<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[Yuni Tran]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yuni-tran]]></link>
        <description><![CDATA[xinh xinh]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/11/13 02:17:19</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[tức tức tức]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yuni-tran/article?mid=281]]></link>
            <description><![CDATA[tức wá tức bạn wá đi thôi. hum nay mắc cái chứng j zậy hay cố ý lơ tui? bạn rành vi tính tui hem rành mà chớ hoài hem thấy online. nghĩ chắc bạn đa ngủ vì đi làm về mệt. nhưng bài vở như ngồi trên đống lửa nên tui gọi coi thử đã ngủ chưa. tự nói với lòng nếu ngủ rồi thì thôi. đầu dây bên kia giọng bạn rất tỉnh táo nên tui yên tâm. mà nghe thấy giọng bạn của bạn nửa nên tui nghĩ chắc bạn đang ở bên nhà bạn của bạn để làm bài. tui gọi là bạn lên online liền. tui đã cẩn thận hỏi coi bạn có bận ko. bạn bảo ko thế là tui yên tâm hỏi. bạn bảo hỏi chung chung wá. tui nói hỏi để làm vd cho bài và chờ 1 hồi mà bạn ko trả lời. buzz cũg ko thấy. tui buzz cu hải. cũng may là nó online. hỏi xong 1 hồi lâu mà ko thấy bạn trả lời. tức wá!!! hay là bạn chê câu của tui nhãm nên hem thèm nói nữa. tui ráng bình tĩnh nghĩ coi có khi hiểu lầm bạn. bình thường bạn có thế đâu. hay bạn bị rớt mạng. nhưng bt thế là bạn nt cho tui bít gòy. huống chi tui đang hỏi mà.hem lẽ mạng internet rớt, mạng dth cũg rớt. hay bạn bận? mà bt bận thì kiu tui chờ mà. thui kệ làm bài tiếp. nhưng vẫn thấy tức. đi uống sữa, vẫn còn tức. thôi ko gọi thì tức u cục mất. nhưng ko lẽ gọi chửi vào mặt. lấy cớ j đây? àh zụ đòi nợ. bạn nói chiện thản nhiên nhưng jọg tui hem thản rùi. tắt máy cái rụp. còn tức hơn. mà bt bạn còn hỏi thêm đi học mấy h bạn đi chung. nhưng hum nay ko thèm hỏi lun. nt 1 câu xin lỗi đã làm fiền. thấy câu đó là bít ngta đang khó chịu rùi. nhưng ko thấy trả lời nữa-&gt; càng tức ác. làm bài nữa chừng fát hiện ra có cái wên hỏi hải. nhưng mà nó đi ngủ rồi. hức. hỏi bạn hả? hem thèm. hem thèm bạn júp nữa. thế mà bảo ngta là bạn thân nhất. ghét ghét ghét. tui mà ko fát hiện ra đây chỉ là hiểu lầm hả, nghỉ chơi lun.]]></description>
            <pubDate>2009/11/13 01:51:14</pubDate>
            <guid><![CDATA[tức tức tức:281]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[hồng nhung vs cúc dại]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yuni-tran/article?mid=266]]></link>
            <description><![CDATA[khi hỏi bạn thích hồng nhung hay cúc dại, bạn sẽ nhận được phần lớn câu
trả lời là hồng nhung, một số câu đại loại như là mỗi hoa 1 vẻ, và rất
ít câu trả lời là cúc dại. dù thế nào đi nữa thì một bụi hồng nhung lúc
nào cũng thu hút ánh nhìn của mọi người hơn khi đứng kế bên bụi cúc dại
vì vẻ sặc sỡ, kiêu sa của nó. &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;hồng nhung luôn được người ta yêu quý hơn.
