Thư mục: Tổng hợp |
Lâu rồi mới ngồi gõ entry
.......... kinh nghiệm cũng vơi đi nhiều.
........Gần đến có nhiều việc trọng đại quá nhỉ
, nào là ĐH lên thành phố
rồi quốc khánh và cả năm học mới
.................. tim bỗng ngừng một nhịp
, hơi thở cố kéo dài
, nước mắt bỗng tràn ra
......... bạn bè, trường mới,
......... tất cả.... sao thế nhỉ sao cứ như là một bí ẩn đeo đẵng tôi thế.
........ qua đi là quá khứ vất bỏ quá khứ để có tương lai .! Nhưng giường như sự thật nó quá phũ phàng
........dìm chết trái tim đơn côi, khóa chặt cuộc sống nội tâm phải chăng.
.... Tôi ko muốn như thế nhưng tại sao tại sao
....... ông trời sao quá thiên vị..
...... nhiều lúc trong đầu tôi toàn những quá khứ ập về
........ vui đùa, cũng học, ước sao nó trở về về lại...........
Tôi cố gắng làm quen với cuộc sống hiện tại,
bạn mới trường mới,
....... tất cả đều mới......... cả cuộc sống và suy nghĩ bản thân
...... dường như tôi thấy mình càng nhỏ bé dần trong thế giới này
. Những người bạn thân hay là tri kỷ thì jo đây danh hiệu đó chắc cỏ vẻ phai mòn
........... tôi thấy buồn
! Nhưng rồi thì ông trời cũng có chút công bằng. Người a trai mà lâu nay tôi quý
......... a là người pạn thân của tôi
....... khi tôi đau khổ, buồn tủi, a giúp tôi, rất nhiều, a ko nêu ý kiến nhưng a chỉ lắng nghe thôi......... những j` tôi buồn
... tôi thầm hỏi sao tôi ko gặp a trước nhỉ.
.......... a giúp tôi.........tôi thầm cám ơn a nhiều..............
..Và rồi, tôi cũng là chính tôi ko ai có thể giúp tôi cả
.........a đi học
........ cả ngày....... học ở trường rồi học thêm học bài cũ............ tôi bắt đầu thấy cô đơn
......... a bận rộn cả ngày............ tôi ko dám nói với a vì sợ a phải nghĩ a sẽ ko học được........ và tôi cảm thấy rằng tình cảm yêu mến mà tôi dành cho a dường như đang mai một dần
........... tôi ước a lại nghe nhưng tâm sự của tôi........ ko để tôi đơn côi như thế.............!
Và tất cả đều kết thúc bằng 1 sự thật phũ phàng
........... Cuộc sống ở A5 bắt đầu làm tôi thấy yêu đời trở lại
, bắt đầu với những niềm vui
, nhưng chắc có lẽ Qk của tôi thì ko bao jo là mất đi dù nó chỉ là 1 s 1 min.....Tôi cố gắng để ko phải khóc nữa ko buồn nữa
.......... gắng để mãi cười dù a ko giúp tôi nhưng tôi phải cố gắng để đứng dậy, và " Vấp ngã phải biết đứng dậy để tiếp tục con đường đi đến tương lai, chứ ko phải ngồi ở đó mà buồn mà khóc".![]()
T & H đều học chuyên
....... những đứa bạn thân dần xa rời.
... phải chăng vì trình độ của chúng tôi # nhau.. có lẽ tôi nghĩ lan man
....... nhưng giường như giữa chúng tôi đang có khoảng cách......... Nhưng rồi thì cuộc sống là thế cái j` đến nó sẽ đến j` đi thì là qk.!!! Tôi vẫn sống mãi trong 1 niềm hy vọng.......... một người bạn thật sự......... một nụ cười hạnh phúc...........cám ơn mọi người...........!!!!!![]()
![]()
†....߀...¶╖αí¿...† 09:40 02-09-2009
Đừng bùn nữa T !!!! A mô rứa tau có bít kô hè
Trái tim bằng giấy10:07 02-09-2009