<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[Áo dài Việt Nam]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yeu_co_can_phai_noi]]></link>
        <description><![CDATA[Con đường mùa thu&#39;s Blog -

can&#39;t have a rainbow without any rain]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2010/02/09 01:07:53</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[12:12 Am]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yeu_co_can_phai_noi/article?mid=785]]></link>
            <description><![CDATA[can&#39;t stop thinking about&nbsp;[future][friends][voi còi]]]></description>
            <pubDate>2010/02/09 01:01:47</pubDate>
            <guid><![CDATA[12:12 Am:785]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[04.02.2010 - hai ngày trước khi các cụ Táo chầu trời]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yeu_co_can_phai_noi/article?mid=762]]></link>
            <description><![CDATA[&quot; em 
lả chiếc bánh quy em nhớn lên trong lò bánh mì&nbsp;sướng vui có một cục bơ 
có cả xúc xích nữa cơ la lá la la là la la cuộc đời ngàn năm bừng 
sáng...&quot;. ]]></description>
            <pubDate>2010/02/05 00:34:33</pubDate>
            <guid><![CDATA[04.02.2010 - hai ngày trước khi các cụ Táo chầu trời:762]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Heaven, hell and love... [Gào&#39;s story]]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yeu_co_can_phai_noi/article?mid=756]]></link>
            <description><![CDATA[
					
				
			

		
	

	
		
…Một
vụ án xảy ra tại khu phố nghèo nàn phía Tây thành phố. Xa xôi sau từng
lớp nhà san sát, một khu chung cư tồi tàn và ẩm mốc, xác một cô gái trẻ
được tìm thấy trong vũng máu nhớp nháp. Theo kết quả điều tra ban đầu,
cô gái ấy chết là do tự sát.

Người
ta phát hiện ra cái chết của cô vào buổi sáng hôm sau khi cô qua đời.
Cô gái bị rơi từ tầng 4 của khu chung cư và được phát hiện bởi một bà
bán bánh mỳ đang dọn hàng buổi sáng.

Cái
chết của một cô gái trẻ mới chuyển về nơi này khiến nhiều người hoang
mang. Có thể cô ta quá cùng quẫn nên đã tìm đến cái chết ở tuổi còn quá
trẻ. Nhưng theo lý lẽ của cuộc đời, thì người trẻ là người có tất cả,
chẳng việc gì không thể vượt qua khi ta còn trẻ. Vậy thì tại sao cô gái
ấy chết? Có rất nhiều tin đồn xung quanh cái chết của cô gái trẻ. Đó
hẳn là một sự kiện lớn nhất khu phố từ trước tới giờ. Người ta ngờ vực
về cái chết của cô, về cái cách cô đột ngột đến nơi này và rồi… đột
ngột chết. Vì sao cô gái này chết?

Chỉ một mình cô gái ấy 
biết!

Bởi
cuộc điều tra đã khép lại, kết luận về cái chết của cô gái đã “quá rõ
ràng”, cô ấy tự sát vào rạng sáng, khi trời còn bàng hoàng bao phủ bởi
màn đêm.

Đối với một người trẻ yếu 
đuối, thì cô gái ấy có quá nhiều lý do để chết.

Bọn
trẻ bây giờ vẫn vậy, chúng nhắc tới cái chết triền mien và luôn coi
thường sự sống. Nếu ngày trước cha ông chúng phải đấu tranh để có sự
sống, thì bây giờ đa phần chúng buông xuôi hoặc tìm cách tự vẫn để tẩy
chay sự sống trong cuộc đời mình. Sự nông nổi và ngông cuồng ấy như một
thứ bệnh dịch mà chưa ai tìm ra vắc xin.

Xét cho cùng, cuộc đời của
 họ là của họ.

Sống hay chết cũng
 là một cái quyền!

