốn. 
7. Cuộc đời cũng giống như một bộ phim. Bạn là người viết kịch bản. Bạn là nhân vật chính. Bạn là đạo diễn và là nhà phê bình. Rồi phim cũng chấm dứt. Sống không phải để tồn tại, mà sống để làm nên giá trị của cuộc đời. 
Điều quan trọng là làm sao mỗi ngày trôi qua là những giây phút tuyệt vời nhất. Vì bạn chẳng có gì ngoài những khoảng khắc của hiện tại. 

Dep1001.vn (Nguồn: Sưu tầm)]]></description>
            <pubDate>2009/07/16 21:03:44</pubDate>
            <guid><![CDATA[7 Điều Giản Dị:84]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Tôi yêu biển]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yesterday182004/article?mid=67]]></link>
            <description><![CDATA[Tôi yêu biển vì biển đã từng gắn một phần kỷ niệm đẹp trong tôi, tôi yêu biển vì từ nơi này tôi đã nhìn nhận về một sự thật.... Mùa hè năm&nbsp;ấy đã giúp tôi ghạt đi những muộn phiền, nỗi buồn, tôi được trở về với chính mình: vui vẻ, yêu đời, tự tin vào bản thân và sống có ước mơ hơn....
Có rất nhiều người khi có tâm sự buồn đều muốn chạy ra biển để thét thật lớn cho những muộn phiền tan biến đi. Riêng tôi chỉ muốn ra biển ngồi trầm lặng, thả mình theo những đợt sóng của biển khơi để quên đi những nỗi buồn, để mình thấy thanh thản...

Cuộc sống là vậy đó, đâu chỉ có mãi hạnh phúc. Khi&nbsp;buồn&nbsp;chúng ta hãy tìm cách giải quyết nỗi buồn theo cách riêng của mình và khi vấp ngã chúng ta hãy biết đứng dậy để đi tiếp vì bạn có biết không cuộc sống còn rất nhiều điều tốt đẹp chờ đón chúng ta. Cám ơn biển, cám ơn một người bạn đã bên cạnh tôi trong lúc tôi cần...
&quot; Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương&quot;]]></description>
            <pubDate>2009/07/04 13:45:06</pubDate>
            <guid><![CDATA[Tôi yêu biển:67]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Tha thứ]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yesterday182004/article?mid=62]]></link>
            <description><![CDATA[Trong cuộc sống, ai cũng đã từng gặp những niềm vui, nỗi buồn... Có những nỗi buồn chỉ thoáng qua rồi không còn nữa nhưng đôi khi lại có những nỗi buồn để lại trong ta vết thương thật khó mà xóa đi. Trong những lúc đó bạn hay tôi sẽ lựa chọn tha thứ để được quên đi nỗi buồn?
Có một câu chuyên về lòng tha thứ:&quot; Hai người bạn cùng đi trên một sa mạc, trong lúc cả hai đang rất đói và khát thì một người đã tưởng tượng đằng kia là một cái hồ nước trong veo thật là mát mẻ, anh bạn này đã la lên và chạy đến nhưng khi tới nơi anh chỉ thấy trước mặt mình là một mảnh đất trống chỉ toàn là cát. Người bạn đi cùng đã bực mình và đấm anh bạn này thật đau. Và&nbsp;rồi anh bạn này lại ghi trên cát dòng chữ: hôm nay người ban thân nhất đã đánh tôi...Khi cả hai đi qua được sa mạc và đến một cánh rừng, anh bạn bị đấm đó với tay xuống dòng suối uống nước, đã trượt chân và té xuống. Người bạn kia vội vàng cứu anh thoát khỏi nguy hiểm. Anh bạn này đã khắc lên đá dòng chữ: hôm nay người bạn thân nhất đã cứu tôi...&quot;
Lòng tha thứ cũng giống như anh bạn ấy đã ghi lên cát để ngọn gió của lòng nhân hậu và vị tha cuốn đi mãi. Những người đã mang lại cho ta sự bình yên và hạnh phúc thì hãy khắc trên đá để nó không bị lãng quên và còn tồn tại mãi trong tâm hồn ta. Vết thương lòng thật là khó quên, đôi khi nghĩ đến nó con người ta lại có cảm giác thật là đau nhói. Làm sao có thể quên được khi một con người mà bạn vẫn thường nghĩ là tốt nhưng cuối cùng để lại trong lòng bạn sự hụt hẫng, lừa dối và nỗi đau. Lúc đó bạn hay tôi sẽ lựa chọn sự tha thứ?
Tha thứ không chỉ gói gọn trong việc bỏ qua những lỗi lầm của người khác mà còn mở rộng đối với chính bản thân mình. Vì khi tha thứ cho người khác thì bạn đã tha thứ cho chính mình, điều này sẽ giúp chúng ta cân bằng trong cuộc sống. Tha thứ và rút ra những bài học cho mình là cách tạo nên sự thanh thản, thông minh. Đó là sự cao thượng và hơn thế nữa học cách tha thứ chúng ta đã làm đẹp cho tâm hồn.Ngoài ra, tha thứ còn làm ta khoẻ mạnh hơn cả về thể chất lẫn tinh thần.Vậy thì chúng ta hãy để cho ngọn gió của lòng nhân hậu và vị tha thổi đi những vết thương đau buồn... 