chính vì thế mà người ta sẵn sàng bỏ tiền để mua 1 bó hồng và hoa hồng vẫn thường xuất hiện trong các festival hoa. còn cúc dại thì sao? ý tưởng bán cúc dại là ý tưởng điên rồ. người ta có thể công nhận cúc dại có vẻ đẹp riêng nhưng lại khó có ai chưng cúc dại trong nhà. &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; ai cũng biết để có được bó hồng rự rỡ, chúng phải được dày công chăm sóc. còn cúc dại phải tự mình sinh tồn, chống lại giông bão nên bản thân nó ko thể đẹp như hoa hồng đc. nhưng cúc dại rất gần gũi và giản dị. vậy mà ngta đâu thèm quan tâm tới sức sống đó. người ta chỉ quan tâm đến kết quả bên ngoài của 2 loại hoa. &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; cúc dại sẽ nói gì khi đứng trước sự thật này. câu trả lời là: &quot;bạn hoa hồng hãy sống kiêu sa như bạn đang sống. con người hãy cứ yêu hoa hồng như mọi người đang làm. cúc dại chỉ muốn làm cúc dại thôi chứ ko mơ ước lên vị trí của hoa hồng. cúc dại vẫn sẽ góp hương sắc của mình làm đẹp cho đời mà ko phải cần một bàn tay che chở che chở. và cúc dại hoàn toàn tự tin đứng kế bên hoa hồng&quot;]]></description>
            <pubDate>2009/09/30 00:00:18</pubDate>
            <guid><![CDATA[hồng nhung vs cúc dại:266]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[đoàn tụ]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yuni-tran/article?mid=243]]></link>
            <description><![CDATA[trước đây, con sang sing để chạy trốn gia đình nhưng bây giờ con thèm khát sự đoàn tụ biết mấy. con ganh tỵ với bạn bè mỗi khi có người thân gọi wa nhưng con lại ko mong chờ cuộc gọi nào từ nhà mình. kể từ cái ngày ấy, mỗi khi có cuộc gọi từ nhà là con fải chuẩn bị tinh thần. con đã wá chán ngán cảnh này rồi. con đã đơ rồi. con ko thể khóc ngay trog cảnh người đàn ôg mà con cho là mạnh mẽ khóc. con chỉ lặng đi. bây giờ con nghĩ điều có thể khiến con trào nước mắt là con nhận đc cuộc gọi của người đó. vì điều đó có nghĩa là bão đã wa.ba ơi ba nhất định fải mạnh mẽ nhé! rồi sẽ có ngày gia đình ta sẽ đoàn tụ. sẽ có ngày ba có thể em con mà ko ai có thể ngăn cản đc. tới lúc đó ba nhất định ko đc làm con lo sợ nữa nhé!mẹ ơi mẹ cũng hãy mạnh mẽ nhé! sẽ có ngày con làm cho mẹ hạnh phúc. mẹ ko đc bỏ con trc lúcđó. con sẽ ko tha thứ cho mẹ nếu mẹ làm thế.Duyên ơi, bây giờ u ko thể làm j giúp gia đình đc thì hãy cố gắng thực hiện đc kì vọng của gia đình. hãy mạnh mẽ!!]]></description>
            <pubDate>2009/08/17 04:46:00</pubDate>
            <guid><![CDATA[đoàn tụ:243]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[yếu đuối]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yuni-tran/article?mid=199]]></link>
            <description><![CDATA[coi trong phim, khi nhân vật mỗi lần gặp khó khăn là khóc thì là người yếu đuối còn nv ko khóc thì là mạnh mẽ. có fải cứ gặp nghịch cảnh mà ko khóc là mạnh mẽ. chắc là ko fải. đôi khi ko khóc vì đơ rồi, mún khóc mà ko khóc đc. rồi sau đó? sau đó ko đủ nghị lực để vượt ra. nhưng người mau nước mắt mà có nghị lực và biết cách vượt wa thì vẫn mạnh mẽ như thường. mình ko fải là người mạnh mẽ. thấy mẹ khóc mấy lần những tưởg mình cũg sẽ khóc nhưng mình lại ko. cũng tốt vì ko làm mẹ thêm buồn. nhưng rồi sau đó cũng chẳng làm đc j. nghe mẹ nói nhìu khi mình thấy hổ thẹn.  con gái thật vô dụng ko thể sát cánh cùng gia đìnhcó lẽ ko thể làm đc điều mà ba mẹ kì vọng. nhưng ko, ko thể xin lỗi đc. nó vô dụng. dù sao fía trc vẫn có lối đi mặc dù hiểm trở.ba ơi con lo cho ba lắm. ba cũng fải mạnh mẽ nhé. chúng ta rồi sẽ đoàn tụ. ba có thể ôm con thật lâu mà ko ai có thể ngăn cản. và tới lúc đó ba đừng làm cho con lo sợ nữa nhé!mẹ ơi mẹ cũng hãy mạnh mẽ nhé! mẹ đừng làm con fải lo sợ. rồi nhất định con sẽ làm mẹ vui. mẹ nhất định fải cố gắng tới lúc đó.nhất định gia đình ta sẽ đoàn tụ. bão sẽ wa. con gái phải mạnh mẽ!]]></description>
            <pubDate>2009/08/17 04:13:31</pubDate>
            <guid><![CDATA[yếu đuối:199]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[cà rốt, trứng và hạt cà phê]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yuni-tran/article?mid=118]]></link>
            <description><![CDATA[
			Cô
con gái hay than thở với cha sao bất hạnh này cứ vừa đi qua thì bất
hạnh khác đã vội ập đến với mình, và cô không biết phải sống thế nào.