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nhưng tôi không
 tự sát
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Vậy cô bị giết?
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Không! Tôi cũng 
không bị giết!
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Vậy đó hẳn là một 
tai nạn?
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Vâng, nó là một tai
 nạn!
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ồ, chúng tôi biết, 
chính vì thế cô mới ngồi đây!
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đây là đâu?
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Không phải là địa ngục, nếu cô chết do tự sát, cô đã phải xuống địa
ngục rồi. Tất cả những người chết do tự sát đều phải xuống địa ngục, để
kiếp sau họ biết trân trọng thời gian sống của mình.
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Vậy đây là thiên 
đường ư?
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Không, những người chết do tuổi già sẽ đường lên thiên đường vì họ đã
sống dường như trọn kiếp. Còn những trường hợp khác, sẽ phải tới đây.
Họ sẽ phải ở đây mãi mãi hoặc sẽ xuống địa ngục hay lên thiên đàng.
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Vậy đây là đâu?
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Nó giống như một trung tâm xét duyệt, là ranh giới giữa địa ngục và
thiên đàng. Chỉ có ở địa ngục hoặc thiên đàng, thì người ta mới được
hóa kiếp, để đi tiếp đến kiếp sau. Còn nếu ở đây mãi mãi, thì người đó
sẽ mãi chỉ là một linh hồn hoặc một sứ giả.
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ừm…
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Nếu cô được lên thiên đàng, cô sẽ sống cuộc sống của một thiên thần và
chờ đợi những người thân của cô chết đi. Những người từng gặp nhau
trong kiếp trước, sẽ lại gặp nhau ở kiếp sau. Cô hiểu chứ? Chính vì thế
chúng ta cần chờ đợi nhau. Người than của cô có thể lên thiên đàng gặp
cô hay xuống địa ngục, tùy theo cách mà họ chọn khi còn sống. Nhưng vấn
đề là chúng ta vẫn phải gặp nhau để cùng hóa kiếp. Cha mẹ cô kiếp này,
sẽ gặp lại cô kiếp sau, họ có thể vẫn là cha mẹ cô, hoặc là một ai khác
ảnh hưởng lớn tới cuộc đời của cô tại kiếp sau tương đương cha mẹ. Ví
dụ thế. Khi ở trên thiên đàng hay địa ngục, trong thời gian đợi chờ
hoặc chịu khổ hình, cô sẽ gặp gỡ những người mới, họ sẽ gặp lại cô khi
hóa kiếp. Những mối quan hệ mới không phải từ kiếp trước tới với cô như
vậy.
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Vậy tôi sẽ phải làm
 gì ở đây?
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Khi lên thiên đàng, cô sẽ chờ đợi, khi dưới địa ngục, cô sẽ chịu khổ
hình, còn khi ở đây, cô sẽ dõi theo những mất mát và hàn gắn những vết
thương hoặc gây tội ác đối với những người đang còn sống. Cách nào tùy
cô chọn, để giúp cô lên thiên đàng hay xuống địa ngục.
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Vậy thì chẳng phải quá đơn giản sao? Ai lên đây cũng sẽ&nbsp; cố làm điều
tốt để được tới thiên đàng, chứ chẳng ai dại gì làm điều xấu để chui
vào địa ngục?
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Theo lý thuyết là thế, nhưng lý thuyết không thể áp dụng trong thực tế
cuộc đời. Giống như theo lý thuyết thì cái chết của cô là do tự sát,
nhưng thực tế lại chỉ là một tai nạn. Có một số người hận thù đủ lớn để
chịu khổ hình, họ quyết trả thù ngay cả khi sự thù hận ấy làm cho họ
trở nên đau đớn. Có một số người vẫn mãi vấn vương, không chịu buông
quá khứ, để mãi luẩn quẩn ở nơi này, không hóa kiếp để rồi họ mãi mãi
bị xóa khỏi ký ức của những người yêu thương mình.
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ra vậy.
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đó là vấn đề mà cô 
nên biết. Còn bây giờ làm gì tùy cô, cô sẽ không thể cho người khác biết
 cô là một hồn ma!
……………………..

Người
đàn ông ấy biến mất, căn phòng trọ chỉ còn mỗi mình tôi. Tôi lặng lẽ
leo lên sân thượng của tòa chung cư, thử cảm giác reo mình xuống mặt
đất thêm một lần nữa. Lần này, tôi rơi xuống thật nhẹ nhàng, cứ lơ lửng
mãi mà không chạm xuống đất được. Trước đây, tôi nghe nói, sống – chết
là số mệnh, cuộc đời an bài làm sao tránh khỏi những tai nạn bất ngờ.
Tôi không có chủ ý chết trong một bộ dạng xấu xí và bê bết máu, mặc dù
trong trái tim cô độc lúc ấy đầy rẫy những nỗi đau. Tôi đi lên ban công
tìm chút gió. Và trong một phút ngôngg cuồng nào đó, tôi đứng chênh
vênh ở độ cao ấy rồi chẳng may trượt chân. Thế là chết! Lãng xẹt.

Sẽ
rất xấu xí khi người ta nhìn thấy tôi lúc ấy. Tôi đã nghĩ rằng khi tôi
chết đi, tôi có thể nhìn lại thời gian sống của mình. Tôi vẫn luôn tin
vào kiếp sau và kiếp trước, nhưng niềm tin và nỗi sợ chết cách nhau rất
xa, tin mấy thì tin, chết vẫn là một cái gì đó quá đáng sợ.

Rốt
cuộc, tôi cũng chết, một cách nhảm nhí và vô lý quá chừng. Tôi cũng
không thể tua lại khoảng thời gian đã qua để ngẫm nghĩ và xem lại. Càng
không thể thanh minh về cái chết của mình. Tôi không muốn trong tâm trí
những người đang sống, tôi là một kẻ yếu đuối và hèn mọn. Càng không
muốn có ai đó vì cái chết của tôi mà tự trách móc bản thân mình.

Gác
những suy nghĩ tiếc nuối lại, tôi muốn biết những người thân yêu đang
ra sao sau cái chết đột ngột của mình. Tôi nhảy lên một chiếc taxi đang
chở một cô gái trẻ vào trung tâm thành phố. Rồi lại bay lên chiếc xe
bus đi về phía khu chợ nhà mình. Từ đó, tôi đi bộ về nhà. Khung cảnh và
con đường vẫn vậy, những chiếc lá vẫn bay và bám vào gót giày như ngày
tôi còn đang sống. Mọi thứ không thay đổi sau… vài ngày, chỉ có chút
đổi thay là cũng trên con đường này, giờ đây tôi đi nhưng không còn
sống nữa.

Cánh
cửa nhà tôi đóng im ỉm, tôi bay lên sân thường và luồn lách tìm cách
chui xuống nhà. Bố mẹ tôi không có ở đó. Tôi chẳng tìm thấy một ai.