&nbsp; 



&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/06/21 10:02:59</pubDate>
            <guid><![CDATA[Tha thứ:62]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Người đàn ông lý tưởng]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yesterday182004/article?mid=56]]></link>
            <description><![CDATA[
&nbsp;
Pà con, có ai muốn tìm kiếm người đàn ông lý tưởng nữa hông? hihi... đây là chuyện zui, để mọi người relax thui. Chúc một ngày zui zẻ!]]></description>
            <pubDate>2009/06/14 12:18:19</pubDate>
            <guid><![CDATA[Người đàn ông lý tưởng:56]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Sự quan tâm.]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yesterday182004/article?mid=25]]></link>
            <description><![CDATA[Có thể cho anh ôm em một lần không ? 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Anh và cô là bạn cùng lớp đại học. Anh yêu cô bốn năm cũng như một ngày, nhưng cô không yêu anh, vì anh không phải là chàng bạch mã hoàng tử trong giấc mơ của cô.Tốt nghiệp xong, cô nhận công tác ở một thành phố phía nam. Anh cũng tự nguyện vứt bỏ hết tất cả những gì đang có ở đây để theo cô. Nhưng cô không vì vậy mà thay đổi cái nhìn đối với anh, hơn nữa còn tỏ vẻ không hài lòng mỗi khi anh xuất hiện. Cô có bạn trai, trong một lần anh đến tìm cô, cô nói : “anh đừng đến đây nữa, em có bạn trai rồi !”.