Có những lúc quá mệt mỏi vì vật lộn với cuộc sống, cô đã muốn chối bỏ
cuộc đời đầy trắc trở này. 

Cha
cô vốn là một đầu bếp. Một lần, nghe con gái than thở, ông dẫn cô xuống
bếp. Ông bắc ba nồi nước lên lò và để lửa thật to. Khi ba nồi nước sôi,
ông lần lượt cho cà rốt, trứng và hạt cà phê vào từng nồi riêng ra và
đun lại để chúng tiếp tục sôi, không nói một lời.
Người con gái sốt ruột không biết cha cô đang định làm gì. Lòng cô đầy
phiền muộn mà ông lại thản nhiên nấu. Nửa giờ sau người cha tắt bếp,
lần lượt múc cà rốt, trứng và cà phê vào từng tô khác nhau.
Ông bảo con gái dùng thử cà rốt. “Mềm lắm cha ạ”, cô gái đáp. Sau đó,
ông lại bảo cô bóc trứng và nhấp thử cà phê. Cô gái cau mày vì cà phê
đậm và đắng.
-Điều này nghĩa là gì vậy cha - cô gái hỏi.
- Ba loại thức uống này đều gặp phải một nghịch cảnh như nhau, đó là
nước sôi 100 độ. Tuy nhiên mỗi thứ lại phản ứng thật khác.
Cà rốt khi chưa chế biến thì cứng và trông rắn chắc, nhưng sau khi luộc
sôi, chúng trở nên rất mềm.
Còn trứng lúc chưa luộc rất dễ vỡ, chỉ có một lớp vỏ mỏng bên ngoài bảo
vệ chất lỏng bên trong. Sau khi qua nước sôi, chất lỏng bên trong trở
nên đặc và chắc hơn.
Hạt cà phê thì thật kỳ lạ. Sau khi sôi, nước của chúng trở nên rất đậm
đà.
Người cha quay sang hỏi cô gái: Còn con? Con sẽ phản ứng như loại nào
khi gặp phải nghịch cảnh.
Con sẽ như cà rốt, bề ngoài tưởng rất cứng cáp nhưng chỉ với một chút
đau đớn, bất hạnh đã trở nên yếu đuối chẳng còn chút nghị lực?
Con sẽ là quả trứng, khởi đầu với trái tim mỏng manh và tinh thần dễ
đổi thay. Nhưng sau một lần tan vỡ, ly hôn hay mất việc sẽ chín chắn và
cứng cáp hơn.
Hay con sẽ giống hạt cà phê? Loại hạt này không thể có hương vị thơm
ngon nhất nếu không sôi ở 100 độ. Khi nước nóng nhất thì cà phê mới
ngon.