Không
biết mọi người đi đâu làm gì, tôi bay sang nhà người mình yêu và đứng
đó chờ đợi. Tôi muốn bước vào cánh cửa đó, xem anh ấy đang làm gì, đang
khóc hay đang cười, đang buồn đau hay đã mau vui sướng? Ngày tôi mất,
chúng tôi đang cãi nhau, anh ấy giận vô cùng vì tôi thường xuyên nói
rằng muốn chết. Anh ấy cảm thấy mệt mỏi trước những trạng thái vô lý
của tôi. Chúng tôi to tiếng, và anh ấy bỏ đi. &nbsp;Mặc dù có người yêu
nhưng mọi quyết định tôi đều quyết định một mình, tôi luôn muốn khẳng
định sự độc lập của bản than đến độ, trong mọi hoàn cảnh tôi đều làm
theo ý mình. Khi anh cố thuyết phục tôi rời đến nhà anh ở, thì tôi lại
cứ khăng khăng dọn tới một nơi tồi tàn và ẩm mốc. Cuộc sống theo tôi
khi ấy là một sự sỉ nhục nếu phụ thuộc hay dựa dẫm vào ai đó, cho dù
bất kỳ bất kỳ chuyện gì xảy ra.

Nhưng
bây giờ thì tôi đã chết rồi, muốn dựa dẫm cũng đâu có còn được nữa? Đôi
khi dựa vào người khác, không phải là một điều xấu xa như những kẻ bảo
thủ giống tôi thường hay tưởng tượng. Sống hãy nên dựa vào một ai đó,
bởi vì khi chết rồi, chẳng dựa được nữa đâu… cho dù ta có muốn hoặc họ
có cho ta dựa.

Một
bước chân lặng lẽ từ phía sau tôi, quay lại dường như tôi đang giáp mặt
với người mình yêu thật gần. Anh ấy đờ đẫn, đôi mất trũng sâu hun hút
và cái nhìn đau đớn đến tận tâm can, dường như anh ấy đang nhìn sâu vào
đôi mắt u sầu của tôi như ngày nào. Anh ấy mở cửa, ổ khóa trượt lên
trượt xuống, mãi không cho chìa được vào. Tôi nhìn và thương anh ấy vô
hạn. Nhưng tôi chẳng biết làm thế nào. Ước gì tôi có thể nắm lấy đôi
bàn tay đang run lên ấy, ước gì anh có thể mạnh mẽ nhấc bổng tôi lên
như ngày nào với vòng tay nồng cháy…

Tôi
đọc được suy nghĩ từ sâu trong tâm can con người đau khổ ấy. Bỗng tôi
giật mình hoảng sợ lao ngay vào bệnh viện. Anh ấy vừa đi ra từ bệnh
viện nơi mẹ tôi nằm. Mất mát quá lớn đã khiến bà trở nên suy kiệt. Bố
tôi đang ngồi đó, bệ rác và thẫn thờ, đợi chờ và nhẫn nhịn.

Mẹ trách bản thân sao để 
tôi sống một mình.
Bố trách bản thân sao lại để 
cho con gái mình đơn độc khi nó đang rơi vào khủng hoảng.
Những
trách móc của hai người mà tôi đọc được cứ nhanh chóng và dồn dập tới
nỗi khiến tôi còn hoảng loạn. Và nỗi đau dày đặc trong họ khiến tôi quá
đỗi bang hoàng nên bỏ chạy.

Tôi
không muốn những người đang sống mà tôi yêu thương và đau đớn nhiều như
vậy. Họ đau đớn làm tôi đớn đau. Tôi muốn nói với họ rằng đây chỉ là
một tai nạn, và chẳng ai có lỗi khi tai nạn ấy đến với tôi.

Trở
về căn nhà trọ, lặng lẽ xếp lại những nỗi lo lắng cho người thân, tôi
hoang mang thực sự. Ba mẹ tôi và anh, đang tự trách bản thân mình nhiều
đến độ, tôi e rằng họ sẽ chẳng thể vượt qua, làm sao tôi có thể gặp họ,
để nói cho họ biết rằng chúng ta sẽ lại gặp nhau ở kiếp sau, và rằng họ
đừng quá đớn đau, bởi vì tôi không hề tự sát. Bởi vì tôi yêu họ biết
nhường nào, bởi vì tôi tôi…tôi…

Người đàn ông khi nãy xuất
 hiện làm tôi giật bắn mình. Ông ta khẽ đặt tay lên vai tôi:
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Hãy bình tĩnh, bởi vì ai lên nơi này cũng đều như cô, băn khoăn luẩn
quẩn với những nỗi đau xưa cũ nên chẳng thể hóa kiếp được. Họ ở đây
nhiều năm nhiều tháng, nhiều ngày….Thời gian của người chết luôn dài
hơn người sống. Cô chết 10 ngày thì chỉ bằng họ đang sống được 1 giây.
Nên nỗi đau của người chết cũng dày gấp 10 người sống.
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tôi phải làm gì bây
 giờ?
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Cô có thể trả thù!
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Trả thù cái gì mới 
được chứ?
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đó là một bài toán 
đấu tranh giữa thiên thần và ác quỷ. Ác quỷ cho rằng sự thù 
hận luôn lớn hơn vị tha.
Chính vì thế họ thách thức các thiên thần cho ra một quy luật. Đó là,
những người ở ranh giới giữa thiên đàng và địa ngục được có phép thuật
để trả thù, nhưng không thể dung phép thuật để cứu giúp bất kỳ ai. Hãy
tới gặp những người mà cô ghét. Hãy tới gặp họ!
Nói
rồi, anh ta đẩy tôi tới một căn phòng có 10 cô gái, những cô gái trong
hội tôi chơi chung khi sống. Chúng tôi đã từng rất thân thiết. Tôi
không ghét những cô gái này, vậy tại sao ông ta lại đẩy tôi đến đây?
Tuy
nhiên, gần khoảng thời gian xảy ra tai nạn của tôi, chúng tôi không còn
gặp nhau nhiều nữa. Họ có những bận rộn riêng. Và vì điều kiện không
cho phép, tôi không thể tham gia những “bận rộn” rất riêng tư của họ.
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nó đã vay tiền tao 
khi còn sống. Số tao thật đen đủi, làm sao đòi được bây giờ?
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đòi bố mẹ nó, hoặc 
thằng người yêu nó
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Có thể nó chết để 
trốn nợ mày
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ai chà, có thể lắm 
chứ!
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Làm sao tao biết là
 có ngày nó bi bét thế chứ?