Cô nhìn thấy trong mắt anh sự thất vọng, cô muốn anh đừng hy vọng nữa, anh trầm ngâm một hồi rồi hỏi ” Em yêu anh ấy ?”. Cô không trả lời, nhưng có thể nhìn thấy niềm hạnh phúc từ trong mắt cô. Lúc anh quaylưng ra đi anh nói ” Có thể cho anh ôm em một lần được không?”. Cô kiên quyết lắc đầu. Từ đó anh thực sự không đến tìm cô nữa, cô cũng dần dần quên anh đi.
Bỗng nhiên có một ngày anh tìm đến cô nói : “đi uống cafe được không, anh ngày mai phải đi mỹ rồi!”. Cô đồng ý vì nghĩ rằng anh sắp phải đi xa. Một ly cafe uống mãi không xong, chuông điện thoại của cô reo, làđiện của bạn trai cô, cô cười cười xin lỗi nói : “Em phải đi rồi” Anh cũng cười nói “Vậy để tôi tiễn em”. Cô vừa mới mở cửa anh đã kéo cô đứng lại, nói dứt khoát ” Có thể cho anh ôm em một lần được không?”.
Cô muốn cự tuyệt, nhưng suy nghĩ một chút rồi gật đầu. Anh đi tới trước mặt nhẹ nhàng ôm lấy cô. Cô ngửi thấy hơi thở của anh, lập tức dây thần kinh toàn thân đều căng ra. Anh bắt đầu vuốt nhẹ lưng cô, từ gáy chầm chậm men theo cột sống , không nặng không nhẹ, một ngón tay di xuống dưới. Lửa giận trong lòng cô bốc lên, cô nghĩ ” Chỉ cần anh ta nhích thêm một phân nữa thôi thì sẽ dùng chân đá anh ta” . Nhưng anh đến đó thì ngừng lại, nhẹ nhàng buông cô ra nói : “ Anh yên tâm rồi”
Cô sững sờ một hồi, lập tức hiểu ra điều anh muốn nói, cổ họng ngẹn lại,trước mắt cô là một trường sương khói. Năm thứ 3 đại học, trong một chuyến đi chơi cô bị tai nạn giao thông, xương cột sống bị gãy, vẫn âmỷ đau cho đến lúc tốt nghiệp. Cô đến giờ vẫn nghĩ rằng anh không hay biết chuyện đó.
Ngày thứ hai, anh bay đi Mỹ. Cô đứng trên sân thượng nhìn chiếc máy bay bay qua, trước mắt là cái gì đó mơ hồ …


Sưu Tầm]]></description>
            <pubDate>2009/05/24 13:10:54</pubDate>
            <guid><![CDATA[Sự quan tâm.:25]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Viết cho một người bạn!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yesterday182004/article?mid=13]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;&quot;Đây là những lời Tâm muốn gởi đến cho bạn. Tình yêu trong trái tim bạn thật là đẹp bởi vì bạn có một tâm hồn thật trong sáng. Nhưng đôi khi cuộc đời lại không mãi chỉ có màu hồng. Luôn mong bạn hạnh phúc&quot;
&nbsp;
&nbsp;
Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không?