Cuộc đời này cũng vậy con ạ. Khi sự việc tưởng như tồi tệ nhất thì
chính lúc ấy lại giúp con mạnh mẽ hơn cả. Con sẽ đối mặt với những thử
thách của cuộc đời như thế nào? Cà rốt, trứng hay hạt cà phê? &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ngọc Hiệu (Theo Internet)			
		]]></description>
            <pubDate>2009/08/03 15:18:54</pubDate>
            <guid><![CDATA[cà rốt, trứng và hạt cà phê:118]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[bão]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yuni-tran/article?mid=116]]></link>
            <description><![CDATA[nhìu khi ước có thể way lại 30/4, 1/5 năm ngoái. chỉ có 2 ngày ngắn ngủi nhưng thật wý giá. chỉ có 2 ngày ngắn ngủi nhưng đó là lần đâu tiên mình cảm nhận đc hạnh phúc của tổ ấm. mặc dù vẫn có lo toan, tính toán nhưng có thể nói đó là lần mình thấy hạnh phúc nhất. thế mà mình đâu hay đó lại là sự im lặng trước cơn bão. khi nào nó sẽ wa đi chứ? ko bit nữa. chỉ thấy nó càng lúc càng dữ dội hơn. ko bít có thể chống đỡ đc tới khi nào. khóc, đã khóc thật nhìu. bây giờ muốn khóc cũng ko khóc đc nữa. bất lực ko làm j đc. làm j đc chứ? nó hoàn toàn ngoài khả năng của mình mà. thôi thì đành cố gắng làm việc mình đang làm và chờ cơn bão đi wa. mong rằng nó sẽ sớm wa để có thể gầy dựng lại trên đống đổ nát.]]></description>
            <pubDate>2009/08/03 14:57:17</pubDate>
            <guid><![CDATA[bão:116]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[ko đề]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yuni-tran/article?mid=83]]></link>
            <description><![CDATA[tưởng như đã có một chút hi vọng mặc dù mong manh thôi nhưng bây giờ nó có vẻ càng lúc càng mong manh hơn. sao mình cảm giác như đang ở trong tấm lưới và dù có vùg vẫy hay ko nó vẫn siết chặt.&nbsp; mình ko thể thoát ra bằng chính sức mình. thật vô vọng! sao cuộc sốg cứ mãi thách thức người ta thế. ko lẽ fải bắt người ta chia lìa nó mới chịu thôi. hum nay nghe bài &quot;tôi mơ&quot; thấy đúng tâm trạng wá. 3 lần trở về chỉ có 1 lần có thể nói là đoàn tụ.&nbsp; ]]></description>
            <pubDate>2009/08/02 23:05:50</pubDate>
            <guid><![CDATA[ko đề:83]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[nhiều khi!!!!!!!!!!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yuni-tran/article?mid=73]]></link>
            <description><![CDATA[nhiều khi muốn làm chiếc lá góp phần tạo nên ko khí trog lành. khi chiếc lá rớt xuốg có thể làm đất thêm màu mỡ. nhiều khi muốn làm đám mây nhỏ để cùg đám mây khác tạo thành cơn mưa mát lạnh. nhiều khi muốn làm con sóg vỗ về rì rào vui tai. nhiều khi thấy làm nhữg thứ vô tri đó còn có ý nghĩa hơn làm một con người]]></description>
            <pubDate>2009/07/13 21:33:39</pubDate>
            <guid><![CDATA[nhiều khi!!!!!!!!!!:73]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[lạc wan]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yuni-tran/article?mid=67]]></link>