Mặt
tôi tím đỏ, tôi cố gắng nhớ lại mọi chuyện, quá mơ hồ, mãi sau tôi mới
nhớ ra. Tôi không vay tiền cô gái đó, lúc ấy, cô ấy đã thay tôi trả một
món đồ giá vài trăm, do sơ suất đã quên bẵng đi. Tôi cảm thấy mình thật
ngu quá, sao để đến chết rồi vẫn còn bị nhục nhã thế này. Bài
học đưa ra là chúng ta không bao giờ nên quên những món nợ dù cho nó
nhỏ, đặc biệt là những món nợ nhỏ. Bởi vì nó nhỏ hãy luôn nhớ để trả
cho xong. Mà tốt nhất là chẳng nợ nần.

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thế nó vay mày 
bao nhiêu?
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ôi chẳng đáng là 
bao nhưng cũng nhiều phết đấy đối với người nghèo như tao.
Tất cả bọn họ phá lên cười 
trước câu đùa của cô ta.

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nhà nó chắc 
chẳng có tiền trả mất thôi
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ừ, cả mấy trăm 
triệu mà

Có
một lý do mà chúng ta có lẽ luôn nên làm di chúc ngay cả khi không nghĩ
rằng mình sẽ chết đi, đó là sau khi người ta không còn sống, rất có thể
sẽ bị lắm kẻ đặt điều. Ví dụ trong trường hợp này, mấy trăm nghìn có
thể thành mấy trăm triệu. Hãy viết di chúc mỗi ngày, viết để biết mình
thực sự đã làm gì khi sống.

Tôi
lặng lẽ bước ra căn phòng những người bạn “thân thiết” đang chuyện trò,
không còn muốn nghe và cũng chẳng muốn quan tâm những gì họ đang to
nhỏ. Có lẽ họ còn nói và sẽ nói rất nhiều, bởi vì họ đâu yêu thương gì
tôi để mà luyến tiếc? Có những mối quan hệ trên danh nghĩa than thiết, nhưng thực chất
 chỉ là lợi dụng lẫn nhau. 
Bỗng dưng tôi nhớ tới hai chữ “trả thù”, vung tay tôi làm một chiếc ghế
bay ngay về phía họ. Tôi hốt hoảng và họ cũng hốt hoảng. Tôi ngạc nhiên
vào khả năng mình có, còn họ sợ hãi vì những thứ vừa có trong căn phòng.

Song, tôi rụt tay lại và 
bước đi.

Có
thể đây chỉ là một màn kịch do người đàn ông kia tạo dựng, ông ấy muốn
xúi bẩy tôi trả thù. Tôi phải quên họ đi và cũng không muốn dìm tâm trí
mình trong những suy nghĩ tồi tệ. Khi còn sống, trong lúc khủng hoảng,
tôi đã luôn sống trong tâm trạng đó rồi. Khi ấy, tôi đã thù hận rất
nhiều, đến nỗi quanh quẩn trên ban công để rồi lâm vào cảnh chết oan ức
như thế này. Vậy là quá đủ. Nguy hiểm nhất là đàn bà với những trò thâm thù vặt 
vãnh! Tôi đã
 nợ quá nhiều khi còn sống, chết rồi có nên gây them oán hận nữa không?

Vết
thương tôi gây ra trong trái tim người thân là một hình phạt quá lớn
đối với tôi. Tôi chỉ muốn ở bên hàn gắn vết thương ấy cho họ, cho dù
phải xuống địa ngục.

………………………………….

Anh
ấy đang ngồi bên máy tính, lần lượt lướt qua những tấm hình và đôi mắt
trở nên đẫm nước. Người đàn ông của tôi yếu đuối làm sao, làm sao không
yếu đuối được trong phút giây này? Anh ấy dường như cô độc quá. Tôi
vòng tay ôm lấy anh ấy như những ngày chúng tôi còn bên nhau âu yếm
lắm. Hôn nhẹ lên đôi môn đang cắn vào nhau run lên từng nhịp, nhẹ nhàng
vuốt đôi bàn tay đang di đi trên bàn phím. Tôi yêu anh ấy biết nhường
nào, tôi cảm thấy nỗi đau của anh ấy, sự tự trách bản than của anh ấy
như đâm xuyên qua trái tim đã chết của mình. Mới ngày nào những chạm
nhẹ ái ân còn quanh quẩn, những giận hờn vẫn như những đợt gió vu vơ vô
tình len lỏi trong chúng tôi. Giờ đây, bất lực xung quanh tôi nhiều quá
đỗi.