Chàng trai và cô gái yêu nhau từ thời còn đi học. Cho đến khi hai người đều ra trường và đi làm, tình yêu của họ đã kéo dài được vài năm. Nếu nhìn từ bên ngoài, ai cũng thấy cô gái yêu chàng trai nhiều hơn anh yêu cô ấy rất nhiều. Đúng vậy.Cô yêu anh sâu đậm và thắm thiết. Dường như cô coi anh là tài sản duy nhất đáng quý trong cuộc đời mình. Thậm chí còn quý hơn cả sinh mạng của bản thân.Mỗi buổi sáng, cô đều thức dậy rất sớm mua đồ ăn sáng cho anh. Rồi khi trở về nhà, cô lại hâm nóng đồ ăn thật kỹ, vì sợ anh không ăn được sẽ đau bụng. Sau khi hâm nóng rồi, cô mới nhẹ nhàng gọi anh thức dậy. Còn anh, lúc nào cũng chỉ thức dậy trong cái mơ hồ khi nghe tiếng gọi của cô, vội vàng ăn sáng rồi đi làm. Ai cũng nghĩ rằng cô gái yêu chàng trai say đắm như vậy, vì anh mà làm nhiều như vậy, chàng trai sẽ cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Và rồi tình yêu của họ sẽ đi đến đích cuối cùng là một cuộc hôn nhân bền vững. Nhưng chỉ có khi hoạn nạn đến, người ta mới nhận ra đâu là tình yêu đích thực.Một ngày kia, khi cô gái đi qua đường mua đồ ăn sáng cho chàng trai đã không may gặp tai nạn. Vì lúc đó, cô sợ anh muộn giờ đi làm, nên đã vội vã băng qua đường mà không để ý. Một chiếc xe ô tô đã đâm vào cô khiến cô bị thương nặng. Cô gái được đưa vào bệnh viện. Ở đó, các bác sĩ cho cô biết cô đã vĩnh viễn mất một cánh tay.Chàng trai khi nghe tin cô gái gặp nạn phải vào viện, anh đã rất lo lắng. Ngày đầu tiên, anh mang một bó hoa hồng đến thăm cô, khi anh thấy cô nằm trên giường thiếu mất một cánh tay, khi được biết cô vĩnh viễn mất đi một cánh tay anh đã cực kỳ sửng sốt. Trong cái sửng sốt ấy dường như có xen lẫn chút sợ hãi. Rồi kể từ sau ngày hôm đó, những lần anh đến thăm cô trong bệnh viện thưa dần, và cuối cùng là không còn nữa. Còn cô gái, ngày ngày vẫn ngóng đợi người yêu vào thăm mình. Trên đầu giường bệnh của cô, vẫn cắm bó hoa hồng mà ngày đầu tiên chàng trai mua tặng khi vào thăm cô. Và rồi trái tim cô cũng dần héo rũ theo năm tháng như những cánh hoa hồng kia. Đó là tình yêu sao? Cô gái đã vì chàng trai mà hi sinh rất nhiều thứ, cho đi rất nhiều thứ, và bây giờ cô phải trả giá bằng chính sinh mạng và cuộc sống của mình. Còn chàng trai, đến một vài lời an ủi, sự quan tâm tối thiểu dành cho cô cũng không có.Cô đã khóc rất nhiều. Cô nhớ tới có một lần hai người cùng xem một bức tranh hoạt hình nước ngoài. Nội dung của bức tranh đó rất cảm động. Giữa một rừng cánh tay của những người đàn ông đang giơ lên, một người con gái cất tiếng hỏi: “Anh có thể ôm một bó hoa đứng chờ em ở trước cổng nhà dưới trời mưa không? Anh có thể nhận ra màu sắc chiếc áo bơi của em trong hàng trăm hàng nghìn người ở bãi biển không? Anh có thể thản nhiên giặt đôi tất cho em trước ánh mắt của bao nhiêu người không? Anh có thể nắm chặt tay em khi có đại nạn đến không?”. Trong bức tranh hoạt hoạ, rừng cánh tay thưa dần bớt. Cứ sau mỗi câu hỏi, những cánh tay vơi dần. Đến cuối cùng chỉ là một khoảng không trống rỗng.Cô gái cảm thấy trái tim mình đau buốt. Giống như có trăm ngàn mũi kim đang chích vào khiến trái tim cô nhỏ máu. Chỉ vì câu hỏi khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không thôi sao? Một câu hỏi thật giản đơn. Nhưng vì sao lại không ai làm được điều đó? Lẽ nào tình yêu lại nhỏ bé, lại yếu mềm đến thế, không thể vượt qua được một chút gian nan trắc trở, không thể kinh qua được sóng gió cuộc đời? Có bao nhiêu tình yêu chỉ có cầu vồng rực rỡ mà không có phong ba bão táp? Có bao nhiêu cuộc sống, chỉ có niềm vui mà không có đau khổ? Khi yêu, con người ta có thể nói đến hai từ “mãi mãi”, nhưng đến khi gặp gian nan, thì ai có thể làm được việc nắm chặt tay người mình yêu, nắm chặt lấy tình yêu mà mình đã từng vun đắp?Bên tai cô gái, vẫn còn văng vẳng câu hỏi...
“Khi đại nạn đến, anh có thểnắm chặt tay em không?”
&nbsp;
Câu chuyện trên là 1 thực tế thường gặp trong thực tế. Điều này gửi đến cho bạn trẻ thông điệp rằng: Tình yêu đích thực là khi có sự đồng điệu tâm hồn và sự yêu thương hy sinh cho nhau, không có tình yêu nào bền vững khi chỉ có sự hy sinh 1 phía.
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/05/21 11:52:41</pubDate>
            <guid><![CDATA[Viết cho một người bạn!:13]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w3.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Fri Nov 27 00:07:30 SGT 2009 -->