            <description><![CDATA[tôi là 1 người khá lạc wan. ko dám tự tin khẳng định mình lúc nào cũg lạc wan nhưg ít ra cũg bít tự làm mình vui khi có chuyện buồn (hem bít cái này có thể gọi là tự sướg hem). tôi cũg thật trẻ con. tôi thích búp bê, gấu bông, thích bày trò nghịch ngợm, thích xích đu, cầu tụt. nói tới đây mới nhớ sao hùi nhỏ thấy cầu tụt cao lém mà bây giờ thấy thấp ình, chơi hem đã. nhưg có lẽ cuộc đời muốn thử thách sự lạc wan của tôi hay sao í. tôi có cảm giác như nhữg con sóg cứ cuốn lấy mình. với tôi bây giờ nhữg chuyện như thất vọg về một người bạn mà mình từg tin tưởg đã lừa dối mình, việc người mà mình xem như anh trai đã lợi dụg mình hay chiện sụp đỗ thần tượg là chiện nhỏ như con thỏ. thần tượg ở đây hem fải là thần tượg âm nhạc hay điện ảnh mà là người tôi còn kính trọg hơn cha đẻ. thật ra cũg chẳng fải là nhữg chiện lớn lao j nhưg tôi thấy có nhìu người than vãn khi gặp chiện đóa. ít ra mình cũg hơi jỏi đấy chứ hìhì. người ngoài đối với tôi thế nào cũg ko wan trọg. dù sao cũg từg bị lăng mạ là con đĩ trog khi mình chẳng làm j nên tội rồi còn j. tôi vẫn tin vào cuộc đời và con người. thế nhưg hình như thượg đế rất hâm mộ các game show truyền hình thì fải. khi người chơi đã vượt wa vòg này thì lại sag vòg khác khó hơn. nhìu khi trách ba mẹ sinh ra con trên đời này làm j để rồi đau đớn thay chính ba mẹ tạo bắt con tham ja vào cuộc chơi. nếu biết trước có ngày hôm nay thì ngày xưa đừg làm. nhưg ko như &quot;rồg vàng&quot; ko thể lên tiếng dừg cuộc chơi. bóg tối bao wanh.&nbsp; có 1 ánh sang le lói ở đằng kia. hãy tự mình đi đến đó. bít đâu đó là lối thoát.&nbsp; ]]></description>
            <pubDate>2009/07/12 21:03:33</pubDate>
            <guid><![CDATA[lạc wan:67]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[từ chuyện của hoa]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/yuni-tran/article?mid=52]]></link>
            <description><![CDATA[tôi là một người rất yêu hoa. tôi yêu từ những bông hoa kiêu sa như hoa hồng, hoa thược dược cho đến những bông hoa dại bên đường. hồi còn nhỏ, mỗi lần có dịp đi ra ngoại ô, tôi thường hóa những bông hoa dại đem về với tâm trạng vui sướng. thế nhưng niềm vui chẳng được bao lâu, chỉ có nửa ngày là mấy bông hoa đã héo rồi. tôi tiếc rẻ bỏ vào thùng rác.
ngày trước khi nhà tôi còn ở mặt tiền đường Lê Đại Hành (tpHCM), trước nhà tôi có một cái cây rất to. tôi ko biết đó là cây j. chỉ thấy tới mùa xuân là cây nở hoa. hoa của nó hồng hồng, nhỏ nhỏ thật là xinh. tôi thường ngắm nhìn những bông hoa đó và&nbsp;1 ngày được hái nó. nhưng mà cây to và cao wá nên chẳng thể hái được. một ngày kia, sở tài nguyên môi trường tới cưa mấy nhành&nbsp; cây trong đó có nhành wá chừng hoa. tôi sung sướng chạy ra lượm bao nhiêu là hoa và thầm nghĩ &quot;hehe cúi cùng ước mơ thành sự thật òy zui wá đi&quot;. nhưng chỉ 1 tiếng sau hoa đã ngã màu mặc dù tôi có rắc nước.
bây giờ mỗi khi thấy hoa đẹp, tôi cũng muốn sở hữu chúng&nbsp;nhưng tôi có sở thích khác lớn hơn. đó chính là ngắm chúng. tôi cũng muốn hái nhưng để làm gì khi chúng lại sẽ tàn. để chúng sống như chúng đáng nhẽ và cũng để chúng làm đẹp hơn cho khung cảnh có phải hơn ko? và tôi cũng nghĩ đến một điều khác ko chỉ là hoa. khi ta yêu thương một ai khác, có nhất thiết phải sở hữu họ ko? có thể lúc ban&nbsp;đầu ta rất hạnh phúc cũng như tôi rất vui khi hái&nbsp;đc hoa nhưng&nbsp;nếu ta không thể làm cho họ hạnh phúc thì họ cũng&nbsp;sẽ tàn như bông hoa kia và bản thân ta cũng ko hạnh phúc. ]]></description>
            <pubDate>2009/07/03 20:47:12</pubDate>
            <guid><![CDATA[từ chuyện của hoa:52]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- api1.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Fri Nov 27 06:19:00 SGT 2009 -->