Chuông
điện thoại reo lên, anh ấy không bắt máy, một số lạ hiện lên trên màn
hình điện thoại. Tôi nghe thấy những xung điện sốt sắng từ đầu dây bên
kia…

Rõ ràng, rõ ràng, rõ ràng 
đây là cuộc gọi từ bệnh viện nơi mẹ tôi nằm.

Vội
vã buông bàn tay khỏi những ngón tay anh mềm mại, tôi bay nhanh về phía
ấy, nơi mẹ và cha tôi đang vật vã trong những dằn vặt sau sự ra đi của
đứa con gái độc nhất.

Mẹ tôi đã qua đời.

Còn
bố tôi đang đứng trên ban công bệnh viện nơi có rất nhiều người đang cố
gắng khuyên ông bình tĩnh. Tôi chưa kịp nắm lấy tay mẹ thì đã nghe thấy
tiếng la hét bên ngoài. Tôi chạy ra nhìn cha mình và gào lên kinh hãi.
Ước gì ông nghe thấy tiếng tôi đang thất thanh kêu gọi và cầu xin, ước
gì ông nhìn thấy tôi đang phát điên lên vì tội lỗi khi khiến gia đình
trở nên đơn côi dằn vặt.

Bỗng một ai đó kéo giật 
tôi về phía căn phòng trọ.

Người đàn ông đó!

Tôi
gào lên khi nhìn thấy ông ta: “ Tại sao, tại sao, tại sao, tôi không
thể làm gì khi nhìn thấy tất cả những điều này? Tại sao tôi phải nhìn
nó khi tôi ko thể làm gì? Tại sao ko để một kẻ đã chết được
yên!!!!!!!!!!!!!!!!”
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Bởi vì cô gái ạ, mỗi
người
 khi sinh ra trên đời đều có một ý nghĩa rất quan trọng với ai đó.
Việc người đó tồn tại hay chết đi không chỉ ảnh hưởng tới bản than
người đó mà còn làm cho những người khác phải mang hệ lụy. Cái chết của
cô là nỗi đau cho những người cô yêu thương. Và nỗi đau của những người
cô yêu thương lại cũng trở thành chính nỗi đau của cô. 
Không phải vậy sao?
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Tôi phải làm gì bây giờ? – Tôi khóc như nghẹn lại, từng tiếng nấc cứ ứ
trong cổ và nước mắt trào tuôn không sao kiềm chế được.
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Cô chẳng thể làm gì
 được khi cô đã chết. Chẳng
phải ngẫu nhiên thiên thần thỏa hiệp với ác quỷ. Rằng khi chết người ta
có thể báo oán chứ chẳng thể báo ơn. Vì hận thù không nuôi dưỡng tình
yêu, dù sống, hay chết nó cũng là điều không nên có. Nhưng nếu không
trút bỏ hận thù, thì sẽ chẳng có được tình yêu. Tình yêu rất khó để có
thể ban tặng nó khi đang sống, còn lúc chết đi, chỉ có thể giữ lại chứ
chẳng thể mang theo. Thế mới nói, sự sống đáng giá và tình yêu đáng quý!
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tôi phải làm gì? 
Phải làm gì? Xin ông

Bỗng
nhiên, có một bàn tay nhè nhẹ chạm lên những giọt nước mắt của tôi, có
một bàn tay dịu dàng xoa lên những giọt nước ấy. Hình ảnh người đàn ông
khi nãy mờ dần rồi biến mất hẳn.
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Em đã ngủ được 3 
ngày rồi đấy!
Giọng
nói của người yêu tôi trầm ấm vang lên. Đôi bàn tay yêu thương ấy đang
thực sự chạm vào từng cảm nhận trên da thịt tôi. Tôi ôm chầm lấy anh.
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Hóa ra tất cả chỉ 
là mơ thôi. Em đã rất sợ!
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Em mơ thấy gì mà sợ nào? Anh đã ở đây suốt mấy ngày qua vì em sốt quá.
Bố mẹ cũng rất lo. Bạn bè cũng gọi hỏi thăm em nhiều lắm. Nhưng bác sĩ
nói là em chỉ bị stress quá thôi.
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đây là đâu hả anh?
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Bệnh viện em yêu ạ
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ôi, ơn trời, em 
chưa chết thật rồi!
Anh nghiêm mặt:
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Em có thôi lải nhải
 chết choc đi không hả?
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Em biết rồi biết 
rồi mà, em xin lỗi mà!
Tôi cuống quýt xin lỗi và rúc 
đầu vào lòng anh. Cảm giác ấm áp vào yêu thương biết bao.

Mấy
ngày sau khi ra viện, tôi về thăm bố mẹ. Anh thật chu đáo khi không nói
cho bố mẹ tôi biết tôi đang nằm viện, chỉ nói rằng tôi đang bận công
tác ở vùng… mất sóng, vì sợ bố mẹ lo lắng, hoang mang. Những lần cãi vã
trước đây với bố mẹ khiến tôi tự nhiên cảm thấy mình xấu hổ. Bởi vì
biết đâu ngày mai tôi sẽ trượt chân ở môt… hố cát nào đó, không thể nói
được rằng tôi yêu họ vì tôi sẽ… bị câm, vậy nên tôi phải thể hiện tình
yêu dạt dào từ khi tôi còn đang sống…. Bởi yêu thương chẳng bao giờ
được xem là đủ!

……………………………
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Anh này, nếu được 
chọn lại một lần nữa, anh có chọn yêu một người con gái hâm như em 
không?
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Không, anh có hâm 
đâu!
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tức là anh không 
muốn yêu em nữa chứ gì?
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Không, sao anh phải chọn một người con gái như em? Anh sẽ chọn em, luôn
là em, không phải một ai khác, kể cả là “như em”.
Chúng
tôi quấn vào nhau trong những cảm giác và tình yêu. Điều ngọt ngào nhất
trên thế giới này là sống để được yêu nhiều như thế!


]]></description>
            <pubDate>2010/02/03 22:25:10</pubDate>
            <guid><![CDATA[Heaven, hell and love... [Gào&#39;s story]:756]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Wind]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yeu_co_can_phai_noi/article?mid=742]]></link>
            <description><![CDATA[Hãy cứ là tình nhân 
Để mong mỏi đợi chờ 
Để chiều chuông nâng niu.
Và sợ điều tan vỡ. 

Hãy cứ là tình nhân
Để tháng ngày hoa mộng
Để hẹn hò yêu đương
Và khắc khoải chờ mong...]]></description>
            <pubDate>2010/01/31 09:08:17</pubDate>
            <guid><![CDATA[Wind:742]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[nước mắt của phụ nữ]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yeu_co_can_phai_noi/article?mid=712]]></link>
            <description><![CDATA[Một cậu bé hỏi mẹ:
- Tại sao mẹ lại khóc?
Người mẹ đáp:
- Vì mẹ là một phụ nữ.
- Con không hiểu - Cậu bé thốt lên.

Người mẹ ôm chặt con và âu yếm:

- Con không bao giờ hiểu được, nhưng nó là như thế đấy...

Thời gian trôi đi, cậu bé lại hỏi cha:

- Tại sao mẹ lại khóc hở cha?

- Tất cả phụ nữ đều như thế, con yêu ạ - người cha mỉm cười đáp.

Cậu bé lớn dần lên và khi trở thành một người đàn ông, anh vẫn thường tự
 hỏi: &quot;Tại sao phụ nữ lại khóc?&quot;.

Cuối cùng anh tìm đến một nhà hiền triết. Nghe hỏi, nhà hiền triết ôn 
tồn nói: &quot;Khi Thượng đế tạo ra người phụ nữ, người phải làm cho họ thật 
đặc sắc. Người làm cho đôi bờ vai họ cứng cáp để che chở được cả thế 
giới, đôi tay họ mát lành để che chở sự yêu thương, và người cho họ một 
sức mạnh tiềm ẩn để mang nặng đẻ đau.

Người cho họ một sự dũng cảm để nuôi dưỡng và chăm sóc gia đình, người 
thân, bạn bè ngay cả những lúc mọi người dường như buông trôi, và dù có 
nhọc nhằn đến mấy đi nữa họ không bao giờ than thở... Người cho họ tình 
cảm để họ yêu thương con cái ở mọi nghĩa trên đời, ngay cả những lúc con
 cái họ gây cho họ đau khổ.

Người cho họ sức mạnh để chăm sóc người chồng của họ, tránh vấp ngã vì 
người tạo dựng họ từ những xương sườn của người đàn ông để bảo vệ trái 
tim anh ta... Người cho họ sự khôn ngoan để biết rằng một người chồng 
tốt sẽ không bao giờ làm tổn thương vợ mình, hiểu rõ sự chịu đựng của 
người phụ nữ và cô ta luôn thấp thoáng sau mỗi thành công của người 
chồng.

Để làm được những việc nhọc nhằn đó, người cũng đã cho họ giọt nước mắt 
để rơi, để họ sử dụng bất cứ lúc nào và đấy là điểm yếu duy nhất của họ.
 Khi con thấy họ khóc, hãy nói với họ con yêu họ biết bao và nếu họ vẫn 
khóc, con hãy làm trái tim họ được bình yên&quot;.]]></description>
            <pubDate>2010/01/24 11:56:27</pubDate>
            <guid><![CDATA[nước mắt của phụ nữ:712]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[mưa]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yeu_co_can_phai_noi/article?mid=706]]></link>
            <description><![CDATA[Mưa hay thật, mà ko hiểu kiểu môi trường HN đã đến nỗi này sao?==[ mưa bẩn, nhưng giầy còn sạch hơn mặt ]==]]></description>
            <pubDate>2010/01/21 23:35:46</pubDate>
            <guid><![CDATA[mưa:706]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Tôi thích]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yeu_co_can_phai_noi/article?mid=690]]></link>
            <description><![CDATA[     Tôi thích bịt mắt nàng Rồi hôn môi nhè nhẹ. Nàng bắt nói nàng nghe Vì sao tôi thích thế. Suốt từ sáng đến chiều Nàng hỏi tôi gay gắt: &quot;Vì sao khi hôn em, Anh bắt em nhắm mắt?&quot; Tôi cũng chẳng biết tôi Vì sao thích làm thế. Tôi lại bịt mắt nàng, Hôn lên môi nhè nhẹ.]]></description>
            <pubDate>2010/01/09 14:23:03</pubDate>
            <guid><![CDATA[Tôi thích:690]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Tag [tạm biệt 2009]]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yeu_co_can_phai_noi/article?mid=681]]></link>
            <description><![CDATA[1.Bạn đã làm j trong năm 2009 mà bạn chưa từng làm từ trước tới giờ ?
Sống trong năm 2009
2.Những người thân hay bạn của bạn sinh em bé?Chỉ là sắp thui !!!
3.Có bạn bè người thân của bạn qua đời ko?Vớ vẩn, sống nhăn răng
4.Bạn có đi nước ngoài hok?Sắp, đợi trúng vé số đã
5.Ngày nào trong năm bạn nhớ nhất?Mới thui, vừa qua hơn 1 tuần
6.Thành công lớn nhất trong năm của bạn là j?Vượt qua bà già khó tính, nhận 1 tấm bằng sau 5 năm và &quot;Xuất chuồng&quot;
7. Thất bại to lớn nhất của bạn?
Tiếng anh khi nào mới khá được??? haizzz
8.Món đồ tuyệt vời nhất mà bạn tự mua?Chiếc vòng 3 màu
9.Tiền bạc của bạn thường tiêu nhiều nhất vào khoản nào?Patin và thể thao
10.Cái j khiến bạn hứng thú nhất?
Tự dưng thích những buổi triển lãm tranh
11.So sánh năm 2009 với năm 2008 :
a/ Hạnh phúc hơn hay buồn hơn:
Hạnh phúc hơn. 
b/Giàu hơn hay nghèo hơn?
Giàu hơn 
c/Đẹp hay xấu hơn?Có tiến bộ cơ bản. :D
12.Ước j cho năm 2010 ?
Gia đình: mọi chuyện suôn sẻ hơn.Bạn bè: thành đạt và luôn nhớ tới mìnhBản
thân: SECRET13.Bạn sẽ giảm làm điều j?Hội họp  &lt;cũng vầy &gt;
14.Bạn trải qua mùa giáng sinh như thế nào?Nhận được những tấm thiệp vô cùng ý nghĩa
15.Bạn đã iu vào năm 2009?&quot;Tưởng bở&quot; là bệnh của chàng
16.Bạn thic chương trinh nào trên tivi?&quot;Chúc bé ngủ ngon&quot;, về nhà tầm đó thì còn gì fu` hợp hơn
17.Cuốn sách hay nhất năm mà bạn từng đọc?&quot;Chuyện
con mèo dạy hải âu bay&quot;
18.Bạn mún đạt dc điều j trong năm tới?I hate alone
19.Bạn ko mún đạt điều j?Tuổi 25 
20.Bộ phim iu thích nhất của bạn trong năm 09?
Linda Linda Linda
21. Quyển sách/bộ phim ghét nhất trong năm 09?Dễ tính nên chả biết &quot;Ghét&quot; là gì
22. Bạn đã làm điều gì bất thường trong năm 09?Xì Teen lạ thường
23. Bản nhạc nghe nhiều nhất trong năm?
Momo no hanabira 
24. Ai là người đặc biệt nhất trong năm của bạn?nhok&#39;
25. Đồ vật của năm?Ba lô
26. (Những) nhân vật tiêu biểu của năm (có thể là người thật hoặc hư cấu~)Elle est òu???
27.Bài học kinh nghiệm trong cuộc sống mà bạn học dc trong năm 2009?Đừng thay đổi bản thân, nếu để lớn khôn chỉ cần thay đổi cách sống.]]></description>
            <pubDate>2010/01/02 18:18:47</pubDate>
            <guid><![CDATA[Tag [tạm biệt 2009]:681]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Sao giống vậy kà ??? như soi gương lun]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yeu_co_can_phai_noi/article?mid=588]]></link>
            <description><![CDATA[Trong truyện ngụ ngôn, con rùa bò chậm chạp nhưng không la cà, bền
bỉ tiến tới, vượt qua chú thỏ nhanh nhảu, và đến đích trước. Hình tượng
đó là khắc hoạ cơ bản tính cách của người sinh trong giai đoạn từ 22/12
đến 20/1, thuộc cung Ma Kết (Capricornus – Con Dê).  Nhận biết Capricorn – Ma Kết Bạn
dễ gặp Ma Kết ở những nơi mà người đó có thể tiến lên trên con đường
hướng tới những kỳ vọng thầm kín. Tại mọi buổi tiệc, lễ, Ma Kết thường
ở giữa những người nổi tiếng nhất, quan trọng nhất. Ma Kết cũng
đôi khi có mặt trong số những người ít nổi tiếng và ít quan trọng hơn.
Nhưng hầu như không bao giờ có thể thấy Ma Kết ngồi với những người rõ
ràng kém mình về tiền tài và địa vị xã hội. Con Dê có phong thái
bình thản, ít nổi bật, thường lẳng lặng từ xa quan sát mọi việc, hiếm
khi tham dự vào câu chuyện, lại càng hiếm khi tham dự các cuộc tranh
cãi. Người này hoà mình vào bối cảnh xung quanh đến mức có lúc dường
như vô hình. Người sinh cung này có hình thể rất khác nhau: to
khoẻ và rắn chắc, hoặc mỏng mảnh và thanh tú. Nhưng không phụ thuộc
loại thể hình nào, tất cả Ma Kết đứng vững chắc trên mặt đất, khó ai có
thể quật ngã. Dưới sự bảo trợ của sao Thổ, đa số Ma Kết có tóc
thẳng và đen, màu mắt đen và da thường đậm. Tất cả thể hiện sự cương
quyết, bền bỉ như sắt thép.Con Dê không bận tâm đến
mọi đam mê trần thế hay cao siêu – lòng thương, thù hận, tình yêu, ghen
tuông, hoang tàn, lười nhác – cứ mặc kẻ khác phung phí bản thân. Nó có
thể thầm thương hại hoặc phê phán kẻ kia, nhưng vẫn đều bước tiếp tục
hành trình của mình. Cũng có khi bạn gặp một Ma Kết lãng mạn: mơ
mộng dưới ánh trăng và làm thơ tình. Nhưng nếu tìm hiểu gần hơn thì
thấy những ước mơ đó chỉ là các trăn trở về công việc, còn những bài
thơ thì được viết bằng nét chữ chân phương tuân thủ nghiêm ngặt mọi quy
tắc văn phạm và gieo vần.Nhiều người cung này vẻ ngoài rụt rè, cả
tin và mềm mại. Nhưng thực ra họ biết khéo léo che giấu “cái tôi” để
vươn tới mục đích thầm kín của mình – vị trí dẫn đầu. Hợp với Ma
Kết là màu đen nghi thức, màu nâu đứng đắn, màu xanh biển đen nghiêm
khắc, còn với những cá tính lãng mạn – màu lá cây tối. Loại đá mang lại
hạnh phúc cho họ là hồng ngọc, kim loại của họ là chì.  Đàn ông Ma Kết  Một cách thầm lặng, chàng khao khát được mọi người chú
ý, hưởng ứng. Trong thâm tâm, chàng là người lãng mạn khó kiềm chế,
nhưng dường như Thần Nông đã đặt lên vai Ma Kết chiếc gông nặng nề khi
bắt chàng tuân theo kỷ luật nghiêm khắc, phong độ phải điềm đạm, hành
động phải thực tế và có những mục đích nghiêm túc. Đó là sứ mệnh của
chàng.Nhà chiêm tinh Linda Goodman ví Ma Kết như bông hoa cuối
mùa: trưởng thành muộn hơn trang lứa, nhưng bù lại, giữ được lâu hơn sự
trẻ trung về tâm hồn và thân thể của mình.Nếu bạn muốn tạo ấn tượng tốt
với chàng, hãy mời chàng (có cả mẹ chàng thì càng tốt) tới nhà dùng
bữa. Các món ăn phải tự tay bạn làm và bày lên mâm với bộ bát đĩa quý
giá nhất của gia đình. Khi chàng mời bạn đi chơi, hãy mang theo em gái
bạn và cư xử với nó thật ân cần. Dạo chơi với chàng, nên sử dụng những
cách diễn đạt đầy lịch sự và hiểu biết mà bạn học được qua sách vở.
Đừng quên tình cờ tiết lộ cho chàng biết, từ thuở nhỏ bạn đã được ông
bà chu đáo dạy dỗ nữ công gia chánh và đôi ba bộ môn nghệ thuật như thế
nào.Tóm tắt Tính chất chung: là cung số của người chủ nhân, người thủ lĩnh.Ngày tượng trưng trong tuần: Thứ bảy.Đá tượng trưng: Hổ phách, mã não, ngọc bích, thách anh.Màu sắc tượng trưng: Vàng, nâu, xanh dương, đen.Hoa tượng trưng: Cây dành dành, hoa cúc, hoa violet, hoa thuỷ tiên.Kim loại tượng trưng: Chì.Nước hoa: Đinh hương, cỏ Ấn Độ, thuỷ tiên.Động vật: Cá sấu, cừu, chim cổ đỏ.Đặc
trưng: Là biểu tượng của đất. Sao chiếu mệnh là sao Thổ. Người
Capricorn có nhiều tham vọng, cương quyết, khá lạnh lùng và hay u sầu.
Sự mệt mỏi không bao giờ đánh gục họ, họ lầm việc rất chăm chỉ và họ
sẵn sàng hi sinh bản thân nếu họ cảm thấy cần thiết. Họ lên kế hoạc một
cách tỉ mỉ và cẩn thận những mục tiêu của họ và cách để đạt được chúng.
Để đạt được mục tiêu, họ sẵn sàng lầm bất cứ việc gì mà không cần ai
giúp đỡ. Họ khá dè dặt và hay sống nội tâm, nhưng đôi khi họ lại trở
nên bốc đồng. Họ thường nhút nhát và thiếu tự tin nhưng nó sẽ biến mất
khi họ nhận ra rằng họ đang được để ý và đánh giá cao. Những công việc
thích hợp cho người Capricorn: chính trị gia, nhà doanh nghiệp, người
bán bảo hiểm, người kinh doanh bất động sản, nhân viên ngân hàng. Người
Capricorn rất nghiêm túc, trung thành và chung thuỷ, nhưng không quá
tình cảm.]]></description>
            <pubDate>2009/12/27 16:26:04</pubDate>
            <guid><![CDATA[Sao giống vậy kà ??? như soi gương lun:588]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[smIle]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yeu_co_can_phai_noi/article?mid=580]]></link>
            <description><![CDATA[]]></description>
            <pubDate>2009/12/23 16:43:06</pubDate>
            <guid><![CDATA[smIle:580]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- api1.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Wed Feb 10 19:54:00 SGT 2010 -->
